Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 343: Cái này 1 chén kính ngươi

"Ta nghĩ ta hiểu ý ngươi rồi." Trương Hằng gật đầu nói.
Hắn đã phải chạy đôn chạy đáo suốt hơn năm giờ dưới ánh mặt trời gay gắt, thân thể suy nhược hơn bình thường, mà đến tận giờ vẫn không biết mình đang ở đâu, cũng chẳng rõ hạt Lincoln ở phương hướng nào. Thật khó khăn lắm mới gặp được vài người cùng loài giữa sa mạc mênh mông này, Trương Hằng trước khi đẩy cửa bước vào quán bar này, quả thật đã nghĩ cố gắng thân thiện hơn một chút.
Chẳng qua hiện tại xem ra kế hoạch của hắn có lẽ sẽ thất bại rồi. Các nhà sử học vẫn luôn nhắc đi nhắc lại rằng cuộc tây tiến rầm rộ này đã mang tai họa ngập đầu đến cho người Anh-điêng, chỉ trong vòng một trăm năm ngắn ngủi đã có khoảng một triệu người Anh-điêng bị tàn sát (chỉ riêng trong cuộc tây tiến), những người còn lại thì bị cưỡng chế di dời vào các khu bảo tồn. Thế nhưng rất ít người nhắc tới sự hy sinh của người Hoa trong đó.
Sau cuộc nội chiến Nam Bắc, nước Mỹ đã bãi bỏ chế độ nô lệ da đen. Cùng lúc đó, công cuộc tây tiến khai khẩn đất hoang, nhất là xây dựng đường sắt, cần một lượng lớn nhân công giá rẻ. Thế là các thương nhân cuối cùng đã nhắm đến khu vực Đông Nam Á. Khi đó chính là thời Thanh mạt, dân số Trung Quốc bùng nổ, lại thêm loạn Thái Bình Thiên Quốc, khởi nghĩa nổ ra khắp nơi, dân nghèo không sống nổi đã lũ lượt kéo về Hồng Kông, Ma Cao, sau đó hoặc tự nguyện, hoặc bị lừa gạt lên thuyền đến châu Mỹ làm phu phen. Họ có mức lương rẻ mạt, có thể chịu khổ cực lại nghe lời, đồng thời sẵn sàng đảm nhận mọi loại công việc nguy hiểm.
Đường sắt Thái Bình Dương, được mệnh danh là một trong bảy kỳ quan công nghiệp thế giới, với tổng chiều dài hơn 3000 cây số, chạy xuyên suốt đại lục châu Mỹ. Đoạn đường gian nan nhất của con đường sắt này hầu như đều do công nhân người Hoa hoàn thành. Đời sau có một câu nói rất nổi tiếng, đó là – “Dưới mỗi thanh tà vẹt gỗ của đường sắt Thái Bình Dương đều có một bộ hài cốt của công nhân người Hoa”.
Thế nhưng những nhân công giá rẻ, nhận lương ít, làm việc nhiều, gần như không nghỉ ngơi này ồ ạt đổ vào đã gây ra sự xung kích rất lớn lên thị trường lao động của nước Mỹ. Sự kỳ thị đối với công nhân người Hoa cũng từ đó mà lên đến đỉnh điểm, nhất là khi tuyến đường sắt sắp hoàn thành. Vì lo sợ những công nhân người Hoa này sẽ tràn vào các trấn xung quanh cướp đoạt vị trí công việc, thậm chí có những thợ mỏ còn hợp nhau lại xông vào các doanh trại của công nhân người Hoa gây ra những vụ việc ác tính. Bọn họ cầm dao thương, ban đêm xông đến các khu doanh trại của công nhân người Hoa, những công nhân hoảng sợ chỉ có thể bỏ chạy tứ tán.
Vào cái thời đại này, việc kỳ thị người Hoa một cách phổ biến không có gì lạ cả. Mà đừng tưởng rằng kiểu kỳ thị này chỉ là nói ngoài miệng một chút cho xong. Trương Hằng không rõ liệu câu chuyện tên gấu bự kia vừa kể có phải là thật hay không, nhưng bản thân hắn thì đã từng đọc qua vài vụ án tương tự như vậy.
Vào cuối thế kỷ XIX ở miền Tây, có người chỉ vì ghét người da đen mà nổ súng bắn chết một gã cao bồi da đen. Sau khi bị cảnh sát truy đuổi thì hắn bỏ trốn, về sau mai danh ẩn tích đến một trấn khác tiếp tục uống rượu. Tại quán rượu hắn lại gặp một người da đen, thật không nhịn được lại rút súng xử lý đối phương, cuối cùng bị cảnh sát bao vây và bắn chết.
Những chuyện tương tự như vậy ở miền Tây nhiều vô số kể. Nơi đây vốn là một vùng đất mà súng đạn có sức nặng hơn lý lẽ, ai mạnh hơn, ai nhanh hơn thì luật pháp của kẻ đó có hiệu lực hơn.
Trương Hằng cũng không mấy tức giận, thực tế hắn có thể hiểu rõ ý nghĩ của đối phương. Bản thân hắn lủi thủi một mình bước vào quán rượu, vừa khát vừa mệt mỏi, trên người lại không mang vũ khí, đừng nói đến súng ống, đến cả dao găm cũng không có. Còn ngược lại, đối diện với hắn là bảy người, bảy gã đàn ông được trang bị tận răng, người nào người nấy cường tráng lại còn đang có chút men rượu trong người, trong tình cảnh như vậy khó mà không tìm chuyện gì đó để cho mình vui vẻ.
Trương Hằng buộc phải thừa nhận mình đã đi sai hướng ngay từ đầu, ở cái nơi hỗn loạn này cố gắng tỏ vẻ thân thiện chẳng có ý nghĩa gì. Bất quá không sao cả, giao tiếp với lũ côn đồ vốn dĩ là sở trường của hắn. Có lẽ là vì hắn rời khỏi bản sao Hắc Buồm quá lâu, lâu đến nỗi gần như đã quên mất rằng tiêu chuẩn để xử lý chuyện này là thế nào.
Trương Hằng sau đó cầm lấy một cái ly rỗng trên quầy bar, nâng chén nói với gã gấu bự kia: "Chén này ta mời ngươi, để ta có thể nhớ lại những tháng ngày cũ đáng hoài niệm."
Ngay lúc gã kia còn đang ngẩn người không hiểu tại sao Trương Hằng lại mời rượu bằng một cái ly không thì ngay sau đó hắn đã thấy cái ly rỗng kia càng lúc càng phóng to trước mắt mình.
Trương Hằng trực tiếp úp cái ly xuống mặt gã gấu bự kia, sau đó một quyền đánh mạnh vào đáy ly, giây sau hắn nghe được tiếng xương mũi gãy rắc.
Mấy người còn lại trong quán đều ngây người ra vì màn vừa rồi. Rõ ràng khoảnh khắc trước họ còn đang chìm trong không khí vui vẻ, ngay lập tức đã có đồng bọn bị đánh. Chẳng lẽ cái tên người Hoa này bị mù hay sao mà không nhìn rõ tình cảnh của mình? Người bình thường ở trong tình huống này chẳng phải là phải cụp đuôi làm người sao, tại sao hắn lại dám ra tay trước.
Tuy nhiên, bọn họ phản ứng cũng rất nhanh, gã chơi súng trường ngay lập tức đã vác súng lên. Nhưng động tác của Trương Hằng còn nhanh hơn, ngay trong lúc gã gấu bự kia đang ngã nhào ra phía sau vì cú đập vừa rồi, Trương Hằng đã rút ra khẩu súng lục ổ xoay bên hông hắn.
Hai người gần như cùng lúc giơ súng lên, bất quá Trương Hằng vẫn nhanh hơn một phần giây, theo tiếng bóp cò, một vòi máu tươi phun ra từ đầu của gã cầm súng trường, sau đó hắn gục xuống bàn không còn nhúc nhích được nữa.
Tiếp đó Trương Hằng lại chuyển nòng súng đến chỗ đám người đang chơi bài, trong đó một tên râu quai nón và một tên gầy cũng rút súng ra. Trương Hằng không để ý đến gã gầy mà nhanh tay bắn vào tim gã râu quai nón trước khi hắn kịp nổ súng. Đồng thời, gã gầy kia cũng đã bóp cò, nhưng có lẽ vì quá hoảng sợ mà viên đạn đã bay sượt qua người Trương Hằng ghim vào giá rượu phía sau hắn.
Trương Hằng ngay cả mắt cũng không hề chớp, chuyển nòng súng xử lý thêm một người nữa cạnh gã gầy, và lúc này gã chơi dao đã lao đến, con dao sáng loáng chỉ còn cách ngực Trương Hằng chưa đến mấy centimet. Đồng thời gã gầy kia cũng đã nhắm vào hắn.
Trong cái tình cảnh một mất một còn, tưởng chừng như tuyệt vọng này, Trương Hằng vẫn rất tỉnh táo, hắn đã chọn gã cầm dao. Nhưng ngay khi hắn bóp cò thì cũng là lúc lưỡi dao sắp đâm trúng hắn.
Cuối cùng, ngay lúc con dao sắp đâm vào người hắn, viên đạn đã đi trước một bước cướp đi sinh mạng của gã cầm dao. Còn nòng súng của gã gầy thì lại bị cái xác đồng bọn vừa ngã xuống chặn lại.
Trương Hằng chậm rãi nạp thêm một viên đạn vào giữa trán gã.
Tiếng súng đánh thức gã say rượu đang nằm ngủ ngáy o o ở góc tường. Khi mở mắt ra thấy đám bạn đã ngã gục, hắn há hốc miệng, vẻ mặt như thấy quỷ. Nhưng rất may sự bối rối của hắn cũng không kéo dài được bao lâu, rất nhanh Trương Hằng đã đưa viên đạn cuối cùng cho hắn.
Đây chỉ là một sự việc diễn ra trong vài giây ngắn ngủi. Nếu không tận mắt chứng kiến thì chắc hẳn sẽ chẳng ai tin rằng bảy gã đàn ông vũ trang đầy đủ đã bị một mình hắn tiêu diệt sạch chỉ trong nháy mắt.
Trương Hằng ném khẩu súng lục hết đạn đi, sau đó nhặt cây súng trường trên mặt đất lên, rồi chĩa súng bắn thêm một phát về phía ông chủ quán bar.
Cả người ông ta bị đánh bay ra, đâm vào giá rượu, ánh mắt tràn đầy vẻ khó tin. Rốt cuộc thì ông ta vừa mới chạm tay vào khẩu súng lục ở dưới quầy bar, còn chưa kịp nổ súng vào Trương Hằng đã bị đối phương vượt lên một bước.
Trương Hằng thở dài, mở miệng nói, "Nếu đã làm kẻ điếc thì nên làm cho trót đi, hà cớ gì lại xen vào?"
Đáng tiếc là câu nói sau cùng này ông chủ quán rượu đã không thể nào nghe thấy nữa rồi.
Trương Hằng cầm một chiếc ly mới trên quầy bar, sau đó đi tới chiếc bàn đánh bài, rót cho mình một ly Whisky, một hơi uống cạn, cuối cùng cũng giúp cho thân thể phục hồi một chút sức lực. Tiếp đó, hắn kéo một chiếc ghế lại gần tên gấu bự đã bị gãy mũi kia.
Ánh mắt của gã giờ đây đã hoàn toàn khác biệt, sau khi tận mắt chứng kiến những người bạn lần lượt ngã xuống mất mạng, cái thân hình to lớn cường tráng của gã cuộn tròn lại như một con tôm, run rẩy trên mặt đất, thậm chí không còn để ý đến máu mũi đang chảy ròng ròng. Gã kinh hoàng hỏi, "Ngươi... Rốt cuộc ngươi là ai?"
Trương Hằng đặt chiếc ghế xuống trước mặt hắn, sau đó ngồi lên.
"Hay là chúng ta cứ tạm gác câu hỏi đó lại sau đi, trước hết ngươi hãy trả lời ta mấy câu hỏi đã, được chứ?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận