Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 613: Quầy rượu lời nói trong đêm

Chương 613: Quán rượu chuyện trò đêm khuya
Mặc dù giờ đã rất muộn, nhưng quán rượu Tùng Giai chọn trên đảo này làm ăn không tệ, bên trong vẫn còn không ít người, một vài nhóm năm ba tụ tập trước quầy bar uống rượu tán gẫu, vài người khác thì chơi bi-a ở một bên. Trương Hằng lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến người xung quanh, cùng Tùng Giai chọn một cái bàn khuất ngồi xuống.
Tuy trước đó hắn nói muốn đến thẳng quán rượu, nhưng vẫn về chỗ ở đổi bộ quần áo, thay chiếc áo khoác dính vết máu kia, tiện thể rửa mặt cho trông có vẻ bình thường hơn rồi mới lái xe đến quán rượu. Trương Hằng nhận lấy thực đơn, một hơi gọi ba chai rượu, đều là loại rượu mạnh độ cồn cao, sau đó đưa thực đơn cho Tùng Giai ngồi đối diện, "Xem cô muốn uống gì."
Tùng Giai lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cô vừa thấy Trương Hằng vừa đến đã gọi rượu mạnh, trong lòng còn hơi cảnh giác, tưởng rằng đây lại là một trò lừa của gã đàn ông nào đó, ai ngờ ba chai rượu kia đều là Trương Hằng tự mình uống, thế là Tùng Giai liền gọi một ly cocktail và thêm một đĩa hoa quả, rồi trả lại thực đơn cho phục vụ.
Sau khi phục vụ rời đi, cô gái vẫn không nhịn được mà quay lại chủ đề chuyện vừa rồi, mở miệng hỏi, "Anh thật sự định đi đến vùng băng nguyên phía bắc để tìm kiếm thành phố dưới băng đó sao?"
"Ừ, có vấn đề gì sao?"
"..." Đối diện với câu hỏi ngược lại của Trương Hằng, Tùng Giai nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu, nhưng hai người đã ở chung với nhau hơn nửa ngày, miễn cưỡng cũng xem như bạn bè, cô nghĩ một chút vẫn là khuyên nhủ, "Chưa nói đến cái câu chuyện đầy vẻ ly kỳ và màu sắc thần thoại kia có bao nhiêu phần đáng tin cậy, cá nhân tôi cảm thấy đó chỉ là sự hoang tưởng tập thể của một đám người mắc bệnh thần kinh thôi, lùi một bước mà nói, cho dù là sự thật đi nữa, anh cũng đã thấy cái kết của bác sĩ Baker và Satsuz rồi, lúc này lẽ ra phải nghĩ cách tránh xa thành phố dưới lòng đất đó hết mức chứ? Sao anh lại còn muốn đi tìm nó?"
"Tôi đến Greenland chính là để điều tra chuyện này, đã có manh mối rồi thì tôi sẽ tiếp tục điều tra thôi," Trương Hằng nói, "cô cũng không cần quá lo lắng cho tôi, vì một vài lý do, những cơn ác mộng đã khiến bác sĩ Baker và Satsuz phát điên đó sẽ không ảnh hưởng quá lớn đến tôi đâu."
"Vậy còn thời tiết khắc nghiệt và điều kiện tự nhiên tồi tệ thì sao? Đảo Greenland dù sao cũng nằm trong vòng Bắc Cực, mà nơi anh định đi là khu không người, cả đoạn đường sẽ không hề dễ dàng đâu."
"Cám ơn cô đã nhắc nhở, tôi sẽ lên đường sau khi chuẩn bị sẵn sàng." Trương Hằng nói.
Cân nhắc đến sự ảnh hưởng tinh thần của thành phố dưới băng và những thứ trong đó đối với người bình thường, lần này Trương Hằng không có ý định thuê người dẫn đường, dù sao với khả năng sinh tồn nơi hoang dã của hắn thì dù đi một mình cũng không có gì nguy hiểm, còn về vấn đề ngôn ngữ, trong khu không người thì cũng không cần dùng đến nhiều, mà đám quái vật trong thành phố dưới băng đó tám phần cũng không nói tiếng Greenland.
Nhưng trước đó, Trương Hằng còn cần Tùng Giai mua sắm các trang bị thám hiểm, vật tiếp tế, liên hệ thuyền, đây cũng là nguyên nhân Trương Hằng cam kết sẽ tăng tiền thuê cho Tùng Giai, tuy nhiên vấn đề này Trương Hằng định tối nay sẽ bàn lại.
Hiệu suất của phục vụ quán bar vẫn rất cao, rất nhanh đã mang đồ uống và đĩa trái cây mà hai người đã gọi lên. Thấy Trương Hằng dường như không có hứng thú tiếp tục câu chuyện, Tùng Giai cũng dồn sự chú ý vào ly cocktail và đĩa trái cây trước mặt, có lẽ vì chịu sự kích thích từ câu chuyện quái dị và kinh khủng trước đó, Tùng Giai lúc này cũng thật sự cần một chút cồn để thả lỏng và ổn định tâm tình.
Thế là sau đó hai người bắt đầu uống rượu, kết quả Tùng Giai không những uống hết ly cocktail của mình mà còn có vẻ chưa đã, trải qua nửa ngày sự việc này, trên thực tế cô đã dần dần buông bỏ sự đề phòng với Trương Hằng, nên sau đó lại uống thêm chút rượu mạnh mà Trương Hằng gọi, mặc dù có thêm gần nửa ly đá.
"Tôi đi vệ sinh chút." Sau khi uống hết một ly nữa, Tùng Giai đứng dậy khỏi chỗ, sau đó loạng choạng đi về phía nhà vệ sinh nữ, trên đường gặp một người đàn ông muốn đến bắt chuyện, nhưng Tùng Giai lắc đầu, đối phương cũng rất lịch sự dừng chân, nâng ly rượu trong tay chúc cô có một ngày tâm tình vui vẻ.
Vì cảm thấy có một chút thay đổi trên sinh lý, Tùng Giai cuối cùng phải đi nhanh hơn, xông thẳng vào nhà vệ sinh nữ vắng người, sau đó chọn một buồng giải quyết nỗi buồn, xong xuôi xả nước rồi bước ra ngoài, cô rửa tay trước bồn rửa và tiện thể trang điểm lại.
Và ngay khi cô đang cúi đầu dùng xà phòng rửa tay xoa đi xoa lại thì cửa nhà vệ sinh bị người đẩy ra, một bóng người lặng lẽ không một tiếng động bước vào. Nếu Tùng Giai ngẩng đầu vào lúc này, chắc chắn cô sẽ lập tức thét lên.
Vì người bước vào nhà vệ sinh có khuôn mặt giống cô như đúc, cách ăn mặc cũng không có bất cứ điểm nào khác biệt, thậm chí nếu cởi quần áo ra thì chỗ bớt lệch xuống bên ngực trái cũng có, hình dạng và kích cỡ hoàn toàn giống nhau.
Trên thực tế, ngoài ánh mắt của người tới có vẻ hơi gian xảo ra thì ngay cả động tác cử chỉ cũng giống cô như được đúc từ một khuôn, và cái bản sao của cô này đi vào nhà vệ sinh rồi không hề dừng lại, cứ vậy đi đến phía sau cô, đưa tay bóp lấy cổ Tùng Giai....
...Khoảng mười phút sau, cửa nhà vệ sinh nữ một lần nữa mở ra, Tùng Giai bước ra, trên mặt còn vương chút ửng hồng nhàn nhạt, bước chân vẫn hơi phiêu, nhưng sau khi ngồi lại vào chỗ thì vẫn là đưa tay lấy chai rượu, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một bàn tay đã chặn lại cái chai Whisky mà cô định cầm.
"Tối nay cô uống nhiều rồi, nên kiềm chế lại đi," Trương Hằng nói, "Tôi sẽ gọi cho cô một ly nước chanh."
Tùng Giai cười, say rượu khiến cô có một vẻ quyến rũ mà ngày thường không có, nụ cười này khiến không ít những kẻ hay gây sự trong quán đều dồn ánh mắt về phía cô, "Không sao, tửu lượng của tôi không tệ đến vậy, mà nói, anh còn uống nhiều hơn tôi, tôi đã định hỏi rồi, sao thế, tối nay anh có tâm sự gì sao?"
Trương Hằng cũng không phủ nhận, "Ta đích xác đang suy nghĩ một vài chuyện."
"Ừm, chắc cũng không phải là chuyện thám hiểm sắp tới, vì sau khi vào quán rượu thì anh không còn mấy để ý chuyện này, điều này khiến tôi có chút tò mò, rõ ràng lúc trước anh bình tĩnh trước những nguy hiểm đến vậy, tôi thì sợ chết khiếp, nhưng tâm trạng của anh gần như không có gì dao động, cứ như trên đời này chẳng có chuyện gì có thể ảnh hưởng đến anh vậy," Tùng Giai nói, "lúc đó tôi bắt đầu nghi ngờ chẳng lẽ trái tim của cái người Trung Quốc này làm bằng đá hay sao?"
"Tim của ta cũng không khác gì so với người khác," Trương Hằng dừng một chút, rồi bổ sung nửa câu, "Chắc vậy, ngoài ra vừa rồi ta đang nghĩ một số chuyện trong nhà."
"Ừm hừ, đang nhớ người yêu của anh sao?"
"Không, là cha mẹ của ta." Có lẽ vì hiện tại bản thân đang ở tận Greenland xa xôi mấy ngàn cây số, lại thêm việc cùng Tùng Giai chung đụng nửa ngày hai người cùng nhau trải qua nhiều chuyện như vậy, Trương Hằng cũng dần dần gỡ bỏ nghi ngờ và phòng bị đối với cô gái, hơn nữa loại chuyện này hắn cũng muốn nghe ý kiến của người khác nên mới nói, "Ta phát hiện hình như ta không phải là do cha mẹ ta sinh ra."
Bạn cần đăng nhập để bình luận