Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 581: Liền uống một chén

Tùng Giai đã đặt trước nơi ở cho Trương Hằng, ngay gần phòng khám của bác sĩ Baker, tên là khách sạn Eagle View. Khách sạn này cũng nằm trên đường ven biển, chỉ cần lái xe sáu bảy phút là tới nơi. Quán rượu này nổi tiếng nhờ vị trí địa lý tuyệt đẹp và tầm nhìn thoáng đãng, rất được khách du lịch yêu thích. Khách chọn ở đây vào buổi sáng sớm có thể ngắm nhìn những tảng băng trôi xa xăm, còn vào ban đêm lại có thể thưởng thức cực quang. Tuy nhiên, Trương Hằng đến không đúng lúc, bây giờ ngày đang dài nên khả năng nhìn thấy cực quang rất thấp.
Sau khi làm xong thủ tục nhận phòng, Tùng Giai trực tiếp lái xe đưa Trương Hằng đến trước phòng của hắn. Khách sạn ở Greenland cũng không khác biệt lắm so với những nơi khác. Do nơi đây hoang vắng, đất đai cũng không có giá trị quá lớn nên trong thành phố cũng không có nhà cao tầng. Nếu gọi là phòng khách sạn thì thật ra chúng là những căn nhà nhỏ, giữa các phòng có khoảng cách nhất định, mà lại giống với nhà dân trên trấn ở chỗ đều có màu sắc sặc sỡ, chỉ có điều bên ngoài treo thêm biển hiệu khách sạn.
Lúc ăn tối, Trương Hằng đã tỏ ý không muốn bàn chuyện về bác sĩ Baker, lại thêm vẻ mặt hắn không mấy hứng thú với phong cảnh và văn hóa của Greenland, nên cả Tùng Giai, người vốn luôn nhiệt tình và hoạt bát, cũng không biết nên nói gì cho phải. Đến khi thấy đã tới đích, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy mai gặp lại, à đúng, mấy giờ thì anh rời g·i·ư·ờ·n·g vào buổi sáng? Đến lúc đó tôi sẽ tới đón anh.” Tùng Giai đạp phanh xe, hỏi.
Nhưng cô không ngờ rằng Trương Hằng liếc nhìn đồng hồ rồi nói: "Ừ, bây giờ vẫn còn sớm, hay là cô vào trong uống chút gì đó đi, rồi chúng ta từ từ bàn về chuyện hành trình.”
Nghe vậy, Tùng Giai thoáng lộ vẻ chần chừ. Cô không phải là lần đầu làm hướng đạo viên, trước đó ở trường học cũng có không ít nam sinh theo đuổi nên đương nhiên cô biết nam giới thường có ý gì khi nói ra những lời này. Thế nên theo bản năng, cô muốn từ chối. Nhưng sau đó, khi thấy Trương Hằng ra hiệu một cách rất bí m·ậ·t, sắc mặt Tùng Giai khẽ biến đổi, lại thay đổi lời nói: "Tôi sẽ không ở lại quá lâu đâu, mà khi sắp đi mong anh cũng đừng ngăn cản."
“Đương nhiên, ta vừa mới đến Greenland, còn chưa có quen thuộc, cũng không có ý định về sau lúc nào cũng đợi trong cục cảnh s·á·t.” Trương Hằng nói.
Thế là Tùng Giai đậu xe việt dã vào chỗ đỗ, tắt động cơ rồi cùng Trương Hằng đi vào căn phòng nhỏ của hắn. Phòng khách sạn Eagle View cũng không tính là xa hoa, phong cách trang trí thiên về ấm áp, có một phòng khách rộng rãi, sàn nhà bằng gỗ trải thảm, có ghế sô pha, bàn ăn và các thiết bị gia dụng thường dùng như TV. Phòng ngủ chính và phòng tắm đều rất lớn, còn có phòng bếp để tự mua nguyên liệu nấu ăn về. Một đêm phí ăn ở ở đây vào khoảng 1000 nhân dân tệ.
Mặc dù Tùng Giai đi vào phòng khách cùng Trương Hằng nhưng cô không ngồi xuống mà lại giữ khoảng cách nhất định với hắn, hai tay khoanh trước n·g·ự·c, đề phòng nói: "Được rồi, tôi đã làm theo lời anh vào đây rồi, anh có chuyện gì. . . Ưm.”
Tùng Giai hoàn toàn không ngờ tốc độ của người này lại nhanh đến mức độ đó. Cô thậm chí không nhìn rõ Trương Hằng đã di chuyển như thế nào. Chớp mắt, hắn đã đứng trước mặt cô. Tùng Giai hé miệng định th·é·t lên, nhưng cô còn chưa kịp phát ra tiếng thì tay Trương Hằng đã đặt lên miệng cô.
“Không có gì, chỉ là lúc ở quầy rượu ta uống chưa đã, nên muốn cùng cô uống thêm một chén.”
Vừa nói, Trương Hằng vừa cầm lấy hai cánh tay của Tùng Giai, ngăn không cho cô gái giãy giụa. Tùng Giai như rơi xuống hầm băng, cô không ngờ người này lại to gan như thế, giữa ban ngày, lại còn là ở một nơi xa lạ vừa mới đặt chân đến mà dám làm chuyện này. Chẳng lẽ đúng như hắn nói, hắn định về sau sẽ ở trong cục cảnh s·á·t?
Sau khi chế ngự được Tùng Giai, Trương Hằng liền kề miệng vào tai cô, hạ giọng nói: "Phối hợp với ta một chút, chúng ta đang bị người nghe lén."
Ánh mắt Tùng Giai lộ ra vẻ nửa tin nửa ngờ, nhưng khi Trương Hằng thả tay ra thì cô lại không hề lập tức kêu lên. Sau đó, cô chỉ thấy Trương Hằng thò tay vào ví tiền của mình, lấy ra một miếng nhựa plastic to bằng móng tay từ trong ngăn kéo bí mật.
“Khi nào mà…” Tùng Giai theo bản năng lên tiếng.
“Ngay lúc nãy.” Trương Hằng cắt ngang lời Tùng Giai, sau đó đi tới tủ lạnh, lấy ra hai chai bia, khi đưa bia cho Tùng Giai, hắn lại nhanh c·h·ó·n·g nói vào tai cô: “Trước đó ở trong quán bar, lúc cô đi thanh toán thì có hai người bên tay phải bỗng nhiên t·ranh c·ã·i nhau, một nam một nữ, nhìn như là tình nhân. Người nam đứng dậy chuẩn bị bỏ đi thì người nữ hất cốc nước vào mặt hắn, cô cũng bị họ làm cho chú ý. Thứ này chính là lúc đó đã bị người ta bỏ vào trong ví của cô.”
Tùng Giai trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi, dường như cô không ngờ loại tình tiết chỉ xuất hiện trên phim ảnh này lại có thể xảy ra trên người mình. Nhưng lần này, cuối cùng cô cũng bắt nhịp với Trương Hằng, dừng một chút rồi nói: "Tôi thấy không ổn lắm, lát nữa tôi còn phải lái xe về.”
“Không sao, chỉ uống một chén thôi, sẽ không lỡ việc đâu.” Trương Hằng nói.
. . .
Cách căn phòng của Trương Hằng khoảng hai mươi mét, một chiếc xe van màu trắng đỗ sát chiếc xe việt dã của Tùng Giai bên lề đường. Bên trong xe có ba người trẻ tuổi, nếu Trương Hằng ở đây hẳn sẽ nhận ra cả ba người này đều là những người mà lúc trước hắn đã thấy ở quán rượu. Trong số đó có hai người, một nam một nữ, là cặp tình nhân lúc nãy, còn người thứ ba là người đàn ông ngồi bên tay trái của Tùng Giai lúc cô thanh toán.
Lúc này, người đàn ông mặc áo jacket màu lam đang mân mê một thiết bị gì đó. Tiếng của Trương Hằng và Tùng Giai từ thiết bị kia truyền đến.
“Bọn chúng đang nói gì?” Một chàng trai trẻ có vóc dáng cường tráng, khuôn mặt rám nắng hỏi.
“Không biết, nhưng còn có thể là gì, chẳng phải cũng chỉ là mấy chuyện của đám đàn ông.” Cô gái tết tóc đuôi ngựa ngồi ở ghế kế bên tài xế cười khẩy nói.
Ba người trong xe đều có khuôn mặt đặc trưng của người dân bản địa, da vàng, mũi tẹt, tóc đen, trông có chút giống người M·ô·n·g Cổ. Trên tay cô gái còn có một chiếc vòng tay, làm bằng xương cá, phía trên khắc những hoa văn kỳ quái, trông như hình một con quái thú dưới đáy biển.
Đúng lúc cô nói xong câu đó, người đàn ông mặc áo jacket màu lam lộ vẻ vui mừng: “Xong rồi, ta đã liên lạc với giáo sư Petersen. Ông ấy nói hai người kia nói tiếng Trung, ông ấy đã tìm một sinh viên khoa tiếng Trung đến giúp chúng ta phiên dịch.”
“Tuyệt quá, mau cho anh ta nghe đi.” Chàng trai dáng người cường tráng nói.
“Aulai, hồn của ngươi bị con nhỏ Tùng Giai kia câu mất rồi à?” Cô gái hừ một tiếng: “Ta khuyên ngươi vẫn nên bỏ đi, cô ả kia xem ra không phải loại dễ bị bắt nạt đâu, còn với cái đầu óc của ngươi, người ta lừa cho cũng vẫn ngây ngốc như thằng ngốc thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận