Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 194: Đếm thầm 10 âm thanh

Chương 194: Đếm thầm 10 tiếng Quách Miểu.—— Là chiến hữu của Hứa Kiến Quân, cùng Hứa Kiến Quân đồng niên tham gia quân ngũ, sau này hai người một người xuất ngũ, một người chuyển ngành về quê.
Trong vòng bạn bè, Quách Miểu là người tương tác với Hứa Kiến Quân nhiều nhất, hầu như mỗi dòng trạng thái của người sau đều có tin nhắn trả lời của Quách Miểu, phần lớn đều là cổ vũ tinh thần, động viên Hứa Kiến Quân chỉ cần cắn răng vượt qua khó khăn, bình minh sẽ đến.
“Hắn đây là đang h·ạ·i bạn mình, lập nghiệp là một việc cực kỳ nguy hiểm, đặc biệt đối với đại đa số người bình thường, lần đầu lập nghiệp cơ bản đều là đóng học phí, quan trọng là bạn học được bao nhiêu sau khi nộp học phí. Ai cũng sẽ vấp ngã, khác biệt giữa người thành công và kẻ thất bại là người thành công luôn tìm được cách đứng lên.” Hàn Lộ nói, “Anh cần rút ra bài học từ những thất bại trong quá khứ, chứ không phải đâm đầu vào con đường sai lầm đến cùng.” "Cái này xem như là bài học về khởi nghiệp sao?"
“Không, chỉ là nói chuyện phiếm giữa bạn bè thôi. Không hiểu sao, mỗi khi ở cùng anh, em luôn theo bản năng quên mất tuổi của anh. Anh lại biết cả kỹ năng máy tính nữa sao? Làm sao có thể chứ, anh mới bao nhiêu tuổi mà. Vì sao em có cảm giác anh cái gì cũng hiểu vậy? Đây có phải là một dạng siêu nhiên nào đó không, giống như nhà tiên tri trong « thánh kinh »?” Vai của Hàn Lộ lại xích gần Trương Hằng một chút.
“Ta chỉ là tình cờ hiểu biết nhiều hơn một chút thôi.” Trương Hằng nói, rất nhanh liền tìm ra địa chỉ hiện tại của Quách Miểu trên internet. Quê của hắn cách nơi này không quá xa, khoảng bốn trăm cây số đường đi, nếu đi đường cao tốc cũng chỉ mất hơn bốn tiếng.
“Không có vấn đề gì thì chúng ta lên đường ngay bây giờ đi.” “Ây… Quách Miểu giống Hứa Kiến Quân, đều đã từng đi lính, hay là chúng ta nên gọi thêm người cho chắc, hoặc là em thuê hai vệ sĩ đi.” “Không cần, ta có thể giải quyết.” Trương Hằng đứng dậy nói.
“Oa a, nghe câu này thấy an tâm ghê, nhưng mà vì sự chắc chắn...” Hàn Lộ chỉ vào tin nhắn trên dòng thời gian bạn bè trong điện thoại của Trương Hằng, lẩm bẩm, "Có muốn em tìm mấy lão đại, đi dọa dẫm cái người phụ nữ kia, để cho ả biết tay.” Hàn Lộ buông tay, "Em không muốn tự mình đưa mình vào chỗ chết đâu."
"Giống như ta đã nói, em có thể chọn ở nhà, ta sẽ quay video cho em xem.” Trương Hằng nói, "Chuyện này càng ít người biết càng tốt, đến khi mọi chuyện xong xuôi ta mong em cũng có thể giúp ta giữ bí mật."
"Thế nào, anh cũng đang gặp nguy hiểm sao, cần em giúp đỡ không?" Hàn Lộ nhạy cảm nhận ra điều gì đó từ lời nói của Trương Hằng, “Ngược lại em quen không ít người…” "Nếu có ngày đó, ta biết rồi." Trương Hằng nói, "Nhưng bây giờ, chúng ta nên tìm cách giải quyết rắc rối của em trước đã.” "Được thôi."
Hàn Lộ không tiếp tục ý định thuê vệ sĩ, mở chiếc Lexus màu đỏ của mình, cùng Trương Hằng hai người cùng đi đến địa điểm trên bản đồ.
Sau bốn tiếng đồng hồ hai người xuống khỏi đường cao tốc, tiến vào một thị trấn nhỏ, Quách Miểu làm việc tại một nhà máy gia công nhựa trong huyện, là trưởng phòng bảo vệ ở đó.
Trương Hằng hỏi thăm một ông lão gác cổng, biết được Quách Miểu cũng trực ban tại nhà máy tối nay.
“Hay là chúng ta sáng mai lại đến, hiện giờ bảo vệ trong nhà xưởng đều là thuộc hạ của hắn.” Hàn Lộ đề nghị, “… Chúng ta có thể đợi đến sáng mai hắn tan ca, trên đường về nhà thì chặn lại hắn.” “Việc xác minh xem em có phải là mục tiêu của 【 Tạ thế vong mộng cảnh 】chỉ là bước đầu, ta không muốn tốn quá nhiều thời gian cho việc này, vì rắc rối thật sự chính là bước tiếp theo làm sao giải trừ hiệu lực trên người em.” Trương Hằng vừa nói, vừa mở cửa xe, bước xuống, nhìn thời gian trên đồng hồ.
"Em đưa xe đi tiếp 300 mét nữa, đừng tắt máy, sau đó nhắm mắt lại, đếm thầm mười tiếng rồi mở mắt ra, sau đó đừng lên tiếng, cứ im lặng lắng nghe là được."
"Hửm? Đây là...một trò chơi nào đó sao?" Hàn Lộ nói.
“Em có thể xem nó như một trò chơi.” Trương Hằng nói xong thì đội mũ trùm lên.
Hàn Lộ theo lời của hắn, lái chiếc Lexus về phía trước 300 mét, rồi dừng xe, cô có thể nhìn thấy bóng dáng của Trương Hằng qua kính chiếu hậu, hắn đứng dưới ngọn đèn đường, nhìn về phía nhà máy cách đó không xa, trên mặt không chút biểu cảm, giống như một pho tượng đồng.
Hàn Lộ nhún vai, "Được thôi."
Sau đó cô nhắm mắt lại, đếm thầm mười tiếng, thực tế là khi cô đếm đến tám thì đã nghe thấy tiếng thở dốc của đàn ông từ phía sau lưng.
Đến khi cô đếm đến mười, thì giọng nói xa lạ kia vừa thở dốc vừa hỏi, "Ngươi là ai?"
Hàn Lộ mở mắt ra, thấy Trương Hằng người mười giây trước còn đứng dưới đèn đường giờ phút này đang cùng một người đàn ông bị trùm bao tải lên đầu, tay chân bị trói ngồi ở hàng ghế sau.
"Đừng hoảng, chúng ta chỉ là làm công tác thăm hỏi sau mua hàng." Trương Hằng lên tiếng.
"Cái gì mà thăm hỏi sau mua hàng, các ngươi tìm nhầm người rồi à?" Người đàn ông bị trùm bao tải có vẻ rất gan dạ, người bình thường trong tình huống này có lẽ đã sợ đến tè ra quần, nhưng hắn dù hơi thở dốc nhưng giọng nói lại không hề run, đúng là người từng đi lính.
“Anh là Quách Miểu đúng không.” Trương Hằng hỏi.
“Không sai, là ta.” Quách Miểu không chối cãi vấn đề này, ví tiền của hắn còn đang trong túi quần sau, nói dối cũng chẳng có ý nghĩa gì.
"Vậy xem ra chúng ta không tìm nhầm người rồi. Anh từng bỏ mười đồng vào mua suất g·i·ết người trong một cửa hàng trực tuyến tên là Không Rủi Ro G·i·ết Người, có đúng không?"
“Rốt cuộc các ngươi là ai, c·ả·n·h s·á·t à... Không, cho dù ta có ý định g·i·ết người cũng đâu phạm p·h·áp.” Quách Miểu nghẹn giọng nói, đến bây giờ hắn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, rõ ràng giây trước hắn còn đang ăn lẩu đêm cùng mấy tên bảo vệ, chớp mắt đã bị người trói hai tay hai chân, trùm bao tải lên đầu, sau đó không biết bị đưa đến nơi nào.
Hắn không thấy được bên ngoài, nhưng từ sự cảm nhận giữa mông và chân thì kết luận được là đang ở trong một chiếc xe, Quách Miểu cố tình lớn tiếng là để thử xem có ai có thể nghe thấy hay không.
Nhưng ngay giây sau, hắn đã lĩnh một quyền vào bụng, sau đó có một vật cứng lạnh ấn vào hạ bộ.
"Bỏ cái suy nghĩ cảnh giác của anh đi, chúng ta không cần tiền tài hay m·ạ·n·g người, chỉ là có mấy vấn đề muốn hỏi anh thôi, chỉ cần anh thành thật trả lời, chúng ta sẽ sớm thả anh đi."
Nghe vậy Quách Miểu cuối cùng cũng thành thật, hỏi: “Các ngươi muốn hỏi cái gì?” “Anh có phải đã từng mua sắm ở cửa hàng trực tuyến của chúng ta không?” Quách Miểu im lặng.
"Như anh nói, muốn g·i·ết người cũng không phạm p·h·áp, huống hồ chúng ta cũng không phải là c·ả·n·h s·á·t."
"Vâng." Cuối cùng Quách Miểu cũng thừa nhận.
"Sau đó anh có nhận được một bưu kiện hệ thống, bên trong có gì?"
"Một chiếc lông vũ màu đen, một vật giống như sách hướng dẫn, còn có một tấm hình kỳ lạ. Bọn họ nói chỉ cần làm theo trình tự trên sách hướng dẫn, có thể khiến mục tiêu bị c·h·ết ngoài ý muốn."
Hàn Lộ đang nắm chặt tay lái.
"Anh làm theo trình tự hướng dẫn trong sách như thế nào?"
"Ừm." Quách Miểu gật đầu, "Ta viết tên người đó, cùng lông vũ đem đi thiêu hủy, rồi rải tro vào nước, trả lại tin nhắn có tấm hình mục tiêu."
“Câu hỏi cuối cùng, xin anh phải thành thật nói cho chúng ta biết, vì câu trả lời của anh sẽ quyết định anh có được xuống xe lành lặn, hay là sẽ biến thành từng mảnh vụn, vài ngày sau không ai biết sẽ được người ta tìm thấy ở trong thùng rác.” Trương Hằng dừng một lát, rồi mới nói, "Anh đã viết tên ai?"
Quách Miểu nuốt nước miếng, "Hàn Lộ, người phụ nữ này đã h·ạ·i c·h·ết người chiến hữu tốt nhất của ta, ta phải thay anh ấy đòi lại công đạo."
“Chúc mừng anh được tự do, tiên sinh Quách Miểu.” Trương Hằng đẩy cửa xe phía bên Quách Miểu ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận