Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 520: Khác nhau

"Ta không phải đang làm loạn, chỉ là đơn thuần đưa ra quan điểm của ta thôi," thợ sửa chữa nói, "vì mọi người cũng không biết nhiệm vụ chính tuyến rốt cuộc là gì, chi bằng chúng ta chọn một hướng đi, tự mình hành động, như vậy có thể tăng tỷ lệ hoàn thành nhiệm vụ hơn."
"Ngươi tính toán khéo thật, tự tìm chỗ an toàn nấp đi, sau đó để chúng ta ở phía trước dấn thân vào nơi có phóng xạ điều tra, chúng ta hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến thì ngươi có thể cùng theo rời đi, nếu như hướng đi của chúng ta sai, ngươi cũng có thể tiếp tục trốn cho đến khi có kết quả điều tra của chính phủ." Khuê Gia lạnh lùng nói.
"Không sai, ta đúng là nghĩ vậy," thợ sửa chữa hào phóng thừa nhận, "nhưng ta cũng đâu có ngăn các ngươi cho ta đi cùng. Hơn nữa, sau khi bắt đầu hành động, ta cũng không hề không làm gì như ngươi nói, ta chỉ là chọn cách bảo đảm an toàn của mình trước rồi mới tính đến bước kế tiếp mà thôi."
Bác sĩ do dự một chút, cũng lên tiếng, "từ góc độ nghề nghiệp của ta mà nói, hoàn toàn chính xác là phương án sau sẽ ổn thỏa hơn."
"Các ngươi chỉ là sợ hãi, sau khi thấy dáng vẻ của Gia Tử, các ngươi chỉ lo mình cũng sẽ biến thành như vậy." Khuê Gia nói.
"Ai lại không lo lắng chứ?" Thợ sửa chữa nói, "Phó bản lần này chúng ta đối mặt với bức xạ hạt nhân đấy, nghĩ lại tên phó bản xem, Invisible Killer, chúng ta đối mặt với một địch nhân căn bản không có cách nào đánh bại, cố hết sức bảo toàn tính mạng của mình mới là quan trọng nhất."
"Ta sẽ ở lại, hỗ trợ các ngươi về mặt phiên dịch." Lão Thử nói với Khuê Gia, "chúng ta không thể chờ đợi báo cáo từ chính phủ được, chỉ có càng sớm hoàn thành nhiệm vụ chính tuyến thì Gia Tử mới có cơ hội sống tiếp."
Sau khi hắn nói xong, ánh mắt của những người chơi khác đều tập trung vào Trương Hằng.
Đến bây giờ, chỉ còn Simon là chưa tỏ thái độ.
Simon là người chơi có danh tiếng lớn nhất, mặc dù Trương Hằng bản thân không thừa nhận, nhưng kể từ khi vào phó bản, hắn đang gánh vác chức trách chỉ huy của tiểu đội lâm thời này, hơn nữa hắn còn có mê đệ là Trảm Phục Thiếu Niên, người này đã rõ ràng biểu thị sẽ ủng hộ vô điều kiện mọi quyết định của Trương Hằng, nói cách khác một phiếu của Trương Hằng trên thực tế tương đương với hai phiếu.
Nhưng mà tâm trí Trương Hằng lúc này hình như không hề ở việc Khuê Gia và thợ sửa chữa cãi cọ, hắn đứng trước cửa sổ thủy tinh, nhìn ra màn đêm bên ngoài mà không biết đang nghĩ gì.
Ngay khi thợ sửa chữa có chút mất kiên nhẫn, Trương Hằng mới mở miệng nói, "Tôi sẽ ở lại đây."
Khuê Gia và lão Thử nghe thấy câu này thì thở phào nhẹ nhõm.
"Đương nhiên, đi hay ở là tự do của mỗi người, nếu như có người muốn rời khỏi Pripyat thì tôi cũng không ngăn cản," Trương Hằng nói tiếp, "nhưng chỉ xuất phát từ góc độ lời khuyên, tôi không khuyên mọi người rời đi."
"Vì sao?" Thợ sửa chữa ngẩn người, hắn đã quyết định rời đi rồi, quyết định của Trương Hằng không ảnh hưởng đến hắn, nhưng lời khuyên của người sau lại khiến hắn không khỏi để tâm, dù sao Simon là người chơi đứng đầu, nếu hắn phát hiện điều gì mà người khác không thấy được, thợ sửa chữa cũng không lấy làm lạ.
Nhưng Trương Hằng lại không có ý giải thích gì thêm, chỉ hỏi, "còn việc gì khác sao?"
"Không, không có."
"Vậy cứ vậy đi."
Câu nói này kết thúc cuộc tranh cãi đêm nay, thợ sửa chữa và bác sĩ liếc nhau, cùng nhau rời khỏi phòng, sau đó Khuê Gia và lão Thử cũng đến cửa, Khuê Gia nói, "một lát nữa chúng ta gặp ở phòng của tôi, cùng nhau thảo luận hành động tiếp theo đi."
"Ừm, được thôi, nhưng thời gian kéo dài một chút đi, sau một tiếng thì sao?" Trương Hằng nói.
"Không vấn đề, chúng ta có thể nhân lúc đó thu xếp đồ đạc, khách sạn ở Pripyat qua đêm nay đoán chừng cũng không thể ở lại được nữa rồi."
Khuê Gia nói xong thì cùng lão Thử rời khỏi phòng, cuối cùng trong phòng chỉ còn lại Trảm Phục Thiếu Niên và Trương Hằng, trên mặt Trảm Phục Thiếu Niên lộ ra vẻ phát hiện đại lục mới, xoa tay hưng phấn nói, "thần tượng, có phải ngươi phát hiện ra điều gì rồi không?"
"Tôi đã nói rồi đừng có thần thánh hóa tôi quá, tôi cũng như người chơi khác đều đang tìm kiếm nhiệm vụ chính tuyến thôi." Trương Hằng nói, hắn chỉ ra ngoài cửa sổ, "Nhìn thấy không?"
"Cái gì?" Trảm Phục Thiếu Niên đi đến trước cửa sổ, nhìn xuống dưới.
Lúc này, Pripyat vẫn còn đang ngủ say, trên đường phố nhìn rất vắng vẻ, ngay cả cửa hàng làm việc chăm chỉ nhất cũng chưa mở cửa, nhưng đối diện khách sạn, trên đường phố lại có một nhóm dân binh đang làm công việc khử độc phía sau xe phun nước.
"Chúng ta cần quần áo của bọn họ." Trương Hằng nói, "chỉ khi nào chính phủ tuyên bố lệnh sơ tán, thì chúng ta mới có thể đổi sang thân phận mới để tiếp tục ở lại thành phố này."
"Ngươi muốn ta đi lấy quần áo của bọn họ à?"
"Ngươi có làm được không?"
"Có xe tăng ở sau, vừa vặn có bốn người, một lần ta có thể xử lý hai người."
"Ừm, còn lại hai người ta sẽ giải quyết." Trương Hằng nói, "đi thôi, bọn họ sắp rời khỏi đó rồi."
Để không gây cảnh giác cho nhân viên lễ tân, hai người lần này trực tiếp từ phòng trống lầu hai nhảy qua cửa sổ rời khỏi khách sạn, tiếp đất, sau đó Trương Hằng và Trảm Phục Thiếu Niên mang mặt nạ phòng độc, một là để ngăn cách bụi phóng xạ bên ngoài, mặt khác cũng là để che chắn mặt mình.
Mà trước khi rời phòng, Trảm Phục Thiếu Niên còn tiện tay lấy một chai vodka từ quầy rượu, hắn cầm chai rượu, cúi đầu đi về phía xe phun nước.
Trong ba dân binh ở phía sau, có một người chú ý đến người lạ mặt đột ngột xuất hiện, lên tiếng hỏi Trảm Phục Thiếu Niên, đồng thời làm động tác đuổi đi, đoán chừng là đang khuyên Trảm Phục Thiếu Niên về nhà.
Nhưng người sau lại như không nghe thấy dân binh, tiếp tục cắm đầu đi về phía bốn người, và khi còn cách nhau chưa đầy 50m thì hắn còn bước nhanh hơn.
Các dân binh mặc dù cảm thấy người đến có chút kỳ lạ, nhưng bọn họ không hề nghĩ ngợi nhiều, dù sao bên mình có đến bốn người, còn đối phương chỉ có một mình, thế nào cũng không tạo ra uy hiếp gì, hơn nữa lúc Trảm Phục Thiếu Niên đến gần, các dân binh cũng thấy chai rượu trong tay hắn.
Điều này dường như cũng giải thích được hành động khác thường của Trảm Phục Thiếu Niên hiện tại, thế là một dân binh đi tới định hỏi xem có cần giúp đỡ gì không, nhưng khi anh ta đến gần Trảm Phục Thiếu Niên thì lại cảm thấy có gì đó không ổn, anh ta không nói rõ được vấn đề nằm ở đâu, cho đến khi hai người chỉ còn cách nhau chưa đầy nửa thước.
Dân binh mới ý thức được có điều bất thường, đối phương dù dáng vẻ say rượu nhưng trên người lại không hề có chút mùi rượu nào, ngay lúc anh ta định lên tiếng nhắc nhở đồng đội thì Trảm Phục Thiếu Niên đã nhanh hơn một bước ra tay, giờ phút này, đâu còn dáng vẻ say xỉn nữa, trực tiếp vung chai rượu vào trán của tên dân binh kia, khiến hắn ta ngã ngồi xuống đất.
Tình huống bất ngờ này khiến hai đồng đội ở phía sau ngây người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận