Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 180: Biến thiên

Hắc Vương tử Sam cũng giống như trong truyền thuyết, sau khi chuyển hết Nữ Thần Chi Mâu trên hàng hóa đi không thì cũng không làm khó đám thủy thủ trên thuyền, chỉ phá hủy một nửa số hỏa pháo trên đó, xác nhận đối phương không còn khả năng phản kích, sau đó chuyển một ít vật liệu gỗ sang sửa chữa cho Vida hào, rồi thả người đi. Bất quá đám thủy thủ kia cũng không hề cảm kích hắn, bọn họ ở trên biển bận rộn lâu như vậy cuối cùng lại chẳng thu hoạch được gì, khi nhìn về phía đám hải tặc trong mắt đều chứa đựng hận thù cùng lửa giận. Sam lại tỏ vẻ không quan trọng, hắn nói với Trương Hằng, "Chúng ta là cường đạo mà, có người hận mới là bình thường, ta thả bọn họ đi cũng không trông chờ vào việc bọn họ cảm kích ta, chỉ là vì ta không muốn ra tay mà thôi, nếu trong bọn họ có người sau này trở thành thợ săn hải tặc, ta cũng cực kỳ hoan nghênh bọn họ đến vây bắt ta, nhân sinh quá ngắn ngủi, giữ được vui vẻ là quan trọng nhất, không cần thiết cứ phải lo lắng cho những chuyện sẽ xảy ra sau này." Trương Hằng không ngờ Hắc Vương tử Sam tuổi rõ ràng lớn hơn hắn không bao nhiêu, nhưng lại là người rất phóng khoáng, có lẽ đây cũng là nguyên nhân mọi người thích hắn, Trương Hằng ngay từ đầu bởi vì Hắc Thương liên minh còn giữ chút đề phòng đối với nghĩa tặc đoàn, nhưng tiếp xúc với Sam một thời gian, hắn phát hiện người sau đích thật là một người rất đáng để làm bạn. Nhất là trong thế giới hải tặc tàn khốc lãnh huyết này, hắn có thể duy trì loại tính cách này thật sự là một kỳ tích. Bất quá Trương Hằng vẫn thấy hơi kỳ lạ, lúc trước ở trên Vida hào, Hắc Vương tử Sam đã thể hiện thái độ hữu hảo với hắn rõ ràng vượt qua mức lần đầu gặp mặt, vì thế thừa cơ hội này cũng hỏi ra vấn đề mà mình vẫn muốn hỏi, "Trước đây chúng ta từng gặp nhau chưa?" "À, ngươi nói chuyện này à," Hắc Vương tử Sam cười cười, "Ngươi và cô Annie tóc đỏ đã giúp ta một việc, tuy rằng chính các ngươi không biết, trước đây chẳng phải các ngươi đã nhận ủy thác của Frazer bắt một tên trộm sao, cuối cùng bắt hắn về xử lý, khi đó ta cũng đang tìm hắn một thời gian." "Ừm?" "Ta có một người bạn, không phải người trên thuyền của ta, nhưng đúng thật là một người bạn rất tốt, hắn làm việc trên một con thuyền khác, vừa mới được lên làm tài công, hôm đó rất vui, cho nên uống hơi nhiều, nhưng khi rời khỏi quán rượu thì phát hiện túi tiền bị mất, trong đó đựng đầy trân châu hắn vừa đổi, số tiền đổi trân châu đó là tài sản công của cả thuyền, thuyền viên vì tin tưởng hắn liền ủy thác hắn đổi sang những đồ vật dễ dàng cất giữ hơn, kết quả sáng hôm sau, mọi người tìm thấy xác hắn ở gần bãi đá ngầm." Sam nói đến đây trong mắt cũng ánh lên một nét bi thương, "Các ngươi đã xử lý tên kia, hắn là kẻ tái phạm, hơn nữa rất thích ra tay với những thứ như trân châu, thường hay lảng vảng quanh nơi ở của thương nhân trân châu, tìm kiếm theo dõi con mồi, bất quá những điều này ta về sau mới biết được, bạn ta là một người cực kỳ cứng đầu, hắn nghĩ không ra còn có cách nào khác chứng minh mình không có biển thủ những viên trân châu kia, nên cuối cùng chỉ có thể dùng cách ngốc nhất." Hắc Vương tử Sam lắc đầu, "Ta không hận gã trộm cướp trân châu của hắn, bởi vì đó là cách sinh tồn của hắn, cũng giống như chúng ta thôi, nhưng ta muốn báo thù cho bạn ta, bất quá đây chỉ là ân oán cá nhân của ta, ta không dùng lực lượng của đoàn hải tặc, kết quả tên kia còn xảo quyệt tàn nhẫn hơn ta nghĩ, mà ta vì còn muốn ra khơi, không có cách nào dành quá nhiều tinh lực ở trên đất liền, sau này ta trở về, mới nghe được tin tức hắn đã chết rồi." "Frazer cũng gần đây mới nói cho ta tên của các ngươi, dù sao đi nữa thì chuyện này bây giờ đã kết thúc, bạn của ta cũng có thể yên nghỉ rồi." Hắc Vương tử Sam nói. Đến đây, Trương Hằng cũng coi như đã làm rõ mọi chuyện trước sau. Vì phòng ngừa Hutchison lại đến gây sự, hắn chủ động đề nghị để Hàn Nha hiệu cùng đi với Vida hào về Nassau, Hắc Vương tử Sam đương nhiên cũng không từ chối, bởi vì chuyện này làm cho mối quan hệ của hai người trở nên thân thiết hơn không ít. Trên đường về lại điểm xuất phát, Sam thường xuyên sẽ chèo thuyền nhỏ tìm Trương Hằng nói chuyện phiếm, ngược lại Trương Hằng từ hắn biết thêm được không ít những bí mật mà chỉ có thuyền trưởng mới biết. Một ngày hai người bàn đến thế lực phân bố trên đảo, Hắc Vương tử Sam nhíu mày, có vẻ hơi bất ngờ, "Ngươi muốn gia nhập vào nghị hội trên đảo?" Trương Hằng gật đầu. Việc này liên quan đến nhiệm vụ chính tuyến của hắn, trước đây hắn không có thuyền, trên đảo cũng chưa đủ nổi danh, nên chưa hề nghĩ đến việc này, hiện tại Hàn Nha hiệu cùng tên của hắn đã vang danh khắp toàn bộ Nassau, mặc dù trong đó có một phần rất lớn là do mâu thuẫn với Hắc Thương liên minh, nhưng nguy cơ và cơ hội thường song hành, hiện tại hắn đã trụ vững áp lực, dẫn dắt Hàn Nha vượt qua được những rắc rối ban đầu, trở nên nổi tiếng hơn, vậy nên chuyện gia nhập nghị hội cũng được đưa vào danh sách ưu tiên. "Thực ra cái nghị hội đó chẳng có tác dụng gì cả," Hắc Vương tử Sam gãi đầu, "Nói là tổ chức mọi người cùng nhau giữ gìn trật tự, nhưng thực tế thành lập rồi cũng chẳng mấy khi họp. Nassau vốn là nơi vô chủ, ở trên đảo cũng không ai thích bị trông coi, mấy tên địa chủ lớn ngoài mảnh đất của mình ra thì cũng chẳng quan tâm đến chuyện khác, đám hải tặc có cách xử lý chuyện của đám hải tặc, còn những thương nhân chợ đen kia, hình như bọn họ cũng có bộ quy tắc làm việc của mình, hơn nữa từ khi Hắc Thương liên minh thành lập, bọn họ càng không thông qua nghị hội để giải quyết mâu thuẫn." "Lần trước mọi người ngồi họp cùng nhau đã là chuyện của hai năm trước, là vì có người nhận được tin người Tây Ban Nha có ý định tấn công nơi này, cả đảo hoảng loạn một hồi, nhưng sau đó chuyện cũng không giải quyết được gì, từ đó về sau thì càng ít người muốn tham gia, chủ yếu là vừa mới gia nhập nghị hội là phải tuyên thệ, kiểu như bảo vệ Nassau gì đó, trước kia thì mọi người không để ý, giờ mới phát hiện đúng là có khả năng có chiến tranh, gia nhập nghị hội ngoài danh hiệu thì chẳng có lợi ích thực tế nào, nên càng ít người có hứng thú." Hắc Vương tử Sam nhún vai. "Gia nhập nghị hội có yêu cầu điều kiện gì không?" "Cũng không có yêu cầu cứng nhắc gì, thông thường chỉ cần có thực lực và danh vọng, có cống hiến cho đảo là được, điều kiện duy nhất có thể xem là ngưỡng cửa là cần có bảy thành viên nghị hội trở lên cùng giới thiệu," Hắc Vương tử Sam nói, "Ông chủ kỹ viện Clay, vì mấy cô gái phục vụ tốt, đóng góp không nhỏ cho sự ổn định của đảo, nghe nói là một trong những người được chọn vào nghị hội sớm nhất, thế nào, ngươi thực sự hứng thú sao? Liên danh giới thiệu bảy người ta có thể giúp ngươi, coi như trả ơn vụ trước ngươi giúp ta xử lý chuyện của Jacob." "Vậy làm phiền thuyền trưởng Sam." Trương Hằng nói. Hắc Vương tử Sam cũng không để bụng chuyện nhỏ này, hắn rất hứng thú với trận chiến Annie nữ vương báo thù pháo kích Charleston, đang muốn từ Trương Hằng - người trong cuộc - nghe thêm chi tiết, nhưng đúng lúc này ánh sáng bên ngoài cửa sổ mạn tàu bỗng tối sầm lại. Hai người cùng ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên đầu là mây đen dày đặc. "Biến trời à, nhanh vậy sao?" Hắc Vương tử Sam sờ mũi, "Rõ ràng lúc nãy trời còn đẹp lắm mà, cái thời tiết chết tiệt này đúng là còn giỏi thay đổi hơn cả phụ nữ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận