Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 413: Toa xe

Chương 413: Toa xe
Trương Hằng để mắt tới một nhóm hai người cảnh sát mới nhập chức gần đây, vì thời gian nhập chức khá ngắn, chỉ khoảng một tuần, nên đa số người trong cục cảnh sát vẫn còn khá lạ mặt với bọn họ. Lẽ ra hai người này sẽ làm quen công việc cùng hai cảnh sát thâm niên, kết quả lại gặp chuyện bạo động ở tầng một, nên họ là nhóm cảnh sát đầu tiên xuống tầng một. Vì vậy, hai người đành phải bất đắc dĩ, sớm tiếp nhận công việc tuần tra ở đây. Cứ như vậy thời gian ban ngày ở trong cục của bọn họ càng ít đi, người quen mặt bọn họ tự nhiên cũng càng thiếu.
Lần này Trương Hằng chuẩn bị mượn danh ngạch của bọn họ, tất nhiên không phải dùng trực tiếp tên của bọn họ. Dù hai người có mới đến cỡ nào thì cũng không đến mức đổi mặt mà không ai phát hiện. Trương Hằng dự định trước khi ra ngoài sẽ đổi tên của hai người trong danh sách, sau đó dùng hai thân phận mới này. Với độ nhận diện của hai người ở cục cảnh sát hẳn sẽ không dễ bị phát hiện.
Nhưng việc đầu tiên cần làm là giữ cho hai chủ nhân ngoan ngoãn ở nhà. Trương Hằng cùng Khâu Minh lái xe đến từng nhà hai cảnh sát gà mờ, Khâu Minh phụ trách gõ cửa bấm chuông, lễ phép ân cần hỏi thăm người thân nữ của mục tiêu. Đến khi mục tiêu giận dữ đi ra ngoài, chuẩn bị đánh người, thì Trương Hằng ở một bên sẽ trực tiếp ra tay nện vào gáy mục tiêu. Khâu Minh cứ thế đứng nhìn, thưởng thức dáng vẻ mục tiêu ngã thẳng xuống đất.
Trương Hằng khống chế cường độ, không ra tay độc ác, nhưng vẫn đảm bảo mục tiêu sẽ hôn mê ít nhất nửa ngày. Sau đó, hai người cùng nhau động tay thay quần áo cho mục tiêu, nửa giờ sau, bọn họ đã mặc đồng phục cảnh sát, mang theo súng lục, biến thành hai cảnh sát của không gian tầng hai. Ít nhất là nhìn bề ngoài không thấy quá nhiều sơ hở.
Nhưng thử thách thật sự vẫn còn ở phía sau. Cục cảnh sát yêu cầu nhóm người thứ ba trong danh sách tập hợp trước nhà ga trung ương vào 4 giờ 20 chiều. Trương Hằng cùng Khâu Minh cố ý ép thời gian đến 4 giờ 15 phút mới lái xe đến nhà ga. Lúc này năm mươi cảnh sát trong danh sách đã cơ bản tề tựu đông đủ, chỉ còn thiếu ba người.
Trương Hằng dừng xe xong cùng Khâu Minh đi đến, cảnh sát trưởng phụ trách dẫn đội nhìn thấy hai người thì chau mày, bởi vì ông ta không có chút ấn tượng nào với hai nhân viên cảnh sát trước mặt này. Nhưng nhìn hai người không hề có vẻ gì chột dạ, cứ như thật sự là đến tập hợp vậy. Đặc biệt là khi đến cách ông ba bước, Khâu Minh còn nghiêm chỉnh chào, cảnh sát trưởng cũng không thể không đáp lễ, sau đó hỏi, "Các ngươi đến làm gì?"
"Chúng tôi nhận được thông báo yêu cầu đi chi viện cho nhân viên cảnh sát tầng một."
"Các ngươi nhận được thông báo?" Cảnh sát trưởng dẫn đội có chút nghi hoặc, "Nhưng ta không thấy tên các ngươi trong danh sách, hai người là người của đội nào?"
"Đương nhiên, ta là La Hạo, hắn là Tôn Thần, chúng tôi là người mới đến gần đây." Trương Hằng vừa nói vừa lấy ra ID nhân viên cảnh sát giả mạo của mình.
Cảnh sát trưởng dẫn đội liền mở danh sách tập hợp ra xem, quả nhiên tìm thấy hai cái tên này, nhưng ông không phải lần đầu xem danh sách này, trước đó cũng không hề thấy hai cái tên này tồn tại. Tất nhiên cảnh sát trưởng cũng rất bận, cục cảnh sát tầng hai có hơn một ngàn nhân viên, ông không thể quen biết hết từng người được, nhất là người mới. Giải thích của Trương Hằng cũng miễn cưỡng có thể chấp nhận, điều cuối cùng thuyết phục ông là thần thái và khí chất của hai người.
Trương Hằng không cần phải nói, trải qua nhiều phó bản như vậy, sớm đã luyện được thần kinh mạnh mẽ có thể giữ vững vẻ mặt bình tĩnh như Thái Sơn dù có chuyện gì xảy ra, thêm vào đó là trang điểm thuật lv2, cho dù người bị thay thế đứng cạnh hắn, không tính những yếu tố khác, chỉ nhìn thần sắc và khí độ thôi thì Trương Hằng cũng giống cảnh sát hơn. Khâu Minh là dân lừa đảo chuyên nghiệp, khả năng diễn xuất cũng không kém, hóa thân cái gì cũng đều ra dáng cái đó. Vì vậy, với sức quan sát của cảnh sát trưởng mà vậy mà không tìm ra được một chút sơ hở nào trên người hai người.
Cuối cùng cảnh sát trưởng vẫn lựa chọn tin vào trực giác mình đã rèn luyện bao năm nay, gật đầu với hai người và nói: "Vào hàng đi."
Thế là Trương Hằng cùng Khâu Minh thành công trà trộn vào tiểu đội cảnh sát tiến về không gian tầng một. Hai người điệu thấp đứng ở cuối hàng, cảnh sát trưởng cũng nhận được điện thoại nói người cuối cùng bị đau bụng, hiện đang truyền nước ở bệnh viện. Sau khi cúp máy cảnh sát trưởng nhìn thời gian, quyết định không chờ đợi nữa, phất tay dẫn đám nhân viên cảnh sát tiến vào nhà ga.
Nhà ga trung ương nơi các toa xe di chuyển qua lại đã sớm sắp xếp một phòng chờ riêng cho các cảnh sát xuống tầng một. Mọi người vào bên trong tự tìm chỗ ngồi xuống. Cảnh sát trưởng dẫn đội tranh thủ thời gian cuối cùng để động viên mọi người trước trận chiến. Ông ta miêu tả những phần tử bạo động ở tầng một như một đám ác ôn tàn nhẫn, máu lạnh, có lực lượng vũ trang quy mô, rồi lại nhấn mạnh giới thiệu về tổ chức của bọn chúng cùng thủ lĩnh là ngài G, cuối cùng tuyên bố mục tiêu hành động lần này —— tiêu diệt thủ lĩnh G cầm đầu đám dân nổi loạn!
Sau khi ông ta nói xong, phòng chờ xe chìm vào tĩnh lặng. Tuy dấu vết của các sự kiện trước đó về ngài G chủ yếu được truyền bá ở tầng một, nhưng cảnh sát tầng hai không thể nào chưa từng nghe qua danh tiếng của nhân vật hung ác này. Vì lệnh phong tỏa, hầu hết truyền thông đều không biết rõ tình hình ở tầng một. Cục cảnh sát đã điều hơn một nửa cảnh lực xuống tầng một, kết quả không quá hai ngày, lại điều thêm người xuống. Rõ ràng tình hình chiến đấu không mấy tốt đẹp.
Mà số lượng người bọn họ lần này rõ ràng không nhiều bằng hai nhóm trước. Dù có thêm vài tầng khác vào cũng chỉ khoảng hai trăm người. Muốn trực tiếp xử lý người chỉ huy đối phương thì độ khó thật không bình thường.
Cảnh sát trưởng quét mắt nhìn một lượt, thu hết thần sắc của các nhân viên cảnh sát vào đáy mắt. Sau đó lại lên tiếng: "Các anh không cần lo lắng, lần này nhiệm vụ chính không phải là chúng ta, chúng ta chỉ phụ trách cảnh giới bên ngoài và điều tra mà thôi, tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất là mong các vị xứng đáng với huy hiệu cảnh sát trên ngực mình."
Nói xong, cảnh sát trưởng liền ngồi xuống, thắt dây an toàn, vừa lúc đó toa xe mà mọi người chờ đợi bấy lâu đã vào ga. Cánh tay máy thuần thục trang bị các toa xe đợi sẵn lên tàu, sau đó không dừng lại, một đường chạy xuống tầng một.
Bầu không khí trong toa xe có chút căng thẳng, chủ yếu vì các cảnh sát tầng hai thường ngày chỉ giữ gìn trị an, đối phó với côn đồ nhiều nhất cũng chỉ vài chục người, chưa từng phải đối mặt với số lượng địch nhân lớn hơn vậy. Căn cứ một vài tin tức ngầm được tiết lộ, số lượng ác ôn có khả năng đã lên đến hàng vạn người. Vì vậy khi đến tầng một bọn họ rất có thể sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến tranh, nên ai nấy đều có chút không chắc chắn trong lòng.
Đến khi xuống xe cũng không có ai mở miệng, nhưng sau đó mọi người liền chú ý đến năm khoang xe phía sau bị tháo rời. Thành phố Thượng Hải 0297 có tất cả năm tầng, lần hành động này ngoại trừ tầng thứ nhất, mỗi tầng đều phái nhân viên cảnh sát ra. Nhưng số lượng này cộng lại cũng chỉ có bốn khoang xe, cho nên hai khoang còn lại chắc chắn là chở thứ khác.
Bạn cần đăng nhập để bình luận