Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 351: Cầu viện bưu kiện

Phong Tử dừng bước, vịn vào cột đèn đường thở dốc, trang phục công nhân trên người nàng đã không thấy, thay vào đó là một bộ váy xòe phong cách Lolita, phối hợp với đôi giày da nhỏ, thêm một chiếc nơ bướm cài trên đầu, khiến nàng từ một nữ công nhân bảo trì phóng khoáng, không bị gò bó, biến thành một cô nương đáng yêu, e thẹn. Lúc này, có lẽ ngay cả đồng nghiệp tạp vụ của nàng đứng trước mặt cũng không nhận ra nàng, Phong Tử tiến đến sát quầy hàng bên cạnh soi gương, liếc nhìn bộ dạng hiện tại của mình, lập tức thấy đau dạ dày, oán trách với Trương Hằng, "Ngươi làm kiểu gì mà hóa trang cho ta ra cái bộ dạng quỷ quái này, nhìn cứ như con gái nhà lành ấy."
"... ... "
"Ngươi chẳng phải vốn là phụ nữ sao?"
"Ngươi đã thấy người phụ nữ nào đi sửa ống nước, vác ba mươi cân linh kiện trên vai chưa?" Phong Tử hừ mũi coi thường.
"Chính vì thế mới phải hóa trang cho ngươi theo phong cách này, tương phản càng mạnh mẽ thì càng không dễ bị người nhận ra." Trương Hằng nhắc nhở, "Tốt nhất hành động của ngươi cũng nên phối hợp với trang phục, đừng có gác chân lên cột đèn như thế, thử khép chân đứng thẳng xem nào."
"Tiếp theo chắc ngươi muốn ta thêm 'anh anh anh' vào sau mỗi câu nói đúng không?"
"Cũng không phải không thể thử."
Phong Tử liếc xéo, "Thôi đi, vậy thà ta bị bắt còn hơn."
"Tin ta đi, ngươi không muốn rơi vào tay bọn chúng đâu." Trương Hằng nói, "Để ép ta lộ diện, thủ đoạn gì bọn chúng cũng dám làm."
Trương Hằng không hề dọa Phong Tử, trước đó ở quán rượu, nếu như hắn chậm trễ thêm vài giây nữa thôi thì Phong Tử chắc đã bị xuất huyết lá lách rồi.
"Vậy rốt cuộc ngươi đã chọc phải ai vậy?" Phong Tử tò mò, "Mà khiến cả người ở tầng hai không gian ráo riết truy bắt chúng ta thế này."
"Thịnh Đường Morgan."
"Thịnh Đường Morgan?" Phong Tử nhướn mày, có vẻ muốn nở nụ cười lớn, đặc trưng của cô, nhưng thấy vẻ mặt Trương Hằng không giống đang đùa, nụ cười của nàng dần tắt, "Thật sao? Ngươi biết Thượng Hải 0297 mới xây là do Thịnh Đường Morgan xây dựng đó, dù chính phủ liên bang quản lý nơi này nhưng trên thực tế, người khống chế toàn bộ thành phố vẫn là tập đoàn Thịnh Đường Morgan."
"Ta có nghe qua chuyện đó rồi."
"Vậy mà ngươi lại dám đắc tội với người không ai dám trêu ở toàn thành phố à?"
"Nếu có lựa chọn, ta cũng không muốn đi đến bước đường này." Trương Hằng nói, "Ngoài ra, đối thủ hiện tại của ta có lẽ không chỉ có Thịnh Đường Morgan, xin lỗi vì đã kéo ngươi vào chuyện này, ta chỉ muốn nhờ ngươi giúp hai việc nhỏ thôi mà."
"Ừm hừ." Phong Tử hừ một tiếng.
"Vậy... ngươi không có gì muốn nói sao?"
"Ta có gì để nói?" Phong Tử hơi lạ, "Trước đó chẳng phải ngươi đã hỏi câu tương tự rồi sao, ta cũng đã cho ngươi câu trả lời rồi mà."
Trương Hằng biết Phong Tử đang nói về chuyện trước đây hắn đã cảnh báo cô, một khi đã bị cuốn vào thì có lẽ sẽ mất việc, mất cuộc sống và mất tất cả, nhưng lúc đó cô đáp lại là "Dù sao ta cũng không quan tâm mấy thứ đó."
"Ta không biết ngươi có cảm thấy thế không," Phong Tử nới lỏng cổ áo vest, "Cái thành phố này giống như một nhà tù khổng lồ, giam cầm mỗi người đang sống ở đây."
"Vì sao ngươi lại có cảm giác đó?"
"Ta không biết, coi như ta say đi," Phong Tử dừng lại một chút, "Ngươi đã từng thấy những người nhân bản chưa? Nghe nói trước khi trưởng thành, bọn họ bị nuôi dưỡng như súc vật, sau đó bị cấy vào một đoạn ký ức, lại được giao cho một mục tiêu, và cứ như vậy, giống như những con lừa bị bịt mắt, chúng nó cứ mãi quanh quẩn cối xay mà thôi."
"Ừ."
"Nghĩ kĩ lại, chẳng phải những người bình thường như chúng ta cũng vậy sao? Khác biệt là mục tiêu của chúng ta là do xã hội ban cho, chúng định nghĩa cái gì là thành công, cái gì là tốt, cái gì là không tốt, chúng ta cần gì và không cần gì. Những quảng cáo, tuyên truyền trên báo chí luôn ảnh hưởng đến cách phán đoán giá trị của chúng ta, không ngừng tạo dựng lại con người chúng ta, chúng giống như tấm vải bịt mắt, khiến chúng ta tin rằng chúng ta phải sống như thế. Thật buồn cười, trong số chúng ta có người thậm chí còn không có ký ức đẹp như người nhân bản."
Phong Tử cười tự giễu, sau đó nhìn về phía Trương Hằng, "Thật ra ta cũng là người không có dũng khí, ta đã vô số lần muốn kết thúc cuộc sống được lập trình sẵn này, nhưng cuối cùng vẫn không thể bước ra bước đầu tiên, chỉ có thể ở quán rượu nhỏ chờ đợi một người xuất hiện, hy vọng người đó có thể cho ta dũng khí để mạo hiểm. Vậy nên nói cho cùng, có lẽ ta phải cảm ơn ngươi vì đã hủy hoại cuộc đời của ta."
"Ta đâu chỉ hủy hoại cuộc đời của ngươi đơn giản thế," Trương Hằng nói, "lần này ngươi thật sự gặp rắc rối lớn rồi, nếu không giải quyết được nó, ngươi không chỉ không quay lại được cuộc sống cũ, mà còn không có cách nào bắt đầu cuộc sống mới."
Phong Tử nghe vậy ngẩn người, "Nghiêm trọng vậy sao? Nhưng ta đâu có làm gì, chỉ là ở quầy bar tán tỉnh với ngươi thôi mà."
Cho dù trước đó nhận được bưu kiện gửi đến từ công hội, Phong Tử cũng không quá lo lắng, theo cô thì đây chỉ là một hiểu lầm ở đâu đó mà thôi, cùng lắm bị bắt rồi mất việc, coi như có cơ hội để cô quyết định thay đổi cách sống. Nhưng nghe Trương Hằng nói thì sự việc có vẻ phức tạp hơn cô tưởng nhiều.
"Ngươi có cách nào giải quyết chuyện này không?" Phong Tử hỏi.
"Chỉ là kế hoạch sơ bộ, còn cần thêm một chút may mắn, nhưng đối phương đã ra tay, thì đương nhiên chúng ta cũng phải phản công." Trương Hằng vừa nói, vừa tháo bộ che mặt xuống, sau đó gửi một phong bưu kiện cho G tiên sinh, nội dung rất đơn giản, chỉ có một câu.
——Ta đã bị đội phản ứng khẩn cấp để mắt, bên giao hàng nhanh đã chuyển cho người khác xử lý, ta sẽ tiếp tục thu hút sự chú ý của đội phản ứng khẩn cấp.
Sau khi gõ xong Trương Hằng liền bấm nút gửi đi, rồi lại đeo bộ che mặt lên.
"Ngươi đang cầu viện binh sao?"
Lúc Trương Hằng gửi thư, anh không hề tránh mặt Phong Tử, nhưng cô không hiểu, chẳng rõ chuyển phát nhanh, đội phản ứng khẩn cấp là gì.
"Không, phong bưu kiện này không gửi cho người nhận." Trương Hằng nói.
Nếu đội phản ứng khẩn cấp đã có được ID công dân của anh, thì việc chặn bưu kiện của anh cũng không khó. Cho nên, phong bưu kiện vừa rồi của Trương Hằng thực tế là gửi cho bọn chúng xem, anh cũng không mong đợi chỉ một phong bưu kiện mà khiến đội phản ứng khẩn cấp từ bỏ truy bắt anh, chuyển sang nhắm đến người giao hàng nhanh khác. Nhưng ít nhất nó sẽ làm giảm bớt áp lực cho anh, không cần một mình đối diện với toàn bộ đội phản ứng khẩn cấp.
Ngoài ra, cũng có thể khiến G tiên sinh tính sai, hắn muốn dùng anh làm mồi nhử, thu hút sự chú ý của đội phản ứng khẩn cấp, để người của hắn có thể giao dịch thuận lợi, nhưng khi bưu kiện của Trương Hằng bị đội phản ứng khẩn cấp chặn lại, chúng chắc chắn sẽ tăng cường vây bắt những người giao hàng nhanh khác. Còn mục đích thật sự của Trương Hằng là để thiết bị mã hóa ký ức được giữ lại ở tầng hai.
Bạn cần đăng nhập để bình luận