Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 56: Không muốn dịu dàng ngoan ngoãn đi tới kia đêm

Chương 56: Đừng Dịu Dàng Đi Vào Đêm Tối
Vì cát đá tích nhiệt nhanh và cũng giải nhiệt nhanh, nhiệt độ giữa ngày và đêm ở sa mạc chênh lệch rất lớn, có khi lên đến hơn ba mươi độ giữa trưa và rạng sáng. Rõ ràng trước đó không lâu còn dưới ánh mặt trời gay gắt, vào ban đêm đã bắt đầu cảm thấy lạnh.
Để tránh những loài rắn rết trong sa mạc, Trương Hằng đã chọn một nơi địa thế cao để nhóm lửa, mặt khác, ánh lửa cũng có thể ngăn chặn một số loài động vật săn mồi tiến lại gần. Tuy nhiên, nguy hiểm không phải lúc nào cũng đến từ bên ngoài.
Trương Hằng, Giả Lai và Bruno đang ngồi quây quần bên đống lửa, vốn dĩ ban đêm là thời gian tốt nhất để phục hồi thể lực sau một ngày mệt nhọc, nhưng lúc này cả ba đều không dám chợp mắt. Vì đây cũng là thời cơ tốt nhất để ra tay.
Vào ban ngày, có người của NASA ở cách đó mấy cây số theo dõi bọn họ, rất khó để có bất kỳ hành động nào quá lộ liễu, còn ban đêm thì khác, không nói đến việc liệu người của NASA có ngủ hay không, tầm nhìn đã bị hạn chế, cho dù người quan sát vẫn chuyên nghiệp thì cũng khó nắm bắt được hết tình hình ở xa.
Ngọn lửa nhảy múa trong đêm, những khúc gỗ cháy nổ lách tách, ngoài ra thì xung quanh không có âm thanh nào khác, mãi một lúc sau mới có một giọng nói vang lên, khẽ nói:
“Đừng dịu dàng đi vào đêm tối,
Tuổi già nên gào thét khi hoàng hôn;
Phẫn nộ, phẫn nộ lên
Trước ánh sáng tàn lụi.
Dù người khôn khi hấp hối hiểu đêm đen hợp lý,
Vì lời họ không xé rách được ánh chớp,
Họ vẫn không dịu dàng đi vào đêm tối…”
“Dylan Thomas, đây là bài thơ anh ấy viết cho người cha đang trong tình trạng nguy kịch.” Trương Hằng nói.
“Tôi cứ nghĩ bài thơ này xuất phát từ bộ phim «Interstellar».” Bruno ngáp dài, dụi đôi mắt đang mơ màng vì buồn ngủ, ban ngày anh ta tiêu hao rất nhiều thể lực, đặc biệt sau bữa ăn muộn càng cảm thấy rõ sự rã rời, nhưng anh ta không dám nhắm mắt.
"Tôi rất thích bộ phim đó, và cũng rất thích bài thơ này, nó rất giống với tình huống của chúng ta hiện tại phải không," Giả Lai nói, "Chúng ta tham gia mỗi một vòng chơi, đều phải đối mặt với nguy cơ bị loại, kết cục của việc thua trận thì không cần phải nói nhiều, ai cũng biết, cho nên mặc kệ là thuận cảnh hay nghịch cảnh, đến cuối cùng chúng ta cũng không thể từ bỏ, bởi vì chúng ta đều không muốn bị cả thế giới lãng quên."
"Ặc, thành thật mà nói, tôi ngược lại không quan tâm có ai nhớ đến tôi hay không," Bruno nhún vai, "Chỉ là nghĩ đến việc sau này không thể mở tiệc tại biệt thự của tôi ở Úc, không thể lái chiếc Porsche 911 đi hẹn hò với gái xinh ở trường đại học, còn bộ phận tài sản của tôi sẽ bị thằng em thừa kế, đương nhiên tôi không muốn thua… Bởi vì kiếp sau chưa chắc tôi còn có được vận may tốt như vậy."
“Vậy còn ngươi, điều gì đã giúp ngươi vượt qua hết vòng chơi này đến vòng khác?” Giả Lai chuyển ánh mắt về phía Trương Hằng, “Vì mọi người đều không định nghỉ ngơi, vậy chi bằng chúng ta cùng nhau tâm sự đi, dù sao thời gian còn lại của chúng ta cũng không nhiều lắm.”
"Ta không biết, trước mắt mà nói ta chỉ muốn làm rõ rốt cuộc chuyện này là vì cái gì." Trương Hằng dùng cành cây điều chỉnh đống lửa trước mặt, thản nhiên nói.
"Đúng vậy, chúng ta đều muốn biết trò chơi này là do ai tổ chức, mục đích là gì, khi nào sẽ kết thúc, làm sao để giành chiến thắng cuối cùng, nhưng đôi khi chúng ta đâu phải lúc nào cũng có thể có được đáp án cho những câu hỏi đó, phải không?” Ánh mắt Giả Lai trong đêm tối lóe lên, không ai biết hắn đang suy nghĩ gì.
Trong một khoảnh khắc, Trương Hằng còn nghĩ rằng đối phương không kìm nén được nữa và sắp ra tay. Nhưng ngay sau đó, một giọng nói hoảng hốt của Bruno vang lên, "Này, các ngươi nhìn xem đó là cái gì?!"
Anh ta vừa mới đứng dậy, định đi vào bụi cây gần đó để đi vệ sinh, nhưng chưa kịp cởi quần thì đã thấy có vật gì đó lóe lên trong bóng tối ở phía xa. Không trách Bruno hoảng hồn như vậy, đây là thời khắc sống còn, anh ta cảm nhận được động tĩnh liền không kịp để ý cái bụng đang khó chịu, vội vàng kéo quần lên rồi chạy trở về.
Trương Hằng và Giả Lai nghe vậy lập tức đứng dậy, nhìn nhau, cả hai đều thấy vẻ kinh ngạc trong mắt đối phương. Nói cách khác, sự việc đột ngột này không liên quan đến ba người bọn họ.
Trương Hằng nhặt một thanh củi đang cháy dở lên từ đống lửa, chiếu về hướng mà Bruno vừa chạy đến, quả nhiên, ở trên đồi cát không xa, hắn thấy vài cái bóng đang lén lút.
"Đó là cái gì?" Gã mập nheo mắt hỏi.
"Xem ra là sói đồng cỏ." Trương Hằng quan sát cẩn thận một lúc rồi nói, ở bản tân thủ, anh đã học được khá nhiều phương pháp phân biệt động vật từ Bernard, lúc này vừa vặn phát huy tác dụng, trong đầu Trương Hằng hiện lên thông tin liên quan đến sói đồng cỏ.
Sói đồng cỏ là một trong những loài thuộc phân loài sói hoang, cũng là loài bản địa của lục địa Bắc Mỹ, phân bố rất rộng rãi ở Mỹ, từ bang Washington, bang Oregon ở phía đông đến tận dãy núi rắc đặc biệt, đi về phía nam qua vùng Đại Bồn Địa, cao điểm dãy núi Nevada, mãi đến tận phía bắc Mexico, đâu đâu cũng có dấu chân của chúng.
Tuy nhiên, phần lớn thời gian những con sói đồng cỏ này sinh sống ở rừng, đầm lầy và đồng cỏ, nơi có nguồn thức ăn và nước dồi dào, hiếm khi thấy chúng chạy đến hoang mạc như vậy, hơn nữa nhìn dáng vẻ của chúng thì có vẻ là đang rất đói, có lẽ đã nhiều ngày liền không có gì để ăn, nếu không, chúng sẽ không thèm để ý đến ba người đang ở cạnh đống lửa này.
Trương Hằng không biết liệu những người quan sát ở NASA có chú ý đến tình hình ở bên này hay không, nhưng kể cả bọn họ có chạy đến thì cũng mất chút thời gian, còn mấy con sói đồng cỏ kia đã bắt đầu tấn công về phía bọn họ.
Loài sinh vật này cũng không hề sợ con người, nước Mỹ thường có tin tức về việc sói đồng cỏ xuất hiện ở vùng ngoại ô, tuy nhiên, chúng thường quen với việc đi săn đơn độc. Ngay cả Trương Hằng cũng không muốn một mình đối phó với bốn năm con sói đồng cỏ, tất nhiên, anh vẫn có thể quay người bỏ chạy, với tốc độ của mình thì dù không chạy nhanh bằng sói nhưng chạy qua Giả Lai và Bruno thì không thành vấn đề, nhưng Trương Hằng chợt nhớ ra điều gì đó, nên không hề rời khỏi đống lửa, ngược lại đưa hai cây gỗ đang cháy cho Giả Lai và Bruno.
Gã mập do dự một chút, cuối cùng vẫn nhặt củi lên, Bruno thì vừa quay đầu đã định bỏ chạy, nhưng vì quá gấp nên chân bị vấp, ngược lại ăn một miệng cát, khi anh ta ngẩng đầu lên thì một con sói đã lao về phía anh ta.
Bruno lập tức hồn bay phách tán, nhưng anh ta cũng biết lúc này không thể trông cậy vào ai, Trương Hằng và Giả Lai không xuống tay đã là tốt lắm rồi, cũng may Bruno cũng là một người chơi có kinh nghiệm qua nhiều vòng, tuy trên người không có đạo cụ nhưng vẫn còn nhanh nhẹn, trong lúc nguy cấp anh ta đã dùng cùi chỏ đỡ lấy cổ của con sói, khiến miệng nó không thể cắn được mình, sau đó lộn một vòng và đè con sói xuống dưới thân.
Về phía gã mập, khi đối mặt với sự tấn công của bầy sói thì có vẻ bình tĩnh hơn nhiều, hắn đứng tại chỗ thờ ơ, mãi đến khi sói đồng cỏ lao đến, chân sau bỗng nhiên đạp mạnh xuống đất, thân người bay lên không, Giả Lai mới ra tay, nhanh như chớp hắn đã túm được cổ của một con sói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận