Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 134: Ngươi nói cũng không sai

Chương 134: Ngươi nói cũng không sai
Cũng không lâu lắm ba người liền thuận lợi rời khỏi Monaco, tiến vào Nice, thành phố ven biển xinh đẹp ở phía Đông Nam nước Pháp này.
Nhân lúc có thời gian, Trương Hằng cũng kiểm tra bảng nhân vật cá nhân của mình.
Tên: Trương Hằng Giới tính: Nam Tuổi tác: 19 Mã người chơi: 07958 Số vòng chơi đã qua: 5 Điểm tích lũy hiện tại: 659 Vật phẩm sở hữu: Vô Hạn Tích Mộc (b), viên bi thời tiết (c), thấu kính loại bỏ (d), Paris chi tiễn (d), tường ác niệm (d), chìa khóa bóng ma (e), chân thỏ may mắn (e), vỏ sò Betty (e), chúc phúc thợ săn (f), kim loại tan trong nước (f) Kỹ năng sở hữu: Thuyền buồm hàng hải lv3, đao thuật lv3, tinh thông ngôn ngữ lv2 (tám ngôn ngữ đạt chuẩn giao tiếp hàng ngày), lắp ráp vui vẻ lv2, tiễn thuật lv2, sinh tồn dã ngoại lv2, kỹ thuật lái xe lv2, cải tiến và sửa chữa lv2, xạ kích lv2, du hành vũ trụ lv2, piano lv1, trượt tuyết lv1, leo núi lv1.
Đánh giá: Người chơi nên được hoan nghênh, có chỉ số may mắn cao hơn người bình thường một chút cùng tỉ lệ gặp địch cao, nhận được bóng ma, bão tố và ác niệm che chở, có thể dự đoán và thay đổi thời tiết trong một phạm vi nhất định, đồng thời có kinh nghiệm hàng hải xuất sắc, am hiểu sử dụng đao, tên, súng, có thể điều khiển ô tô, máy bay, tàu vũ trụ và các phương tiện khác, có thể thích ứng với môi trường dã ngoại, dự trữ kỹ năng phong phú, có sức chiến đấu xuất sắc, là một người chơi gây chú ý.
Về tuổi tác, tuy đã qua năm mới, nhưng vẫn còn hơn một tháng nữa mới đến sinh nhật Trương Hằng, nên trên bảng nhân vật vẫn hiển thị 19 tuổi.
Vòng chơi thứ năm khi bắt đầu, Trương Hằng có 695 điểm tích lũy, sau đó lại nhận được 154 điểm tích lũy trong trại huấn luyện Apollo, nhưng sau đó hắn giám định một vài đạo cụ, dùng hết một ít điểm tích lũy. Hắn lấy trứng Leviathan từ Bành Giai Đình, tiêu tốn 100 điểm tích lũy, sau còn giám định 【Vô Hạn Tích Mộc】 và ủy thác tìm phúc lâu đổi 50 điểm tích lũy tiền tiết kiệm, vậy nên hiện tại trên người hắn còn lại 659 điểm tích lũy.
Về đạo cụ, hắn đã có thêm 【Vô Hạn Tích Mộc】, 【viên bi thời tiết】, 【thấu kính loại bỏ】 và 【kim loại tan trong nước】. Vấn đề của Trương Hằng bây giờ không phải là không đủ đạo cụ, mà là có hơi nhiều, trên người hắn một đống lớn đồ vật lộn xộn, may mắn là tuyệt đại đa số đều không lớn, ngoại trừ 【Paris chi tiễn】 hơi chiếm chỗ, những thứ khác đều có thể bỏ vào túi, nhưng như vậy cũng không tránh khỏi tiếng va chạm leng keng.
Nếu như có thêm đạo cụ mới, Trương Hằng có lẽ phải lựa chọn giữ lại hoặc bỏ bớt.
Về kỹ năng, tương tự kỹ năng thuyền buồm hàng hải trước đây, kỹ năng du hành vũ trụ đã thay thế các kỹ năng công trình học, động lực học không khí, vật lý học và vật liệu học trên bảng, đồng thời sau khi điều khiển khoang đổ bộ lên mặt trăng thành công, kỹ năng du hành vũ trụ của hắn cũng đột phá lên lv2, chỉ là lúc đó hắn quá tập trung, đến tận lúc kiểm tra lần này mới chú ý đến. Tuy nhiên kỹ năng này bình thường không hay dùng tới.
Ngoài ra trong phần đánh giá, hắn từ đáng được tiếp tục chú ý đã biến thành gây chú ý.
Trương Hằng nhíu mày, trên thực tế theo trò chơi tiến hành, hắn càng ngày càng gặp nhiều những sự tồn tại siêu nhiên. Trương Hằng không biết liệu việc này có liên quan đến phần đánh giá của hắn hay không, có nhiều sự tồn tại bắt đầu chuyển sự chú ý đến hắn, cực kỳ khó nói đây là chuyện tốt hay chuyện xấu.

Ở một bên khác, Philip và Waldo cuối cùng cũng liên lạc được với đội phía sau. Sau khi thông báo ngắn gọn về tình hình hiện tại, một giờ sau, bên kia trả lời, Philip cúp điện thoại rồi nói với Trương Hằng, "Những người còn lại trong đội đồng ý cho ngươi gia nhập, nhưng…"
"Nhưng?" Trương Hằng nhướng mày.
"Nhưng ngươi phải chứng minh ngươi thực sự đến giúp đỡ, chứ không phải kẻ địch của chúng ta." Waldo nói.
"Bằng cách nào?"
"Ta vừa nhận được tin tức, một người bạn của chúng ta bị bắt. Nếu ngươi có thể cứu hắn ra, chúng ta sẽ chào đón sự gia nhập của ngươi."
"Edward?"
"Không không không, không phải Edward. Edward đủ kinh nghiệm, có thể tự bảo vệ được, đó là một người bạn khác của chúng ta."
"Hắn ở đâu?"
"Rodez."
Trương Hằng nhìn sang Philip, không có phản ứng gì. Tuy hắn có một số hiểu biết nhất định về nước Pháp, nhưng chỉ giới hạn ở các thành phố nổi tiếng như Paris, Marseille, Lyon.
"À, Rodez ở phía nam, thủ phủ tỉnh Veron, thuộc vùng Pyrenees, cách đây khá xa đấy." Philip giải thích.
"Chúng ta tốt nhất là đi bằng tàu hoặc máy bay… Trước khi đó cậu có muốn nghỉ ngơi chút không? Giờ cũng gần 11 giờ tối rồi, chúng ta có thể khởi hành vào sáng mai." Waldo nói.
"À, tôi có thể đặt phòng khách sạn trên mạng, tôi còn có thẻ thành viên Nhã Cao và phiếu ưu đãi." Philip bổ sung, vừa nói vừa lấy điện thoại ra định tìm khách sạn Nhã Cao gần đây. Anh nhanh chóng tìm được một khách sạn gần nhất. Philip đặt hai phòng, còn cố ý đặt riêng một phòng cho Trương Hằng, sau đó kêu tài xế tới.
Hai người kéo hành lý vào phòng, sau đó cười với Trương Hằng, "Ngủ ngon, Lục, ngày mai còn nhiều việc phải làm, tối nay đi ngủ sớm nhé."
Ngay lúc Waldo sắp đóng cửa lại thì Trương Hằng lại đưa tay ngăn lại.
"Các người đi nhầm phòng rồi."
"Ha ha, Lục cậu khách sáo quá, phòng kia là của cậu, bọn tớ ngủ phòng đôi bình thường là đủ rồi."
"Không, chúng ta ngủ chung." Trương Hằng nói.
"Ngủ chung?" Waldo kinh ngạc.
"Giường cũng đủ lớn, ngủ được hai người, các cậu ngủ ở đó, tôi ngủ tạm ghế sofa phòng khách." Trương Hằng thản nhiên nói.
"À, như vậy thì ngại quá." Waldo gãi đầu, "Cậu dù sao cũng là khách, ngủ ghế sofa thì quá đáng đi..."
Trương Hằng gật đầu, "Ngươi nói cũng không sai…"
Vừa thấy hai người lộ vẻ vui mừng, nhưng khi nghe nửa câu sau của Trương Hằng thì lại cụp xuống.
"Vậy ngươi ngủ ghế sofa đi, ta với Philip ngủ bên trong." Trương Hằng nói.
"Hả?" Waldo vẻ mặt đau khổ, "Không phải chứ, tớ không muốn ngủ sofa mà."
Trương Hằng đương nhiên không thể để Waldo và Philip ở một phòng, còn mình thì ngủ riêng ở phòng ngoài. Như vậy quá thoải mái, nhưng Trương Hằng dám chắc, sáng sớm mai thức dậy hai người này nhất định đã thừa cơ bỏ trốn, nhất là bên ngoài còn có sảnh phòng khách, rất khó nghe được động tĩnh ngoài hành lang.
Nhưng nếu để Waldo một mình ở phòng khách thì không sao. Dù sao chỉ cần hai người còn manh mối thì họ sẽ không dừng lại, hơn nữa Trương Hằng phát hiện bọn này dù sao ít nhất vẫn rất trọng nghĩa khí. Có Philip trong tay, Waldo gần như không thể tự mình chạy trốn được.
Kết quả cuối cùng là Waldo phải ngủ trên sofa một đêm, sáng dậy thì lưng đau nhức, hối hận không thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận