Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 378: Thứ 4 người

Chương 378: Người thứ tư
Khách sạn Tứ Châu, tầng thứ tám.
Trương Hằng đã cởi bỏ bộ phòng cháy phục có phần cồng kềnh, tạm thời đặt ở một góc khuất. Sau khi giải quyết đối thủ cuối cùng, hắn liền một đường truy theo dấu vết chiến đấu còn lưu lại ở các tầng, cuối cùng đến được đây.
Vết đạn trên tường và cánh cửa phòng tan hoang cho thấy nơi này vừa xảy ra một trận kịch chiến không lâu trước, nhưng hiện tại chiến đấu đã kết thúc, hành lang lại lần nữa khôi phục vẻ yên tĩnh.
Nếu như là người khác vào vị trí của Trương Hằng lúc này, hẳn là lòng đã chùng xuống, bởi vì điều đó đồng nghĩa với việc người cuối cùng của đội hành động đặc biệt đã bị Số 0 xử lý, mà Số 0 đã sớm lấy được thiết bị mã hóa ký ức trước một bước.
Sau đó, Số 0 cũng không đến tầng mười hai để hội ngộ với số 7 và số 5, tức là Số 0 rất có thể đã quyết định bỏ rơi hai đồng đội của mình, ngay lập tức rời khỏi khách sạn.
Xét thấy Trương Hằng đã chậm hơn Số 0 một bước, còn phải tìm cách vượt qua đám cảnh sát Liên bang đang phong tỏa ở dưới lầu, cuối cùng phải ngăn cản Số 0 lên cơ quan vận chuyển không gian đến tầng năm. Độ khó của việc đó đủ để khiến bất kỳ ai cảm thấy tuyệt vọng.
Nhưng bản thân Trương Hằng dường như không hề bị ảnh hưởng, tâm tình của hắn gần như không có bất kỳ biến động nào, mà lại không hề có ý lơi lỏng cảnh giác, thậm chí còn cẩn thận hơn bất kỳ lúc nào trước đó, cứ như thể Số 0 vẫn còn ở tầng này vậy.
Dù sao thì, chuyện này có vẻ như thế nào đi nữa thì cũng không thể xảy ra được.
Nhưng ngay sau đó, tai Trương Hằng khẽ động, và gần như cùng lúc đó, một viên đạn từ phía sau cánh cửa phòng họp khép hờ vụt bay ra.
Tựa như một con rắn đuôi chuông ẩn mình giữa những tảng đá bất ngờ lộ ra răng nanh!
Nhưng mục tiêu của nó lại giống như đã đợi sẵn sự xuất hiện của nó từ trước, Trương Hằng đã sớm né tránh được một bước, áp sát người vào cửa một phòng khách, nhờ vào chỗ lồi của bức tường để ẩn mình đi, nơi hắn vừa đứng, bức tường phía sau đã có thêm một vết đạn.
Số 0 khẽ hừ một tiếng, giọng của hắn từ trong phòng họp vọng ra, hiếm thấy mang theo chút nôn nóng, "Sao ngươi biết ta còn ở đây?"
"Ta xử lý gần hết đội của các ngươi, đương nhiên phải đề phòng ngươi, cái tên đội trưởng này, đến báo thù cho bọn chúng." Trương Hằng đáp.
"Ngươi đang nói dối, ngươi biết hàng không ở đây đúng không?" Số 0 căn bản không tin chuyện ma quỷ của đối phương, lý do rất đơn giản, bởi vì từ đầu đến cuối, Trương Hằng luôn thong dong, dù là chiến đấu trên lầu, hay khi đến tầng tám đều lâu hơn dự đoán của Số 0, mà biểu hiện của hắn thì lại rất cẩn thận, hoàn toàn không có vẻ gì là đang chạy đua với thời gian.
Thêm nữa, Số 0 tự hỏi nếu mình vào vị trí của Trương Hằng, chắc chắn sẽ thừa lúc hai người trong đội đặc nhiệm còn đang cầm chân số 2, số 5 và số 7 để xuống tầng tám giành lấy hàng, nhưng Trương Hằng vẫn còn ở tầng mười hai khiến Số 0 cảm thấy hơi bất ngờ.
"Sao, ngươi không tìm được hàng hả? Vậy thì đáng tiếc thật." Trương Hằng vừa nói vừa bắn hai phát về phía phòng họp.
Một phát trúng cánh cửa, phát còn lại theo khe cửa bay vào, nhưng đáng tiếc đều không trúng mục tiêu.
"Sao ngươi biết hàng không ở chỗ người cuối cùng?" Một lúc sau giọng của Số 0 lại vang lên.
Đây là chỗ hắn không thể nào hiểu nổi, đội đặc nhiệm trốn vào khách sạn Tứ Châu tất cả có bốn người, giờ cả bốn người đều đã chết, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích của hàng. Trong số đó, kẻ trong phòng 936 rõ ràng là không muốn sống nữa, trước khi chết muốn tìm một kẻ để chôn cùng, nên hàng chắc chắn không thể ở chỗ hắn, hai người trên tầng mười hai cũng có ý định hi sinh tương tự, bọn họ dùng bản thân thu hút hỏa lực để đồng đội trốn thoát, và họ cũng biết vận mệnh của mình sẽ ra sao. Nhìn vào những điều đó, người cuối cùng có khả năng mang hàng nhất, nhưng rốt cuộc Số 0 lại không tìm thấy hàng trên người đối phương sau khi đã xử lý xong.
Chuyện này thật quái quỷ, lẽ nào người của đội đặc nhiệm bị điên hết rồi, thật sự đem hàng đặt ở chỗ tên chuẩn bị tự sát trong phòng 936, để rồi nó nổ cùng?
Nghĩ đến đây sắc mặt của Số 0 bỗng hơi đổi, "Tên chết trong phòng 936...lẽ nào không phải người của đội đặc nhiệm?"
Số 0 nhớ lại tình huống lúc đó trong phòng, đúng là lõi động cơ của bộ xương ngoài đã phát nổ gây ra vụ nổ, và đúng là đã có người chết được tìm thấy trong đống đổ nát, nhưng vì khoảng cách quá gần với tâm nổ nên người đó đã bị biến dạng hoàn toàn, chỉ có thể miễn cưỡng nhận ra là một nữ, và trong tình hình lúc đó, hầu như ai cũng cho rằng người chết là thành viên đội đặc nhiệm.
Nhưng giờ nghĩ lại, có một chỗ sai sót, vì bộ xương ngoài có thể cởi ra, vậy nên theo lý thuyết, nếu lúc nổ có người khác ở bên trong, cũng có thể giải thích được.
Như vậy, đội đặc nhiệm chết không phải bốn mà là ba người, vẫn còn một người còn sống, và hàng tất nhiên ở trên người cô ta.
Trương Hằng không đáp lời Số 0, chỉ thừa cơ hắn mở miệng mà bắn cho Số 0 hai phát.
Nhờ vậy, Số 0 cũng có được đáp án từ hành động của Trương Hằng.
Số 0 cũng có chút bất lực với việc này, Trương Hằng đi trước hắn chín tầng, Số 0 dám khẳng định là Trương Hằng đã phát hiện ra điều gì đó ở đó, chứ không chỉ những chỗ bị xóa dấu đông mỡ, mà còn có thứ khác.
Nhưng hiện tại nói gì cũng đã muộn, Số 0 không thể không dồn toàn bộ sự chú ý vào trận chiến trước mắt này, chỉ khi qua được cửa này thì mới có cơ hội đi tìm hàng và hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng Số 0 rất hiểu rõ cửa ải này khó nhằn đến mức nào, cả Tân Thượng Hải 0297 này có lẽ không ai rõ Trương Hằng mạnh như thế nào hơn hắn. Đúng như lời đối phương nói, hắn gần như một mình giải quyết hết cả đội phản ứng khẩn cấp, chuyện như vậy chưa từng có trong lịch sử của đội.
Giờ Số 0 đã mất hết đồng đội, kế hoạch tác chiến ban đầu cũng đổ bể, trận chiến cuối cùng này biến thành cuộc đơn đấu giữa hắn và Trương Hằng.
Dù vậy, Số 0 cũng không hề nản chí. Với tư cách là đội trưởng đội phản ứng khẩn cấp, thực lực của hắn vốn là mạnh nhất trong số tất cả thành viên đội. Cái mạnh nhất này không phải là tổng thực lực, mà là tất cả mọi mặt, gần như ở mọi phương diện Số 0 đều dẫn trước những thành viên khác trong đội.
Là át chủ bài, Số 0 cũng có sự kiêu hãnh của át chủ bài. Ngay sau đó, hắn đã một lần nữa cầm chắc súng trong tay, và bắt đầu đấu súng với Trương Hằng trong hành lang. Cả hai đều không nói thêm gì, trong không khí chỉ còn tiếng đạn xé gió vù vù.
Bạn cần đăng nhập để bình luận