Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 489: Bạo tạc

"Cái quỷ gì vậy?" Trảm Phục Thiếu Niên bị chấn động đột ngột làm cho giật mình, "Đây là quy trình sản xuất bình thường sao?" Trong lòng hắn vẫn còn ôm một tia may mắn, kết quả thấy người đàn ông trên sân thượng đang đi về phía bọn họ đột nhiên dừng lại, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ, giống như thấy cảnh tượng gì đó rất kinh khủng, cũng không đoái hoài gì tới bọn họ, mà lao xuống cầu thang xoắn ốc.
"Ta không nghĩ ở lại đây thêm nữa," Khuê Gia nghiêm mặt nói. Cô tuy mới vào phó bản chưa lâu, chưa rõ nhà máy này rốt cuộc làm gì, nhưng vẫn cảm nhận được sắp xảy ra chuyện chẳng lành.
"Theo sau," Trương Hằng nói, rồi bước đi. Sau đó, tất cả người chơi trong phòng đều theo sau, hướng cầu thang xoắn ốc mà đi.
Các người chơi vừa chạy vừa nhìn xuống dưới, thấy các khối lập phương kia nhảy càng lúc càng mạnh, và cả các tấm vách ngăn cố định xung quanh cũng bị lực xung kích làm cho cong queo, cái nắp tròn phía dưới dường như đang phong ấn một con ác ma khủng bố, nó sắp thoát khỏi xiềng xích để một lần nữa gây tai họa cho nhân gian.
Không cần Trương Hằng nhắc nhở, mọi người đều ý thức được nguy hiểm, bước nhanh hơn, lần lượt lao xuống cầu thang xoắn ốc, tới vị trí cách mặt đất khoảng mười mét, nơi đó có một lối đi.
Mọi người vừa rời nhà, không hề quen thuộc với "nhà máy", thật ra không biết trốn nơi nào an toàn. Trong tình thế này không có nhiều lựa chọn, an toàn nhất là đi theo người đàn ông trên sân thượng, dù sao thì ông ta cũng là nhân viên chính thức ở đây, chắc sẽ không tự hại mình. ... A?
Tuy nhiên, thực tình mọi người trong lòng cũng không có chủ ý gì, vừa vào hành lang đã mất dấu người kia, nhưng may mắn nghe thấy tiếng mở cửa bên tay trái, nghe âm thanh thì có vẻ cánh cửa đó rất nặng, người đàn ông trên sân thượng dường như phải dùng nhiều sức để mở.
Cùng lúc đó, mọi người nghe thấy phía sau có tiếng xì hơi, một vật trông như van an toàn đã được mở, giải phóng một làn hơi trắng, dường như cũng giúp cái nắp giếng lớn giảm bớt áp lực, nhưng không bao lâu sau van đã hỏng, ngay sau đó tiếng động dưới nắp tròn càng lớn hơn.
Mọi người không dám chần chừ, chen nhau chạy về phía tay trái, nơi mà người đàn ông trên sân thượng đã mở một lối thoát hiểm giống như kho bạc ngân hàng, và đang chui vào đó.
Trương Hằng là người chơi đến đầu tiên, nhưng anh không vội chen vào, mà lùi lại kéo cánh cửa lớn thêm một chút, đủ để ít nhất hai người đi qua cùng lúc, để giảm thời gian mọi người đi qua.
Sau đó, Trương Hằng, công trình sư và Trảm Phục Thiếu Niên cùng nhau đóng cửa lối thoát hiểm. Không lâu sau khi họ đóng cửa, thì đã nghe thấy tiếng động từ phía bên kia cánh cửa. Toàn bộ "nhà máy" rung chuyển một cái.
"Cái gì đó phía dưới nổ tung sao?" Trảm Phục Thiếu Niên vừa chạy vừa nói giọng lo lắng, "vừa rồi thật là căng thẳng, giống như có hàng ngàn quân..."
Chưa nói hết câu, cậu đã nghe thấy tiếng nổ còn kinh khủng hơn, lần này "nhà máy" không còn lắc lư nữa, mà có cảm giác như là động đất trước ngày tận thế. Trảm Phục Thiếu Niên không thể đứng vững, bị chấn ngồi xuống đất. Cậu thấy bức tường bên phải của mình bị nứt thành mấy đường, lộ ra cả cốt thép, đèn trên trần cũng rơi xuống.
Trong không khí tràn ngập tro bụi và bụi bặm. Tai của Trảm Phục Thiếu Niên ù đi, một lúc lâu sau cậu mới hồi phục thính giác, lắc lư đầu chóng mặt hỏi, "mọi người còn ổn không?"
Các người chơi lần lượt đáp lại, có cửa thoát hiểm che chắn, cộng thêm việc họ đã chạy được một khoảng cách, nên vụ nổ khủng khiếp vừa rồi không trực tiếp gây ảnh hưởng đến họ, vì thế mà không có người nào bị mất mạng.
Lúc này, Trương Hằng tập trung vào người đàn ông vừa đứng trên sân thượng, người kia tuy ngã xuống, nhưng nhìn cũng không bị thương, nhưng trên mặt không có vẻ vui mừng trốn thoát được, ngược lại còn hoảng sợ hơn, hắn lẩm bẩm một từ đơn, rồi bò dậy, lảo đảo chạy về phía hành lang phía trước.
Mãi sau này Trương Hằng mới biết từ đó có ý nghĩa gì.
"Bây giờ chúng ta làm gì, có tiếp tục theo không?" Tư Ly Công phủi tro bụi trên quần áo hỏi.
"Không cần thiết đâu," Gia Tử nói, "nhìn dáng vẻ hắn có lẽ là đi thông báo cho những người khác, chắc còn gọi thêm bảo an nhà máy đến nữa, chúng ta mà đụng lên thì lành ít dữ nhiều, dù không bị lộ thì khả năng lớn cũng bị kéo đi cứu hỏa này nọ, tất nhiên là ta vẫn tuân theo chỉ huy của đại thần."
Trương Hằng đã lộ danh hiệu của mình, khiến mọi người xôn xao một phen, nhưng ngoại trừ Trảm Phục Thiếu Niên là một fan hâm mộ cuồng nhiệt ra, thái độ của các người chơi khác đối với Trương Hằng là tôn trọng hơn là tin tưởng, rốt cuộc họ và Simon chưa từng gặp mặt, chỉ biết Simon mạnh, nhưng về nhân phẩm và đạo đức thì hoàn toàn không rõ, còn không thể loại trừ khả năng Trương Hằng mạo danh Simon để làm việc gì đó.
Vì vậy, phần lớn người dù bên ngoài cực kỳ khách khí với Trương Hằng, nhưng trong lòng vẫn đề phòng, họ nghe theo sự sắp xếp của Trương Hằng nhưng đợi đến khi trái ý mình sẽ hành động khác. Nhưng hành động mở cửa thoát hiểm vừa rồi của Trương Hằng, ít nhất cũng khiến mọi người khẳng định Trương Hằng không phải là người ích kỷ, chỉ lo thân mình.
Điều này làm không ít người chơi có thêm cảm tình với Trương Hằng, giống Gia Tử đã xem Trương Hằng là thủ lĩnh của đội, mọi người không còn là đội nhóm tụ tập tạm thời trên đường nữa mà đều có mục tiêu riêng cần đạt được.
Trương Hằng nhìn về phía trước, cuối hành lang, cách khoảng một trăm mét, có một căn phòng trông như phòng điều khiển, người đàn ông trên sân thượng vừa nãy chạy về hướng đó.
Trương Hằng cũng muốn thử đến đó, có lẽ có thể tìm được chút manh mối liên quan đến hai vụ nổ vừa rồi, nhưng đáng tiếc là bảy người tham gia trò chơi lần này không ai biết tiếng Nga, dù manh mối ở trước mắt họ thì đoán chừng họ cũng không nhìn ra, vì vậy Trương Hằng cuối cùng chỉ có thể nói, "rời khỏi đây trước đã."
Mọi người không ai có ý kiến gì. Vụ nổ làm vỡ cửa kính hành lang, thủy tinh vương vãi khắp nơi, nhìn thật hỗn loạn, nhưng từ đây cũng có thể thấy phía dưới, không chỉ toàn là đá vụn và những thứ đang cháy đen như than, còn thấy cả cánh cửa lớn ở phía xa.
"Tin tốt là ít nhất chúng ta sắp rời khỏi cái chỗ quái quỷ này," Chuột nói, "tôi sắp bị khói và bụi ở đây làm sặc chết rồi, mà đây là mùi gì vậy, vì sao trong miệng tôi lại có vị chua kim loại?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận