Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 73: Mannerheim phòng tuyến hoan nghênh ngươi (mười năm)

Chương 73: Phòng tuyến Mannerheim hoan nghênh ngươi (mười năm)
Hai đợt tấn công trước khi mặt trời lặn khiến quân đội Liên Xô thực sự hoảng loạn, nhưng đó không phải là kết thúc, khi màn đêm buông xuống, cơn ác mộng mới chính thức bắt đầu.
Ban đêm bao phủ xuống, tầm nhìn trở nên rất thấp, khiến những du kích ẩn náu trong rừng càng khó bị phát hiện, đồng thời cũng làm suy yếu thêm ưu thế hỏa lực của quân Liên Xô.
Sau một ngày hành quân ròng rã, phần lớn binh sĩ Liên Xô đều đã đói bụng cồn cào. Theo thói quen hàng ngày, lúc này bộ đội hẳn là bắt đầu nhóm lửa nấu cơm, nhưng bây giờ có một tử thần xuất quỷ nhập thần ở gần bên, xung quanh còn có xác đồng đội chưa kịp lạnh, nên không ai dám nhóm lửa.
Và lúc này lại bộc lộ vấn đề thiếu kinh nghiệm của chỉ huy, hắn hoàn toàn không biết trong tình cảnh hiện tại nên cố thủ chờ cứu viện hay tìm cách thoát ra. Hết lần này đến lần khác vào lúc này, các đội du kích Phần Lan khác cũng lần lượt đuổi tới, rất nhanh lại có một đội người phát động tấn công vào đội quân xui xẻo này.
Các du kích Phần Lan tay cầm súng tự động, trượt tuyết vùn vụt từ trong rừng lao ra, điên cuồng xả đạn vào binh sĩ Liên Xô đang tinh thần rệu rã. Số lượng bọn họ không nhiều, chỉ khoảng hai mươi người, nhưng gan rất lớn, đột ngột xuất hiện, vừa tới liền mở hết hỏa lực, đánh đối phương trở tay không kịp. Thêm vào đó, hai ổ súng máy của quân Liên Xô đều đã bị Simon tiêu diệt, nên các binh sĩ Liên Xô phản ứng chậm chạp. Đến khi bọn họ đổi hướng họng súng thì du kích đã bắn hết băng đạn, đổi hướng, áp sát trận địa Liên Xô rồi trượt sâu vào rừng cây.
Lúc này, quân Liên Xô mới bắt đầu phản kích chậm chạp. Nhưng chỉ có hai du kích ở phía sau nhất trúng đạn, một người bị trúng đầu, lăn thẳng từ ván trượt xuống, còn một người bị thương ở vai, loạng choạng, cuối cùng cũng chạy thoát.
Bên kia, Simon cũng đã lắp xong súng trường, tranh thủ lúc hỗn loạn bắt đầu thu hoạch. Khi du kích tấn công kết thúc, nàng lại ghi thêm tám mạng vào chiến tích của mình, đồng thời làm sĩ khí của quân Liên Xô xuống đến đáy vực, khoảng cách sụp đổ hoàn toàn đã không còn xa.
Trong vòng ba phút ngắn ngủi, quân Liên Xô lại mất hơn hai mươi mạng, ngoài ra còn có khoảng ba mươi thương binh. Trong đó, bảy người đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu, không biết có sống được đến hừng đông không. Những người còn lại sau khi được băng bó vẫn có thể chiến đấu, nhưng trong lòng không khỏi thêm lo lắng bất an khi nghe tiếng rên và tiếng kêu thảm thiết của đồng đội trên mặt đất.
Vừa trải qua một đợt tấn công, tinh thần quân địch đang căng thẳng tột độ. Để tránh gia tăng thương vong vô ích, du kích không tiếp tục phát động tấn công ngay lập tức. Bọn họ ẩn nấp trong rừng, như những kẻ săn mồi kiên nhẫn, từ từ chia nhau xâu xé con mồi trước mắt.
Mặc dù quân Liên Xô vẫn chiếm ưu thế về số lượng và vũ khí, nhưng trong mắt những du kích mang đồ ngụy trang trắng, đội quân này đã là cá nằm trên thớt. Phần Lan nằm gần vòng cực Bắc, đêm tối dài dằng dặc sẽ cho du kích thêm thời gian đi săn, để họ dễ dàng nuốt trôi con mồi khổng lồ gấp mấy lần mình.
Trương Hằng và Simon rút về nơi an toàn, họ thậm chí còn thong thả ăn xong bữa tối. Chỉ là vì không thể nhóm lửa, nên đồ ăn mất ngon đi không ít.
Một lát sau, một bóng người cường tráng trượt tuyết vẽ nên một đường vòng cung ưu nhã trong rừng, mang theo vô số bông tuyết bay lên, cuối cùng dừng trước mặt hai người.
Trương Hằng nhận ra người đến, chính là kẻ đã dùng súng tiểu liên áp giải hắn về doanh trại trước đó. Trương Hằng sau này cũng biết tên của hắn —— Vi Siết, kẻ có ác cảm mạnh nhất với hắn trong đội du kích.
Hắn chắc hẳn là lần theo dấu hiệu liên lạc mà Simon để lại mà tìm tới đây. Trương Hằng đoán Vi Siết có lẽ đến để thống nhất thời gian tấn công tiếp theo với cô gái, nhưng trước đó, hắn biểu diễn màn trượt tuyết điêu luyện, sau đó lại giơ súng tiểu liên trong tay lên khiêu khích Trương Hằng.
Kết quả, Trương Hằng còn chưa có phản ứng gì thì Simon đã đứng lên trước, cầm khẩu M28 trong tay, tựa như một con sư tử con, chắn trước mặt hắn.
Sắc mặt Vi Siết lập tức trở nên khó coi. Vội vàng buông vài câu, hắn lại trượt tuyết rời đi.
"..." Trương Hằng cũng có chút cổ quái, hắn phát hiện mình ở cùng Simon càng lâu, cảm giác bất đồng càng mãnh liệt. Thực tế thì Vi Siết, loại người tứ chi phát triển đầu óc ngu si như vậy, đối phó cũng không quá khó khăn. Hắn cùng loại Trình Thành một bụng ý đồ xấu như nhau, thuộc loại tâm lý tuổi tác vẫn chưa trưởng thành.
Ít nhất trong khoảng thời gian ở doanh trại, hắn tuy nhìn Trương Hằng không vừa mắt, nhưng thực tế không làm gì quá đáng, nhiều lắm chỉ là khi Trương Hằng đi ngang qua bên cạnh thì đột nhiên lớn tiếng trò chuyện với đồng bọn, hoặc mặc chiếc áo lông màu đen của ai đó vênh váo đi tới đi lui. Đôi khi hắn cũng trừng mắt về phía Trương Hằng, nhưng chỉ cần Trương Hằng chủ động dời mắt thì hắn lại mừng rỡ có được cảm giác thỏa mãn.
Trương Hằng về sau mới biết hắn đã kết hôn, còn là cha của hai đứa trẻ. Tình cảm hắn dành cho Simon giống như một sự ngưỡng mộ và sùng bái. Nhìn thấy thần tượng của mình luôn ở bên một gã khả nghi, hắn chỉ đơn thuần cảm thấy khó chịu mà thôi.
Vậy nên cách xử lý chính xác thực ra là chỉ cần không làm gì cả, một lát sau hắn cũng sẽ lặng lẽ chấp nhận thực tế. Còn Simon thì lại thích khiêu khích hắn, kích thích tâm lý phản nghịch của Vi Siết.
Nhưng cô gái cũng là có ý tốt, Trương Hằng đương nhiên không thể trách tội nàng, nhất là khi cân nhắc việc cô ấy từ nhỏ đã sống cùng ông nội ở trong Đại Sơn, cách biểu đạt yêu ghét còn trực tiếp hơn cả Vi Siết đầu óc đơn giản.
So sánh ra thì những người tài giỏi như nữ bác sĩ Maggy lại khiến Trương Hằng thêm khó xử. Hắn hoàn toàn không biết người phụ nữ kia đang suy nghĩ gì. Nàng tựa như một diễn viên tài năng, có lúc kỹ năng diễn xuất tinh xảo đến mức chính bản thân nàng cũng không kìm được mà tin theo. Vì thế, Trương Hằng luôn giữ vài phần phòng bị với Maggy.
... ...Đội du kích phát động đợt tấn công thứ ba sau bốn mươi phút.
Người Phần Lan lại giở chiêu trò. Lần này họ không trực tiếp đột kích vào trận địa quân Liên Xô, mà dùng hai tay súng bắn tỉa tấn công trước, thu hút phần lớn hỏa lực của đối phương. Sau đó du kích mới bất ngờ xuất hiện từ hướng khác, khiến quân Liên Xô lại bị đánh úp một lần nữa.
Còn Simon tiếp tục ổn định phong độ, tập trung xử lý các tay súng máy của đối phương.
Ngay cả Trương Hằng cũng lẻn bắn vài phát, nhưng chiến trường hiện tại đạn bay như mưa, mục tiêu lại ở xa hơn nhiều so với lúc hắn huấn luyện. Bản thân hắn cũng không biết mấy phát đạn của mình bay đi đâu, cho đến khi bên tai vang lên giọng nói nhắc nhở của hệ thống.
【Đánh g·iết thành c·ô·ng một quân đ·ị·ch, điểm tích lũy trò chơi +5, có thể đến bảng nhân vật xem xét thông tin liên quan...】
Trương Hằng mới ý thức được mình đã bắn trúng người, còn có phải là mục tiêu hắn nhắm hay không thì chỉ có trời mới biết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận