Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 71: Hình cũ

Chương 71: Hình ảnh cũ
Trương Hằng xoay người, từ dưới chân nhặt lên tấm ảnh kia. Khác với những tấm ảnh khác trong album, tấm này không được cố định mà chỉ được kẹp vào, đó là lý do nó bị trượt ra ngoài. Thêm nữa, ngày chụp của tấm hình này gần với hiện tại hơn các tấm khác.
Đây là một bức ảnh chụp chung, tất cả có hơn hai mươi người. Nhìn vào cách ăn mặc thì đây có lẽ là một đoàn thể nào đó, họ đều mặc quần áo giữ ấm dày cộm, bên ngoài khoác áo mưa, đội mũ và đi giày chống trượt tuyết. Họ đứng trên một dòng sông băng, xung quanh còn có mười mấy con chó kéo xe trượt tuyết.
Trương Hằng lập tức tìm thấy cha mẹ mình trong đám người. Hai người trông còn rất trẻ, đứng ở hàng đầu, vị trí bên trái. Cha anh giơ tay hình chữ V về phía ống kính, còn mẹ anh thì vội vàng nhét tuyết dưới đất vào cổ áo cha. Cả hai đều tươi cười rạng rỡ.
Tuy nhiên, lúc này ánh mắt Trương Hằng lại dừng ở người đứng thứ hai bên phải ngoài cùng.
Con ngươi Trương Hằng đột nhiên co rút, vì hắn đã thấy gã quái nhân mặc đồ Đường đã tặng cho mình 24 giờ sống sót thêm. Người đó xuất hiện trong bức ảnh này, và trông không khác gì lúc gặp Trương Hằng lần đầu.
Chỉ là, gã không mặc bộ đồ Đường quái dị nữa, mà mặc trang phục bình thường của người châu Âu. Trong ảnh, gã tỏ ra rất kín đáo, đứng sau lưng mọi người, do vóc người không cao và một nửa mặt bị che khuất. Gã chỉ mỉm cười nhìn những người xung quanh.
Trương Hằng nhìn vào góc phải ảnh chụp, ghi rõ ngày chụp là mười bảy năm trước. Khi đó, hẳn là hắn mới hơn một tuổi.
“À”, ông ngoại đeo kính lão lên, “Đây là tấm hình chụp lúc cha mẹ cháu tham gia dự án nghiên cứu cuối cùng trước khi về nước. Địa điểm ở đảo Greenland. Nghe nói nhiệt độ lạnh nhất ở đó xuống đến âm 70 độ, có người phát hiện di tích cổ gì đó, có rất nhiều liên quan đến thần thoại cổ đại. Cha mẹ cháu được mời nên vội vã đến đó”.
“Kết quả thế nào?” Trương Hằng hỏi.
“Ta không biết, ta chưa bao giờ quan tâm mấy thứ vớ vẩn này. Thật ra, khi mẹ cháu chọn chuyên ngành, ta đã phản đối rồi, nhưng từ nhỏ nó đã thích những câu chuyện và truyền thuyết kỳ quái kiểu này. Lúc đó bà ngoại cháu lại đứng về phía nó, hai người phụ nữ thì còn khó nói lý hơn cả một người nữa.” Ông ngoại nói: “Cũng may dự án đó kết thúc, chúng mang cháu về nước. Ta tưởng bọn chúng sẽ an phận, chọn cuộc sống ổn định. Nhưng hai năm sau, bọn chúng lại bỏ đi. Khi nào cháu làm cha làm mẹ sẽ hiểu, con cái bọn cháu luôn hướng ra thế giới bên ngoài”.
“Cháu có thể giữ tấm ảnh này không?” Trương Hằng hỏi.
“Đương nhiên, nhưng khi nào cha mẹ cháu về thì báo với chúng một tiếng. Dù sao ở đây còn nhiều ảnh chụp khác của bọn chúng”. Ông ngoại liếc nhìn người phụ nữ tươi cười trong tấm ảnh rồi khép album lại: “Chúng ta cứ để hồi ức đó một bên, làm việc trước đã, nhiều chỗ cần quét dọn quá. May mà cháu về sớm, chứ hai đứa kia thì không nhờ vả được rồi”.
“Vâng.” Trương Hằng cất tấm ảnh, sau đó chỉ vào chiếc máy nhắn tin hỏi: “Cái này còn cần không ạ?”
“Ừm, là bà ngoại cháu cho ta. Ta có hộp chuyên để đựng những đồ bà ấy tặng. Để ta xem để đâu rồi.”
Hai người bận rộn từ sáng đến tối, cuối cùng cũng thu dọn xong phòng đọc sách, phòng ngủ chính và phòng vệ sinh. Ngoài ra còn hai căn phòng chứa đồ và phòng bếp là mệt nhất.
Sáng sớm ngày hôm sau, Trương Hằng đã cuốc lại một mảnh đất nhỏ ở sân sau. Nhìn động tác thuần thục của anh, ông ngoại có vẻ ngạc nhiên: “Sao, giờ đại học còn có phong trào thanh niên tri thức về nông thôn sao?”
Trương Hằng nhún vai, nhận cốc nước ấm ông ngoại đưa, uống một ngụm.
Nhìn mảnh đất vừa được cuốc, hồi trước muốn cuốc một chỗ nhỏ như vậy, anh cũng phải mất nửa tiếng, còn bây giờ chỉ mất một phần ba thời gian. Hơn nữa, hiệu quả lại còn tốt hơn. Anh cũng không cố ý luyện tập kỹ năng trồng trọt, đây chỉ là một sở thích nhỏ mà thôi.
Nhưng dù thế nào thì chuyện ăn uống vẫn là sự theo đuổi vĩnh hằng của loài người. Vì vậy, khi còn ở đảo hoang hay trong phó bản hắc thuyền buồm, anh đã dành một chút thời gian cho việc trồng trọt. Mặc dù chỉ là kỹ năng cấp 0, nhưng đối với anh là đủ.
"Tiến độ nhanh hơn ta tưởng. Cứ thế này thì ngày mai có thể thu dọn xong hết."
Hai người đang nói thì có tiếng chuông cửa.
Trương Hằng vẫn mặc đồ lao động cũ, trên giày toàn bùn đất nên chỉ có ông ngoại ra mở cửa. Ngoài cửa là một thiếu phụ, là hàng xóm đối diện. Trán nàng lộ vẻ lo lắng, nói chuyện gì đó với ông ngoại, vẻ mặt ông cũng nghiêm lại, rồi gật đầu.
Thiếu phụ liên tục cảm ơn, lát sau dắt theo một bé gái.
"Ông Trần bị ngã khi đi mua đồ ăn, người nhà không có ai ở đó, chỉ có con dâu và cháu gái, con dâu đưa cháu gái sang chúng ta trông giúp nửa ngày. Con dâu phải đến bệnh viện chăm sóc ông Trần. Điền Điền, con còn nhớ không, hồi cấp 3 con bé toàn chạy theo sau lưng cháu đó."
Ông ngoại giới thiệu hai người: “Điền Điền, cháu còn nhớ anh Trương Hằng không?”
Bé gái lại tỏ vẻ lạ người, nghe vậy liền rụt vào sau lưng mẹ.
“Nói chung, nhờ ông bà trông giúp Điền Điền.” Thiếu phụ cảm kích nói.
“Yên tâm, ta trông nó từ nhỏ đến giờ, ở đây cũng như nhà nó thôi. Mà ông Trần không sao chứ?”
“Ngã không nặng, nhưng xương ông ấy hơi xốp, chắc phải dưỡng một thời gian. Bệnh viện cứ giục, con phải qua trước, Điền Điền mang theo bài tập, cứ để nó làm là được.”
“Ừ.” Ông ngoại gật đầu, không nói thêm gì, dắt Điền Điền đến trước bàn trà, kéo ghế cho cô bé ngồi làm bài tập.
Trương Hằng thì tiếp tục ở sân sau tưới cây quế, vừa treo cái bình thuốc lên thì nhận được tin nhắn của Đinh Tứ.
Hai người quen nhau trong phó bản đấu giá, để lại phương thức liên lạc. Trương Hằng tuy ít khi liên hệ với người chơi khác, nhưng với những thương hội như Phúc Lâu thì không hề bài xích. Đối phương có thể cung cấp điểm tích lũy quy đổi, còn có dịch vụ ký gửi đạo cụ. Không cần phải đợi đến khi đấu giá bắt đầu. Hơn nữa, Phúc Lâu cũng hay bán một số đạo cụ hữu ích hoặc cung cấp thông tin giá trị.
Bạn cần đăng nhập để bình luận