Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 176: Bên thắng

Mặc dù Marcus lúc này vừa sợ vừa giận, nhưng hắn không có khả năng ngăn cản những người đang ồn ào trên khán đài kia, cũng không dám đứng ra can thiệp quyết định của Commodus, chỉ có thể ngồi trên khán đài trợn mắt nhìn. Hiện tại hắn chỉ có thể trông chờ Commodus tương đối công bằng, sẽ cân nhắc đến thiệt hại của hắn, rốt cuộc trước mắt hắn vẫn còn quyền sở hữu Trương Hằng, chỉ là đem dũng sĩ giác đấu dưới trướng cho đấu trường Flavie mượn biểu diễn, tuy nói người tổ chức biểu diễn có quyền quyết định sinh tử của dũng sĩ giác đấu cũng như có trao quyền tự do cho dũng sĩ giác đấu hay không, nhưng làm như vậy thì phải bồi thường cho trường học của dũng sĩ giác đấu.
Vấn đề là Trương Hằng bây giờ nên định giá thế nào? Trong mắt Marcus, Trương Hằng hiện tại căn bản vô giá, hắn chính là người mạnh nhất trong lịch sử các dũng sĩ giác đấu của La Mã, thậm chí còn hơn cả Cisnertus, vậy cần phải định giá bao nhiêu tiền? Nhưng vấn đề là đây chỉ là cái nhìn của hắn, mà tiêu chuẩn bồi thường tương tự được dựa theo giá mua dũng sĩ giác đấu lúc ban đầu, đồng thời tham khảo thêm thời gian biểu diễn của đấu sĩ, nhưng hai điều này Trương Hằng lại đều thiếu. Lúc mua Trương Hằng thì chỉ tốn giá bình quân, điều này còn là vì đối phương mang thân phận người phương Đông, còn thời gian biểu diễn thì lại càng thảm, Trương Hằng nổi lên quá nhanh, cơ hồ chỉ trong một đêm từ một tên vô danh tiểu tốt trở thành nổi tiếng, chiếu theo tiêu chuẩn này thì cho dù Commodus hào phóng, thả Trương Hằng cũng chỉ phải bồi thường hắn mấy ngàn Cestus là xong.
Nhưng mà đến lúc này Marcus quả thật thua lỗ đến tận đáy, cho dù tính toán cẩn thận, mỗi năm Trương Hằng có thể mang lại thu nhập cho đấu trường hơn ba vạn đồng vàng, cứ cho là chỉ làm ba năm, cũng là chín vạn đồng vàng rồi, số tiền lớn như thế mà chỉ còn lại mấy ngàn đồng xu thì chẳng khác gì là đang cắt thịt Marcus. Vì thế Marcus hiện giờ là người khẩn trương nhất ở toàn bộ đấu trường Flavie, nhưng mà những hy vọng xa vời trong lòng hắn tan vỡ theo động thái tiếp theo của Commodus.
Hoàng đế trẻ tổ chức biểu diễn giác đấu lần này chính là để lấy lòng dân chúng, làm sao có thể vi phạm tiếng hô của nhân dân, huống hồ bản thân Commodus cũng đang đau đầu làm sao để cướp Trương Hằng từ tay Marcus, hiếm có cơ hội tốt như vậy, chỉ cần biến Trương Hằng thành người tự do, sau này có thể danh chính ngôn thuận thu người phương Đông này vào túi của mình. Đương nhiên, nếu hắn để một đấu sĩ trở thành thân tín của mình chắc chắn sẽ gây ra kháng nghị và bất mãn từ đám lão già trong viện nguyên lão, nhưng chuyện hoang đường này hắn cũng đâu phải lần đầu tiên làm, chẳng phải hai cố vấn của hắn xuất thân cũng chẳng ra gì sao, và việc hắn công khai chiêu mộ người mới cũng chính là để chống lại những lão già đó và thế lực cũ.
Đế quốc giống như một ông lão đã đến tuổi xế chiều, đang cần dòng m·á·u mới để nó một lần nữa tỏa sáng sinh khí. Commodus một mực tin chắc điều này, cho nên căn bản sẽ không quan tâm đến tâm tình của chủ trường học dũng sĩ giác đấu đáng thương. Hoàng đế trẻ nhận lấy thanh kiếm huấn luyện tượng trưng cho tự do từ tay tùy tùng, để trước mặt Trương Hằng, đồng thời lớn tiếng tuyên bố, "Đây là thứ ngươi tự giành lấy."
Hành động của hắn đã dẫn đến một tràng hoan hô mới, dân chúng dường như vui mừng vì tiếng nói của mình được coi trọng, đế quốc chào đón một vị hoàng đế yêu dân như con. Nhưng mà vị hoàng đế yêu dân như con này lại chỉ dùng một câu đã khiến Marcus tức đến ngất xỉu, đợi khi hắn mở mắt ra thì Trương Hằng đã nhặt thanh kiếm gỗ lên. Điều này cũng đồng nghĩa với việc người sau đã có tự do, từ nay về sau không còn liên quan gì đến đấu trường Victor nữa. Thế là vừa mở mắt ra Marcus lại một lần nữa ngất xỉu.
Rõ ràng một giây trước hắn vẫn là người thắng lớn nhất trong buổi biểu diễn giác đấu lần này, tràn đầy hi vọng về tương lai tươi sáng của đấu trường Victor, nhưng một giây sau đã từ trên mây rơi xuống, đảo mắt đã trở thành người thua lớn nhất. Dù sao đi nữa thì những người biểu hiện kém cỏi như Satonolos cũng phần lớn còn sống sót, sau trận chiến này thanh danh chắc chắn bị tổn hại nghiêm trọng, nhưng cũng không phải không có cách cứu chữa, huống chi ngọn núi lớn đang đè trên đầu bọn họ cũng đã biến mất, ngày sau bọn họ vẫn có cơ hội đoạt lại vương vị. Còn Marcus thì lại thảm rồi, người thắng biểu diễn lại không còn. Cuộc đời thay đổi chóng vánh cũng chỉ đến mức này.
Có lẽ điều duy nhất có thể an ủi hắn là người German Bach biểu hiện không tệ trong buổi biểu diễn giác đấu lần này, phát huy ổn định, chỉ đứng sau Trương Hằng và Tirith Philos, nhưng một người Bach thì sao có thể so với Trương Hằng được....
...Trương Hằng nhặt thanh kiếm gỗ lên cũng có chút bất ngờ, bởi vì hắn cũng biết quy tắc trong đấu trường, gần như không có dũng sĩ giác đấu nào chỉ so mấy trận đã có được tự do như hắn, bởi vì người xem yêu thích dũng sĩ giác đấu cũng muốn xem bọn họ biểu diễn nhiều hơn. Hơn nữa, thời điểm xuất hiện tiếng hô yêu cầu trao tự do cho hắn cũng rất khéo léo. Ngay lúc mọi người đang thảo luận nên ban thưởng cho hắn cái gì, các vật ban thưởng liên tục được nâng giá trị lên, mọi người cũng bị cuốn vào một loại trạng thái cuồng nhiệt, đúng vào lúc này giá trị cao nhất là tự do lại bị ném ra.
Thế là mọi người cũng theo bản năng hô theo, nói cách khác, đây thực chất là một lần có sự sắp đặt và lợi dụng dân ý. Vấn đề là ai là người đứng sau thao túng điều này, Trương Hằng đầu tiên nhìn về phía Commodus, hắn đương nhiên biết Commodus muốn kéo mình vào tổ chức của mình, đây cũng là việc mà Trương Hằng luôn cố ý dẫn dắt Commodus thực hiện, nên người này chắc chắn cũng có lợi, nhưng qua những lần tiếp xúc trước đó, Trương Hằng hiểu rõ về vị hoàng đế trẻ này hơn, trình độ của Commodus vẫn chưa đến mức cao như vậy.
Vấn đề này làm rất khéo, có thể nói là không hề để lại dấu vết, người phía sau lên kế hoạch có được thủ đoạn chính trị cao siêu, giỏi mượn sức, lấy nhu chế cương. Người như vậy hiển nhiên không phải loại người mới trong chính trị như Commodus. Trương Hằng càng nghĩ, người duy nhất có khả năng lớn nhất chính là thế lực chính trị phía sau Cân Bằng Chi Nhận, theo ước định giữa hai bên, Trương Hằng giúp Cân Bằng Chi Nhận làm việc, Cân Bằng Chi Nhận cuối cùng cũng phải bảo đảm tự do của hắn, dù là sau khi mọi chuyện kết thúc, nhưng cũng không loại trừ khả năng Cân Bằng Chi Nhận thấy thời cơ đã đến, trả trước một phần thù lao, đồng thời cũng để hắn tiến một bước tiếp cận Commodus.
Nếu đúng là như vậy, có lẽ cũng đã xác nhận một phần phỏng đoán trước đó của Trương Hằng, Cân Bằng Chi Nhận không hề thuần túy như những gì tổ chức này tuyên bố, là để duy trì sự cân bằng của thế gian vân vân, mà là công cụ trong tay một thế lực chính trị nào đó, chỉ là những thành viên trong tổ chức không nhận ra được điều này, hoặc nói những bộ phận thành viên như lão huấn luyện sư người Ba Tư không ý thức được điều đó, cứ cho rằng thế lực chính trị đó là người trợ giúp mình, nào biết đâu quan hệ phục vụ giữa hai bên lại bị đổi chỗ. Ngoài ra, Trương Hằng còn nhận được hai tin nhắn hệ thống đã chờ đợi từ lâu. Trong đó có một thông báo thắng biểu diễn giác đấu nhận được 100 điểm tích lũy trò chơi, và một thông báo nữa là khôi phục thân phận tự do, nhận thêm 50 điểm tích lũy trò chơi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận