Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 426: Không ai nhường ai

Chương 426: Không ai nhường ai
Trận chiến giữa Trương Hằng và cô F, người đau lòng nhất có lẽ là ông chủ nhà hàng Tây kế bên. Bởi vì dao làm bếp của ông ta cơ bản đều bị Trương Hằng trưng dụng hết, mà lại hư hao với tốc độ chóng mặt, trong vòng hai phút ngắn ngủi, Trương Hằng đã dùng bỏ đi mười mấy con dao. Dù ông ta mang dao không ít, nhưng cũng không chịu nổi cái tốc độ hỏng hóc này.
Điều này cũng gián tiếp chứng minh cô F lần này quả thật không hề nương tay, phải biết trước đó nàng còn có thể một mình ngạnh kháng máy móc người săn g·iết loại Ⅵ, mặc dù sau đó con người máy hết đạn, với lại thời gian giao chiến giữa hai bên cũng không lâu lắm. Nhưng ít nhất trong nửa phút kia, cô F vẫn cho thấy thực lực cường đại của mình.
Nhất là bộ tay chân máy móc của nàng, hiển nhiên là được chế tạo bằng công nghệ cao nhất, trước kia những chiến binh xương bọc thép mà Trương Hằng từng giao đấu cũng dùng trang bị để tăng cường sức mạnh và tốc độ, nhưng hiệu quả hoàn toàn không thể so với bộ tay chân máy móc của cô F được.
Hơn nữa, cô F không chỉ dựa vào thuộc tính để đè người, mà cô còn bỏ không ít công sức vào việc rèn luyện đao pháp. Mặc dù các chiêu thức trông có vẻ đơn giản, nhưng đó chỉ là do phong cách chiến đấu của nàng tạo ra mà thôi. Trong quá trình giao đấu thực tế, Trương Hằng nhận thấy khả năng phán đoán và thân pháp của nàng đều rất xuất sắc.
Những điều này không phải bộ tay chân máy móc có thể mang lại cho nàng, mà là kết quả của quá trình khổ luyện sau này, nàng từ một nữ MC được yêu thích trên m·ạ·n·g trở thành người có thực lực như bây giờ, trong thời gian đó, nàng đã đổ bao nhiêu mồ hôi, trải qua bao nhiêu khó khăn có lẽ chỉ có nàng mới biết rõ.
Khi một con dao ba-đức khác trong tay Trương Hằng cũng bị chém đứt, trên người Trương Hằng hiện giờ chỉ còn lại ba con dao. Nhưng lúc này, cô F lại đột nhiên dừng động tác trong tay, sau đó mở miệng nói, "Ta có thể cho ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, nhặt lấy con dao của ngươi đi."
Kết quả vượt quá dự liệu của nàng, Trương Hằng nghe vậy vẫn chỉ lắc đầu nói, "Cám ơn ý tốt của ngươi, nhưng ta đã nói rồi, con dao kia quá nguy hiểm, không dùng để đối phó bằng hữu."
"Nhưng tiếp theo ta sẽ không coi ngươi là bằng hữu nữa." Ánh mắt cô F lạnh đi, "Kế hoạch của chúng ta sắp thành c·ô·ng rồi, lúc này ta không thể để ông G c·hết trong tay ngươi được."
"Ta biết các người đang làm gì," Trương Hằng vừa nói vừa rút một con dao gọt nhỏ từ trong túi, "Các người mượn cuộc b·ạo đ·ộng này để hút lực lượng vũ trang của Thịnh Đường Morgan, sau đó b·ắ·t c·ó·c tầng lớp quản lý, định tiến hành mã hóa ký ức của bọn họ, để họ giúp các ngươi thực hiện tương lai các ngươi muốn, cách này cực kỳ thông minh, và sẽ không khiến tổng bộ Thịnh Đường Morgan chú ý."
"Đây cũng là cách duy nhất để người nhân bản và người bình thường có thể hưởng quyền lợi như nhau," cô F nói, "Ít nhất là tại Thượng Hải mới 0297, cho nên ngươi cũng phải biết chuyện này quan trọng với ta như thế nào."
"Ta hiểu." Trương Hằng gật đầu nói.
"Chúng ta cần ông G, không chỉ vì ông ấy đã dẫn dắt chúng ta đến đây, mà còn vì sau này chúng ta vẫn cần đến năng lực lãnh đạo của ông ấy, dù cho tầng lớp quản lý nhả ra, chấp nhận để người nhân bản và người thường ở Thượng Hải mới 0297 có quyền lợi ngang nhau thì mọi chuyện cũng sẽ không thuận lợi như vậy, bởi vì những người ở đây đã quen với sự tồn tại của người nhân bản, quen xem bọn họ như một vật phẩm có thể tùy ý xóa bỏ và chỉnh sửa, chứ không phải là cư dân có quan hệ bình đẳng như mình, thay đổi quan niệm không phải là chuyện dễ, đó sẽ là một quá trình rất dài."
"Ừm, nhưng thế giới mới của các ngươi xứng đáng có một nhà lãnh đạo giỏi hơn."
"Ai, là ngươi sao?" Trong ánh mắt cô F nhìn về phía Trương Hằng lần đầu tiên thoáng vẻ thất vọng.
Còn Trương Hằng thì không hề giải thích gì, chỉ thản nhiên nói, "Thực lực của ngươi không tệ, nhưng muốn ngăn cản ta vẫn còn kém một chút."
"Có thật không, vậy thì để ta xem thực lực chân chính của ngươi đi." Cô F cũng nắm chặt thanh ô cương kiếm trong tay.
Hai người lại lần nữa rút ngắn khoảng cách, cô F vẫn tập trung cao độ như trước, vung ô cương kiếm trong tay ra, nhưng lần này Trương Hằng không còn đỡ đường kiếm đó nữa. Sau khi trả cái giá là mười mấy con dao, Trương Hằng đã nắm rõ cơ bản thói quen chiến đấu của cô F, trực tiếp dựa vào di chuyển để tránh được đường kiếm này, ngay sau đó nhanh chóng bước dài, lẻn đến trước mặt cô F.
Trong lúc Trương Hằng quan sát nàng, cô F cũng không ngừng tìm tòi và tổng kết phương thức chiến đấu của Trương Hằng. Đao pháp của người sau đi theo con đường linh xảo biến hóa, dù về tốc độ tuyệt đối không thể so với bộ tay chân máy móc của nàng, nhưng Trương Hằng luôn có thể nhờ khả năng phán đoán xuất sắc và chủ động thu hẹp phạm vi phòng ngự để ngăn chặn công kích của nàng.
Khu vực phòng ngự chính của Trương Hằng chỉ gói gọn trong khoảng một thước trước mặt. Vì không gian phòng thủ đủ nhỏ, đường di chuyển của đao cũng ngắn hơn, bù đắp phần nào điểm yếu về tốc độ, mặc dù có lúc tình huống trông rất nguy hiểm, nhưng Trương Hằng vẫn luôn biến nguy thành an được.
Tuy nhiên sau một thời gian chiến đấu, cô F cũng nắm được các số liệu cơ bản về tốc độ, sức mạnh của Trương Hằng, nhưng nàng không chắc là mình có bị ảo giác không. Lúc cả hai giao chiến trở lại, cô F ngạc nhiên nhận ra tốc độ của Trương Hằng so với lúc đầu đã nhanh hơn rất nhiều.
Phản ứng đầu tiên của cô F là Trương Hằng đang che giấu thực lực, nhưng nàng nhanh chóng nghĩ ra nguyên nhân chính. Chiếc túi đựng dụng cụ đao lớn nhất mà Trương Hằng đeo bên hông cũng có trọng lượng không nhỏ. Nhưng theo chiến đấu, càng lúc Trương Hằng vứt bỏ nhiều dao gãy, số dao trong túi cũng càng ngày càng ít, trọng lượng trên người hắn tự nhiên cũng càng nhẹ đi, vì thế bộ pháp của hắn cũng nhanh hơn.
Khoảng cách giữa Trương Hằng và cô F chỉ còn không đến nửa thước, và lúc này, con dao gọt ngắn hơn trên tay Trương Hằng rốt cuộc cũng bắt đầu phát huy uy lực thực sự.
Bên phía cô F thì vì đoán sai tốc độ của Trương Hằng nên vừa mới bắt đầu đã không kịp phản ứng, đến khi nhận thức được chuyện gì đang xảy ra thì Trương Hằng đã áp sát tới trước mặt nàng. Dù cô F không hề hoảng loạn, ngay lập tức thu tay cầm ô cương kiếm muốn lần nữa ép Trương Hằng lui, nhưng cao thủ giao đấu vốn dĩ là chuyện trong gang tấc.
Ngoài tốc độ ra, điều khiến cô F càng bất ngờ hơn chính là phong cách chiến đấu của Trương Hằng cũng thay đổi, không đi theo con đường linh xảo biến hóa nữa, mà các chiêu thức càng lúc càng trở nên quỷ dị.
Đối với cô F thì điều này gần như không thể xảy ra, bởi vì phong cách chiến đấu không phải là thứ hình thành trong một sớm một chiều, mỗi người đều có phương thức chiến đấu quen thuộc và am hiểu hơn của riêng mình. Ngoài những quái thai như Trương Hằng, có thể tự do thay đổi phong cách chiến đấu, e rằng không có ai khác.
Mặc dù cô F đang cố gắng vãn hồi cục diện, nhưng trước sự tương phản quá lớn này, nàng không tránh khỏi phạm phải sai lầm, đợi khi nàng vung ra đường kiếm tiếp theo và bị Trương Hằng chủ động đón lấy, nàng biết mọi chuyện không ổn. Quả nhiên ngay sau đó, con dao nhỏ bên tay trái của Trương Hằng đã đâm về phía tim nàng.
Đến giây phút cuối cùng, cô F buộc phải bỏ ô cương kiếm trong tay, cố gắng thu lại bộ tay chân máy móc chắn trước ngực, nhưng ngay sau đó, con dao nhỏ trên tay Trương Hằng đột nhiên biến mất không thấy. Cô F cảm thấy đầu mình bị một trọng kích, trước mắt tối sầm lại, rồi ngất đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận