Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 173: Đặc sắc diễn xuất

Chương 173: Màn trình diễn đặc sắc
Trương Hằng sau khi giải quyết xong tên cung thủ thì đón một khoảng thời gian nghỉ ngơi tương đối dài, chủ yếu là do chứng kiến cái màn một trảm thần kỳ kia, những dũng sĩ giác đấu khác trong lòng một chút ảo tưởng cuối cùng cũng đều tan vỡ, không ai muốn trở thành đối thủ tiếp theo của hắn.
Cuối cùng vẫn là "Người khổng lồ" Tirith Philos đứng lên. Hắn là một dũng sĩ giác đấu trọng giáp, mà lại không giống với những dũng sĩ giác đấu trọng giáp khác, bởi vì lực lượng dồi dào, hắn không cần lo lắng việc trang bị phòng ngự quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến vấn đề di chuyển, do đó toàn thân tr·ê·n dưới phàm là chỗ nào có thể mặc giáp đều khoác đầy áo giáp, trong tay còn cầm một chiếc thuẫn lớn. Lúc này trông hắn chẳng khác nào một pháo đài di động.
Ngoại trừ Trương Hằng ra thì hắn cũng là người biểu hiện tốt nhất tr·ê·n sàn đấu, đã hạ gục hai đối thủ, không ai có thể ngăn cản hắn, có điều hắn biết trận chiến tiếp theo mình phải đối mặt với thử thách lớn nhất trong sự nghiệp dũng sĩ giác đấu của mình. Sắc mặt của Tirith Philos cũng trở nên ngưng trọng.
Gã to con này không hề ngu ngốc, hắn biết đối thủ của mình khó chơi đến mức nào, nhưng hắn cũng không cho rằng mình không có chút phần thắng nào. Còn khán giả trên đài lúc này bắt đầu hưng phấn lên, bởi vì đám người Satonolos đột nhiên trở nên uể oải tập thể, Tirith Philos có lẽ cũng là đối thủ hạng nặng đầu tiên mà Trương Hằng gặp phải, khán giả đều đang chờ xem hai người va chạm sẽ tóe ra những tia lửa gì.
Tirith Philos không hề gấp công như ngày thường mà bày ra tư thế phòng ngự, đồng thời lên tiếng, "Ngươi đã làm gì bọn Satonolos, sao bọn chúng lại có vẻ mặt ủ rũ như vậy?"
"Ta chẳng làm gì cả," Trương Hằng thản nhiên nói, "Ta vẫn cảm thấy điều đáng sợ thực sự không phải là bản thân sự vật gây ra sợ hãi, mà chính là khát khao sợ hãi của con người, phần khát khao này sẽ phóng đại sự sợ hãi của ngươi lên gấp trăm ngàn lần."
Tirith Philos nghe xong cũng hiểu đôi chút, nhưng hắn không xoắn xuýt vào vấn đề này, hắn nửa ngồi người xuống, giấu toàn bộ cơ thể sau chiếc thuẫn, chỉ để lộ nửa cái đầu mang mũ giáp, "Tới đi, dù trận này thắng thua thế nào, có thể trở thành đối thủ của ngươi ta coi như không uổng phí một chuyến đến thành La Mã."
Trương Hằng luôn cực kỳ khách khí với người khách khí, nghe vậy cũng đáp lời, "Lỗ quan sát trên mũ giáp của ngươi quá lớn, kiếm của ta có thể đâm vào được, nhưng ngươi yên tâm, ta sẽ không tấn công vào mắt ngươi, mặt khác, ngươi xoay người quá chậm, vì vậy tiếp theo ta sẽ tập trung tấn công phía sau ngươi, nhất là khe hở giữa mũ giáp và áo giáp, tốt nhất ngươi nên phòng bị."
Tirith Philos nghe vậy thì ngẩn người, hắn đã tham gia không ít trận chiến, chưa từng gặp ai còn chưa đ·á·nh đã nói toẹt ra ý định hành động của mình cho đối thủ biết, điều này khiến Tirith Philos có chút hoài nghi Trương Hằng đang dùng tâm lý chiến, định đánh lạc hướng. Nhưng hắn còn chưa kịp nghĩ ngợi thêm thì người phương Đông kia đã xông tới.
Tirith Philos lập tức đề cao cảnh giác, kết quả phát hiện Trương Hằng không hề như lời trước đó mà lợi dụng sự nhanh nhẹn vòng ra sau lưng hắn, mà cứ thế lao thẳng đến đối diện hắn. Đây là muốn cứng đối cứng sao? Tirith Philos có chút khó hiểu, xét về kỹ năng chiến đấu, sự nhanh nhẹn, tốc độ, khả năng giữ thăng bằng... Tất cả đều thua xa Trương Hằng, nhưng ưu thế của hắn lại chính là ở thuộc tính sức mạnh, Tirith Philos có chút không rõ tại sao Trương Hằng lại muốn dùng điểm yếu của mình để tấn công vào điểm mạnh của hắn, lẽ nào người phương Đông này ngông cuồng đến thế?
Mặc dù trong lòng tràn đầy nghi vấn, Tirith Philos vẫn chuẩn bị sẵn sàng, nghiêng vai về phía trước, chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc va chạm, đồng thời tay còn lại nắm chặt v·ũ k·hí, chuẩn bị khi thân thể Trương Hằng mất thăng bằng khi bị đụng vào thì sẽ tấn công.
Tirith Philos biết cơ hội chỉ có một chớp mắt, nhưng chỉ cần nắm bắt được thì có khả năng sẽ chiếm được thế chủ động trong cuộc chiến tiếp theo, thế nhưng ngay sau đó hắn cảm thấy chiếc khiên trên tay mình nặng xuống. Trương Hằng lao đến, nhưng lại không hề tấn công vào hắn, mà ngược lại nhảy lên một cái từ dưới đất, một chân giẫm lên rìa chiếc khiên của hắn, rồi mượn lực vượt qua đỉnh đầu của hắn, đồng thời vung thanh Ba Tư k·i·ế·m trong tay ra.
Sự biến hóa táo bạo của đối phương khiến Tirith Philos trở tay không kịp. Trong tích tắc, Trương Hằng đã vòng ra sau lưng hắn. Thế là Tirith Philos cũng chột dạ, tuy nhiên trong lúc nguy cấp hắn vẫn nhớ lại lời nhắc nhở trước đó của Trương Hằng, lúc này hắn cũng không rảnh mà đi phân biệt lời nhắc đó có phải cố tình lừa gạt hay không, liền tranh thủ đưa thanh đoản k·i·ế·m gác ra sau cổ.
Thế là khán giả trên đài liền được chứng kiến một cảnh khiến bọn họ kinh ngạc tột độ, thân thể Trương Hằng vượt qua Tirith Philos đang ở tư thế nửa ngồi, và họ còn chưa kịp lớn tiếng khen ngợi pha lao tới đầy sức tưởng tượng này thì thấy Tirith Philos như thể phía sau mọc mắt dùng thanh đoản k·i·ế·m đỡ được đòn tấn công bất ngờ của Trương Hằng.
Hai người vừa giao thủ cứ như chuồn chuồn lướt nước, Trương Hằng tấn công một đòn không trúng liền chủ động cùng Tirith Philos kéo ra một khoảng cách, còn người khổng lồ toát mồ hôi lạnh thì vội vàng xoay người mang theo tấm khiên lớn, hai bên lại lần nữa giằng co. Mặc dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng khán giả trên đài đã đồng loạt vỗ tay hoan nghênh cảnh tượng đặc sắc này, kể cả hoàng đế bệ hạ cũng không hề tiếc lời khen ngợi, lời tán thưởng này không chỉ dành cho Trương Hằng mà còn dành cho cả đối thủ Tirith Philos của hắn. Kết quả khiến khuôn mặt dãi dầu sương gió của gã khổng lồ cũng không khỏi nổi lên một vệt ửng đỏ như thiếu nữ.
Tirith Philos hiểu rõ, hiệp đấu vừa rồi có vẻ cân tài ngang sức nhưng không phải thực lực chân chính của mình, nếu như không có lời nhắc nhở của Trương Hằng, hắn chắc chắn không theo kịp động tác của đối phương, nói cách khác chỉ một chiêu hắn đã bại trận rồi. Lúc này Tirith Philos ngược lại có chút hiểu vì sao đám Satonolos lại sợ Trương Hằng đến vậy, trước đây chỉ nhìn từ xa thì đã thấy áp lực rồi, nhưng đến khi tự mình đối đầu thì Tirith Philos mới biết được rốt cuộc Trương Hằng mạnh đến mức nào, hai bên căn bản không cùng một đẳng cấp.
Nực cười là trước đó hắn vẫn ôm ảo tưởng, cảm thấy chỉ cần mình phát huy hoàn hảo, cộng thêm chút may mắn thì cũng không nhất định sẽ thua, nhưng thực tế tàn khốc nói cho hắn biết đó chỉ là mơ mộng thôi, ngay cả một người thẳng thắn như Tirith Philos còn có chút không muốn đ·á·nh nữa, định vứt v·ũ k·hí đầu hàng. Thế nhưng Trương Hằng lại lên tiếng, "Muốn nhận thua sao? Ngươi sẽ không yếu đuối đến thế chứ?"
"Đương nhiên là không," Tirith Philos tức giận nói, "Nhưng đ·á·nh như vậy cũng không có ý nghĩa gì, ta thừa nhận mình không đ·á·nh lại ngươi, nhưng cũng không cần ngươi nương tay, cố ý để mình thua một cách đẹp mắt."
"Ngươi cảm thấy ta mở miệng chỉ điểm ngươi chỉ là để ngươi thua cho đẹp mắt thôi sao?" Trương Hằng hỏi lại.
"Không phải sao, chẳng lẽ ngươi là muốn lấy ta ra làm trò cười sao?" Tirith Philos giận dữ nói.
Trương Hằng lắc đầu, "Ngươi nhìn xung quanh đi, nhìn những khán giả trên khán đài xem, bọn họ đã chờ đợi bao ngày nay, chính là để chờ xem một màn giác đấu đặc sắc, nếu không thể thỏa mãn họ, họ sẽ không để chúng ta rời đi đâu, ta vốn còn hy vọng đám Satonolos có chút dũng khí, nhưng bây giờ xem ra bọn họ chẳng có chút hy vọng gì, vì vậy hiện tại ta chỉ có thể trông cậy vào ngươi thôi, nào, hãy để chúng ta cùng nhau phối hợp để dâng tặng cho khán giả một màn trình diễn giác đấu đặc sắc đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận