Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 121: Đến phiên ngươi

Chương 121: Đến phiên ngươi
Bóng dáng Marcus sau bốn mươi chín ngày lại xuất hiện ở ban công lầu hai, lần này bên cạnh hắn đã đổi thành hai ả nô lệ, một người Ba Tư và một người Parthia, hầu hạ hắn ngồi vào ghế.
Nhưng Marcus dường như không thể vui vẻ trở lại, vì tỷ lệ khán giả ở sân đấu trong hai tháng qua lại tiếp tục tụt dốc, hắn buộc phải tăng số lần ra sân của Habitus, lúc này mới hơi vãn hồi được chút ít người xem. Nhưng Habitus tham lam cũng thừa cơ đòi hỏi chia phần nhiều hơn, đồng thời đưa ra những hứa hẹn về việc bồi dưỡng Habitus thành át chủ bài của trường.
Mặt khác, Marcus cũng nghe được tin tức từ tiền tuyến truyền đến, nghe nói tân hoàng đế Khang mậu đức của đế quốc dường như không muốn tiếp quản cơ nghiệp của phụ thân Aurelius để lại, đang chuẩn bị nghị hòa với những người Germanic kia. Điều này đối với Marcus mà nói cũng không phải tin tốt, bởi vì nguồn tù binh cung cấp cho đấu sĩ của hắn cũng là một phần rất quan trọng, nhất là những đấu sĩ dũng mãnh tiêu chuẩn cao thường được chọn từ tù binh. Mà hiện tại hắn đang vội tìm người kế tục Cisnertus, Marcus bây giờ cũng chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào Bach.
Mặt khác theo lệ cũ, vào thời điểm tân hoàng đế đăng cơ sẽ tổ chức một buổi biểu diễn đấu sĩ hoành tráng để lấy lòng dân chúng. Buổi biểu diễn này là miễn phí, địa điểm tổ chức tại hí trường hình tròn Flavie, sân đấu lớn nhất của toàn bộ đế quốc La Mã, do hoàng gia đầu tư xây dựng, sử dụng tám vạn nô lệ, tốn mất tám năm để hoàn thành, có thể chứa tối đa chín vạn người xem. Nếu xét đến niên đại xây dựng, không thể không nói sân đấu này là một kỳ tích trong lịch sử kiến trúc.
Nhưng chỉ có sân đấu mà không có đấu sĩ thì rõ ràng là không được, vì đấu sĩ mới là tâm điểm của buổi biểu diễn này. Hoàng gia cũng có một trường đào tạo đấu sĩ, nhưng quy mô không lớn, không đủ để đáp ứng cho một buổi biểu diễn lớn. Vì vậy cần đến những trường đấu sĩ tư nhân xuất hiện, tất nhiên là không miễn phí, vì đấu sĩ là một món hàng tiêu thụ tốn kém mà ai cũng biết. Nhưng vì cuộc biểu diễn này được tổ chức để lấy lòng dân chúng, bản thân nó không tạo ra bất cứ thu nhập nào, cho nên các chi phí sẽ do người tổ chức gánh chịu. Mà đòi tiền từ tay quý tộc và Hoàng đế thì không dễ bằng việc đòi từ đám dân thường.
Muốn bớt xén đi Marcus liền thiệt hại, mà thêm vào lại nếu đắc tội nhân vật lớn nào đó, hoặc chính bản thân Hoàng đế, hắn về sau cũng đừng hòng lăn lộn ở La Mã được nữa, bởi vậy thường ngày Marcus đều chọn thiệt thòi nhỏ, vừa bán ân tình mà bản thân cũng không mất quá nhiều máu.
Nhưng dù thế nào thì đây cũng là một chuyện phiền lòng. Marcus mang theo những phiền não lộn xộn cùng sự bất mãn với tân hoàng đế bệ hạ đi kiểm hàng. Hắn đã bỏ ra không ít tiền vào đám nô lệ này, phải xem số tiền đó có đáng giá hay không.
Thứ tự giao đấu cũng được quyết định bằng cách bốc thăm. Gabi cung kính thi lễ với Marcus một cái rồi bắt đầu tổ chức buổi sát hạch này.
Quy tắc chiến đấu cũng không khác gì mấy so với các buổi biểu diễn đấu sĩ thông thường, chỉ khác là tất cả đều dùng vũ khí bằng gỗ. Trong các trận đối đầu một chọi một, mỗi đấu sĩ chỉ có thể sử dụng một loại vũ khí, đánh lén phía sau lưng là hành vi đáng bị khán giả khinh bỉ. Một khi một bên nhận thua thì bên còn lại không được tấn công nữa. Ngoài ra còn có một huấn luyện viên làm trọng tài.
Sau khi xác nhận tất cả đã hiểu rõ quy tắc, Gabi liền bắt đầu điểm danh.
Cặp đầu tiên lên đài là một đấu sĩ tự do tên là Griff. Vận may của hắn không tệ, đối thủ là một chàng trai trẻ mới trở thành đấu sĩ được nửa năm, còn nhỏ tuổi hơn cả hắn, kinh nghiệm chiến đấu không tính là phong phú. Nhưng cuối cùng người thắng vẫn là chàng đấu sĩ trẻ tuổi kia. Dù vậy thời gian hai người giao đấu cũng không ngắn, coi như có qua có lại. Cuối cùng Griff bị đối phương chộp được một sơ hở và kết thúc trận đấu.
Gabi nhận xét: "Khả năng tập trung không đủ, lúc đầu còn được, nhưng càng về sau càng nhiều tạp niệm, mà lại tấn công không đủ quyết đoán, chân tay lóng ngóng. Cẩn thận là tốt nhưng có đôi khi tình thế trên trận yêu cầu ngươi phải nhanh chóng đưa ra quyết định, cho dù đó là quyết định sai thì cũng rất có thể vẫn tốt hơn do dự."
Griff nghe vậy sắc mặt có vẻ hơi ủ rũ, hắn biết những lời Gabi nói đều là sự thật. Bởi vì hắn là người mới, mà đây là cuộc sát hạch cuối cùng quyết định vận mệnh, nên không thể tránh khỏi việc suy nghĩ nhiều, có đôi khi nhìn thấy đối phương hở ra sơ hở cũng sẽ chần chừ không biết đó có phải là cạm bẫy không, từ đó bỏ lỡ nhiều cơ hội.
Nhưng có lẽ vì xem vào việc hắn có thể giao đấu qua lại lâu như vậy với đối thủ mà Gabi ngập ngừng một chút, cuối cùng vẫn phun ra hai chữ kia: "Hợp cách."
Vẻ mặt Griff lập tức chuyển từ buồn sang vui. Gabi cũng không nói gì thêm mà để hắn đi vào phòng chờ phía tây.
Tiếp theo Griff là một nô lệ tên là đóng kẹp tháp, đối thủ của hắn là một đấu sĩ có ba năm kinh nghiệm chiến đấu, có chút danh tiếng. Nếu Griff là cẩn thận thì biểu hiện của đóng kẹp tháp thực sự như đang gặp đại địch.
Đối phương vừa mới xuất chiêu liền không nhịn được lùi về sau mấy bước. Với vẻ sợ chiến đó, Gabi nhíu chặt mày. Cũng may đóng kẹp tháp rất nhanh ý thức được hành động vừa rồi của mình là một điểm trừ lớn. Nhưng sau đó hắn lại mắc một sai lầm lớn hơn. Để bù đắp lại biểu hiện vụng về lúc nãy, hắn lại đổi tư thế, bắt đầu cuống cuồng tấn công.
Còn đối thủ của hắn thì nhanh chóng nhận ra sơ hở trong loạt động tác tấn công của hắn. Người này gọn gàng tránh đòn của đóng kẹp tháp, sau đó kê kiếm huấn luyện lên cổ hắn. Toàn bộ quá trình không tốn quá nhiều công sức, liền dễ dàng giành chiến thắng. Sắc mặt đóng kẹp tháp tái mét.
Hắn nhìn về phía Gabi với ánh mắt gần như cầu xin, nhưng người kia lại chẳng mảy may xúc động. Gabi dùng giọng điệu vô cảm nói: "Chọn phương thức chiến đấu tồi tệ, hấp tấp liều lĩnh, khả năng ứng biến còn thua cả đầu heo, không hợp cách, phòng phía đông."
"Xin ngài xem xét tới sự nỗ lực khổ luyện của ta trước đây mà cho ta một cơ hội đi, lần này ta chưa chuẩn bị tốt, lần sau, lần sau ta nhất định sẽ không phạm phải sai lầm như thế nữa." Đóng kẹp tháp nghe vậy liền cầu khẩn. Hắn tất nhiên biết phòng phía đông có ý nghĩa như thế nào. Nhất là khi hắn không phải là người tự do như Griff, nếu không vượt qua được buổi sát hạch này thì chỉ có thể đi đào mỏ.
"Nhưng thần chết sẽ không cho ngươi cơ hội thứ hai đâu, con trai." Gabi lạnh lùng nói, sau đó hắn liếc mắt ra hiệu, có hai huấn luyện viên kéo tên đóng kẹp tháp đã gần như xụi lơ dưới đất đi.
Còn Marcus ở trên lầu hai thì từ đầu đến cuối không hề nói câu nào, chỉ mải mê ăn trái sung mà cô nô lệ bên cạnh đã lột sẵn cho hắn.
Hắn không quá hứng thú với những trận đấu trước. Trong số những người ở dưới kia, người hắn quan tâm thực sự chỉ có Bach mà thôi. Bởi vì giờ đã đến hạn mà hắn đã hẹn với Gabi. Hắn muốn xem Gabi đã huấn luyện người kế tục Cisnertus như thế nào. Nhưng vì trận chiến của Bach được sắp xếp ở gần cuối, Marcus chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Sau khi đóng kẹp tháp bị người ta mang đi, Gabi lại mở miệng nói:
"Trương Hằng, Garba, đến lượt cặp của các ngươi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận