Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 537: Đi săn

"Chỗ này! Mau tới, ta tìm được một cái hang thỏ!" Snirena hưng phấn gọi, "ta và tỷ tỷ sẽ dùng khói hun nó ra, các ngươi nhắm bắn."
Nhưng mà cô chiêu đãi viên đốt thuốc xong lại chậm chạp không thấy con thỏ nào từ bên trong ra, ngay lúc nàng cảm thấy thất vọng thì nghe Trương Hằng mở miệng, "Hướng 3 giờ, dưới gốc cây kia."
"Ta thấy rồi!" Anh rể Snirena cũng là người thường xuyên đi săn trong rừng rậm, Trương Hằng vừa nhắc nhở liền thấy mục tiêu.
Loài thỏ khi đào hang thường sẽ không chỉ để một lối ra, đây cũng là lý do cho câu 'thỏ khôn có ba hang'. Cô chiêu đãi viên và chị gái châm lửa cuối cùng cũng có tác dụng, chẳng qua là hun con thỏ từ một cái hang khác.
Anh rể Snirena lập tức giơ súng săn lên, kỹ thuật của hắn không tệ, chỉ cần nhìn tư thế cầm súng có thể thấy hắn đã luyện tập nhiều lần. Xem xét tình hình căng thẳng giữa SL và phương Tây, không ai biết chiến tranh khi nào sẽ bùng nổ, nên luyện thêm kỹ năng bắn súng cũng không có gì sai.
Đó là lý do vì sao chị gái Snirena nói với Trương Hằng là chồng có thể dạy hắn đi săn.
Nhưng lần này đối thủ của hắn cực kỳ cảnh giác, vừa ra khỏi hang chỉ đứng yên một lát, dường như nhận ra nguy hiểm, lập tức bỏ chạy.
Gần như cùng lúc đó, tiếng súng vang lên. Viên đạn trượt qua người hắn, găm vào đất mềm bên cạnh.
"Chết tiệt!" Anh rể Snirena thầm mắng, sau khi viên đạn đầu trượt hắn vội vàng lên đạn, nhưng khi anh giương súng lên thì con thỏ rừng đã chạy xa, lại còn bị tiếng súng dọa, càng ra sức chạy trốn.
Đối diện với con mồi đang di chuyển, anh rể Snirena cũng không có cách nào, nhất là màu lông thỏ rừng rất giống màu tuyết đọng trên mặt đất, khiến hắn càng khó ngắm bắn chính xác.
Khi hắn chuẩn bị từ bỏ, thì bên tai vang lên tiếng súng.
"Trúng rồi!" Snirena tận mắt nhìn thấy con thỏ rừng đang chạy thì cơ thể khựng lại, ngã xuống đất, nàng reo lên, "Mấy tháng không gặp, sao kỹ năng bắn súng của Vitas lợi hại vậy?"
"Ta chỉ bắn một phát súng." Vitas cũng ngạc nhiên, hắn quay đầu nhìn Trương Hằng phía sau, người này đã cất khẩu súng săn hai nòng cổ trong tay.
"Vừa rồi phát súng kia là Ivan bắn." Chị Snirena vừa vặn đứng giữa Vitas và Trương Hằng, nghe rõ tiếng súng thứ hai là từ chỗ nào, nàng tò mò nói, "Ivan, trước đây ngươi có luyện bắn súng à, lại còn bắn chuẩn vậy."
"Ừm, trước đó gặp một thợ săn trên núi, nàng dạy ta cách bắn súng." Trương Hằng nói.
Vitas có chút khó tin, "Thợ săn nào có thể dạy ngươi bắn giỏi như vậy, hay là ngươi có thiên phú đặc biệt với môn này?"
"Không, là nàng dạy giỏi, nàng bắn còn tốt hơn ta nhiều." Trương Hằng kể chi tiết.
Từ biểu cảm trên mặt Vista, hắn rõ ràng không tin Trương Hằng, vì theo lời Trương Hằng, người dạy hắn bắn súng có lẽ không ai địch nổi, nhưng vì dù sao Trương Hằng cũng là khách, hắn không tiện hỏi thẳng.
Snirena chạy đi nhặt con thỏ bị bắn về, sau đó bốn người tiếp tục đi lên núi.
Trên đường Trương Hằng cũng trò chuyện với Vitas, hỏi thăm về con ngựa trắng.
"Ngựa toàn thân trắng? Ta chưa từng thấy bao giờ." Vitas lắc đầu, "Trong thôn không ai nuôi ngựa cả, hai nhà nuôi cũng là ngựa thồ, để chở hàng thôi, ngươi nói giống ngựa kia chắc quý hiếm lắm, không phải người ở đây nên nuôi."
"Ừm."
Điều Vitas nói Trương Hằng đương nhiên cũng đoán được, nhưng vì sự an toàn hắn vẫn hỏi lại, vì Trương Hằng cũng không tưởng tượng được nguồn gốc con ngựa trắng kia, chỉ có thể thử thời vận ở chỗ Vitas, ngoài ra là xem trong chuyến đi săn có thể gặp lại hay không.
Đáng tiếc là sau đó bốn người mặc dù có khá nhiều thu hoạch, bắt thêm được hai con thỏ rừng và một con hươu nhỏ, nhưng con ngựa trắng đã từng gặp một lần bên suối nhỏ trước kia lại không thấy xuất hiện.
Săn được hươu, bốn người xem trời cũng không có ý định đi xa nữa, sau khi Vitas và Trương Hằng đem con mồi để vào cốp xe.
"Ta biết một đường có thể nhanh về nhà hơn, nhưng mà..."
"Nhưng mà sao?"
"Có đi qua chỗ của bà Sauk." Snirena nghe vậy liền chen vào, "Tính tình bà ta trước giờ không tốt, nghe nói chồng chết sớm rồi, sau đó chỉ sống một mình, cũng không qua lại với ai trong thôn, chỉ có mảnh vườn rau kia là canh giữ rất kỹ, ta nhớ hồi nhỏ có mấy đứa nhỏ chạy vào vườn nhà bà chơi, bà trực tiếp cầm súng lao ra, dọa sợ lũ trẻ và cả ba mẹ chúng, mẹ ta sau đó còn lấy bà để dọa ta, giờ bà ấy sao rồi, có tốt hơn không?"
"Không những không tốt, còn quá đáng hơn, tuần trước có chiếc xe đi qua trước cửa nhà bà ta, bà ta liền nổ súng bắn vỡ cửa sổ xe người ta, nhưng may mắn không ai bị thương, sau đó bà nói là nghe lầm, tưởng người trong thôn lái máy kéo đến trộm đồ."
"Đáng sợ vậy sao? Vậy chúng ta đừng đi ngang qua chỗ bà ấy." Snirena lo lắng nói.
"Không sao, lúc đó cứ đi xa ra là được, bà lão đó tuy cứng đầu, tính tình cổ quái, nhưng may mắn thay kỹ năng bắn của bà ấy không thể nào bằng Ivan được, đi đường đó trước khi trời tối là có thể về nhà."
"Vậy quyết định vậy đi." Trương Hằng cuối cùng lên tiếng.
Khoảng hai mươi phút sau, Trương Hằng lái xe tới một bờ ruộng, Vitas chỉ tay, "Nhìn kìa, đó là nhà của bà Sauk."
Trương Hằng nhìn theo hướng tay hắn chỉ, thấy một căn nhà cũ nát, lại còn sập mất một nửa, nhìn giống như hang động, khó mà tưởng tượng sẽ có người chịu ở trong đó.
"Chồng của bà Sauk mất sớm, lại không có con, người trong thôn thấy bà ấy đáng thương muốn giúp sửa nhà, nhưng sau vụ cầm súng đó thì cũng hết cách, bà ấy chỉ ở một mình ở đó. Nói đi thì nói lại, bà ấy cũng hơn tám mươi tuổi rồi, hàng năm cứ vào mùa đông mọi người đều cho là bà ấy không qua nổi, nhưng đến năm sau vẫn thấy bà ấy, xem ra xương cốt bà ấy cũng chắc chắn đấy."
"Thật sao?" Trương Hằng lại nhìn ngôi nhà, mặc dù bây giờ trông có vẻ tồi tàn u ám, nhưng về kết cấu, thiết kế ban đầu vẫn rất đồ sộ, cả về diện tích và độ cao đều lớn hơn các căn nhà nhỏ trong thôn, đó là lý do vì sao nó đã sập một nửa mà bà Sauk vẫn ở được.
Bạn cần đăng nhập để bình luận