Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 02: Chúng ta mang ngươi chơi a

Chương 02: Chúng ta dẫn ngươi chơi ha
Trương Hằng không dừng lại lâu, đội mũ trùm của áo lông lên, cúi đầu bước ra khỏi quầy rượu.
Hắn không về trường mà tìm một nhà vệ sinh công cộng gần đó.
Lúc này đã hơn hai giờ sáng, bên trong nhà vệ sinh công cộng không có ai khác, nhưng đèn vẫn sáng, không khí tràn ngập mùi thuốc tẩy rửa rẻ tiền. Trương Hằng đi đến bồn rửa tay trong nhà vệ sinh nam, một vòi nước bên phải bị hỏng, vẫn đang chảy nước.
Nhưng sự chú ý của Trương Hằng lại ở chiếc gương sau bồn rửa tay. Trước đó tại Dục Vọng Đô Thị hắn cảm giác mình trẻ lại, nhưng đến giờ hắn mới có cơ hội kiểm tra bản thân thật kỹ. Râu quai nón trên mặt hắn biến mất, làn da màu đồng cổ do phơi nắng phơi gió cũng trở lại màu da bình thường, vết chai trên tay và sẹo trên người cũng không thấy đâu nữa.
Giờ hắn đã thực sự quay về bộ dạng mười năm trước, nhưng hình dáng này lại có chút xa lạ với hắn.
Điều quan trọng nhất là hắn hiểu ra lời cô nhân viên pha chế rượu nói rằng trông hắn giống người khác, mặc dù tướng mạo quay về mười năm trước nhưng trên người vẫn giữ lại khí chất của một hải tặc ở Nassau thế kỷ 18.
Đây thực sự là một chuyện rất phiền phức, những người khác thì không nói, những người thân thiết với hắn chắc chắn sẽ nhận ra sự thay đổi. Đặc biệt là tết sắp đến, hắn sẽ sớm về nhà, bố mẹ hắn đang ăn chơi trác táng ở châu Âu thì chưa chắc nhận ra khác biệt của hắn, dù sao bọn họ còn nhớ nhầm cả ngày sinh nhật của hắn, nếu có ai đó có chiều cao và tuổi tác xấp xỉ về nhà thì có lẽ bọn họ cũng chẳng nhận ra sự khác biệt. Nhưng ông ngoại, người nuôi hắn từ nhỏ đến lớn chắc chắn sẽ phát hiện sự thay đổi của hắn.
Quan trọng nhất là tình trạng của hắn bây giờ về cơ bản là ra đường sẽ bị kiểm tra giấy tờ tùy thân.
Đang suy nghĩ thì một đám thanh niên trẻ tràn vào cửa nhà vệ sinh, có vẻ là đám lưu manh ở gần đó. Trương Hằng đã thấy bọn họ mấy lần bên ngoài quầy rượu, bọn chúng nhuộm tóc, hút thuốc, nhiều đứa là con cái các hộ bị phá dỡ ở gần đây. Vốn nơi này có hai ngôi làng lớn nhưng do thành phố phát triển không ngừng, một vòng một vòng mở rộng ra bên ngoài, cuối cùng các thôn xóm gần đó phần lớn đều biến thành khu công nghiệp hoặc khu dân cư như hiện nay.
Đây đều là chuyện đáng mừng, các thôn dân nhận được tiền đền bù và đổi sang nhà cao tầng, nhiều người từ việc làm nông chuyển sang chơi mạt chược, hưởng tiền thuê nhà. Nhưng cũng không thiếu những nỗi phiền muộn, việc phất lên quá nhanh không chỉ khiến nhiều người mất đi mục tiêu sống mà còn làm con cái họ cũng mất đi động lực phấn đấu.
Dù sao thì chỉ cần dựa vào tiền cho thuê nhà cũng đủ no bụng, thế là không ít thanh niên trong hai thôn sau khi tốt nghiệp cấp ba liền nghiễm nhiên trở thành lưu manh. Đương nhiên, dù sao đây cũng là nỗi phiền muộn hạnh phúc đối với người bình thường.
Những thanh niên ăn mặc giống các nhân vật trong phim "Cổ Hoặc Tử" Hồng Kông thế kỷ trước hàng ngày chẳng có việc gì, chỉ đi lang thang, vào quán game chơi game, vào quán net mở hội, hoặc bắt nạt mấy tiểu thương xung quanh, đắm mình trong giấc mộng đẹp giang hồ mà bọn chúng tự thêu dệt.
Vào ban đêm thì chúng thích lượn lờ ở các quán ăn đêm hoặc trước cửa quán bar, ngoài việc giúp các chủ quán giải quyết một số chuyện bảo an bất tiện, chúng còn tiện thể nhặt "xác" những cô gái say xỉn ở ven đường.
Việc này khác với việc bỏ tiền tìm kiếm rất nhiều, nó mang lại cho nam giới nhiều sự kích thích không lường trước và cảm giác chinh phục. Nhưng chuyện này dù sao cũng phạm pháp và rất dễ gặp phiền phức, một số tổ đội "tiên nhân nhảy" còn cố ý lợi dụng tâm lý thích của lạ của một số gã đàn ông, cho người trẻ tuổi giả vờ "xác chết" để bị nhặt, sau đó người nhặt "xác" sẽ phải chọn lựa giữa việc bị bắt chẹt một khoản tiền lớn hoặc phải ngồi tù.
Nhưng với mấy tên lưu manh ở đây thì không cần phải lo chuyện đó, chúng bản thân quen biết với vài băng nhóm "tiên nhân nhảy" nhỏ, rất táo tợn và rành đường, sau khi chơi xong liền chuồn ngay nên ít khi xảy ra chuyện.
Chúng kẹp một cô gái trẻ say khướt, vừa đùa giỡn vừa đi vào nhà vệ sinh công cộng, kết quả thấy có người ở trong thì ngẩn người.
Mặc dù nhà vệ sinh này cách quán rượu không quá xa nhưng cũng không gần, ở giữa lại còn có một nhà vệ sinh công cộng khác, người bình thường nếu như trong quán rượu không có chỗ đi vệ sinh cũng không chạy đến đây.
Khi đám lưu manh này đi vào nhà vệ sinh, Trương Hằng đã đội mũ trùm lên che mặt. Không biết có phải do mười năm làm hải tặc mang lại sự thay đổi không, Trương Hằng cảm thấy mình trở nên máu lạnh hơn, thấy cảnh này cũng không có phản ứng gì lớn.
Hơn nữa, tình huống này khác với lần hắn gặp phải người nhặt rác bị vách tường nuốt chửng, khi đó hắn lập tức xông lên cứu vì ông lão nhặt ve chai và đứa trẻ không làm gì sai, là người bị hại thuần túy, hắn muốn giúp nếu có thể. Nhưng lần này tình huống không giống nhau.
Về bản chất, những nam nữ độc thân đi tới quán ăn đêm ồn ào đều vì giải tỏa lượng hormone dư thừa, tất cả đều là người trưởng thành, cho dù phụ nữ yếu thế thì hẳn cũng phải rất rõ ràng điều gì sẽ xảy ra khi say khướt trong quán bar, quán ăn đêm vào lúc hai giờ sáng. Nhưng dù vậy, trước cửa Dục Vọng Đô Thị mỗi đêm đều có không ít cô gái trẻ trong tình trạng xác chết hoặc nửa xác chết, theo Trương Hằng thì chuyện này không thể nào quản được và việc quản cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Ai cũng có quyền chọn cách sống mình thích, nhưng đồng thời, cũng phải chịu trách nhiệm với sự lựa chọn đó của bản thân.
Vì vậy, hắn chỉ liếc qua rồi thu hồi ánh mắt, cúi đầu bước ra ngoài.
Nhưng ngay sau đó, một cánh tay chặn trước mặt hắn.
"Anh bạn, hôm nay đến lượt mày gặp may đấy." Tên lưu manh mặc áo khoác da đi đầu cười hề hề nói.
"Nói sao?"
Tên lưu manh đưa tay vuốt cằm cô gái, nâng mặt cô lên, "Thấy không, hàng thượng đẳng đấy, tuyệt đối là mỹ nữ chín phần, bình thường mày mà muốn xin Wechat thì người ta có xe BMW cũng chẳng thèm chơi với mày. Nhưng không sao, trong bốn bể đều là anh em, gặp lại là có duyên, cô ta không thèm chơi với mày thì chúng ta dẫn mày chơi ha."
Trương Hằng biết đối phương có ý đồ gì. Cái gì mà trong bốn bể là anh em, gặp lại là có duyên đều là quỷ kế, bọn chúng không ngờ rằng ở nhà vệ sinh lại gặp người khác, lo hắn rời đi rồi báo cảnh sát, nên mới dùng cách này biến hắn thành đồng phạm, đồng thời cũng khiến việc "nhặt xác" lần này trở nên kích thích hơn.
Lúc này có giải thích thế nào cũng vô nghĩa, dù có nói mình không báo cảnh sát thì đám lưu manh cũng không tin. Cho nên Trương Hằng cũng rất thẳng thắn, bỏ điện thoại lại vào túi, trực tiếp đấm thẳng vào mặt tên áo khoác da đi đầu.
Thời gian gần đây hắn vẫn luôn rèn luyện trong phòng gym, cộng thêm có buff 48 giờ, sức mạnh đã vượt xa người bình thường, một đấm này xuống, lại không hề phòng bị nên tên lưu manh bị đấm ngã luôn tại chỗ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận