Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 47: Vì cái gì trọng yếu?

Chương 47: Vì sao lại quan trọng?
Trong phòng làm việc bầu không khí có chút xấu hổ. Bách Thanh sau khi nói xong câu kia "ta còn đang học trung học" thì liền lập tức hối hận, bởi vì sự tình phát triển đã hoàn toàn vượt ra khỏi dự tính của nàng, như vậy nàng căn bản không biết sau đó phải giải thích thế nào ý đồ của mình, nàng thậm chí không biết Cao chủ nhiệm có thể lập tức đuổi nàng ra ngoài hay không.
Cuối cùng, ngược lại là Cao chủ nhiệm ở bên kia bàn làm việc mở miệng trước, "Ngươi biết ta và Lâm Tư Tư bọn họ nhận thức nhau như thế nào không?"
"Ừm?"
"Trước đó thành phố tổ chức một cuộc thi kiến thức thiên văn, chỉ có học sinh tiểu học mới có tư cách dự thi, đương nhiên, phạm vi là quy định như vậy, nhưng các trường học trên cơ bản đều chọn học sinh lớp năm lớp sáu, tất cả những người dự thi chỉ có Lâm Tư Tư là nhỏ nhất, khi đó nàng chỉ mới học tiểu học năm thứ ba, mặc dù không biết rốt cuộc quan hệ của ngươi và nàng như thế nào, nhưng ngươi hẳn là nhìn thấy hình của nàng rồi, bé nhỏ, đứng trong đám đông nhìn không hề nổi bật, nhưng đứa bé đó cực kỳ thông minh," Cao chủ nhiệm nói, "lúc đó ta là một trong những giám khảo của cuộc thi, có thể thấy phần lớn các em đều chỉ học thuộc lòng, để ứng phó thi cử, vì giấy khen, nhưng Lâm Tư Tư lại khác, nàng thật sự thích những thứ này, có thể nhìn thấy điều đó trong mắt nàng."
"Nàng được giải nhất?"
"Không, nàng về nhì, ở vòng cuối cùng tranh đáp, nàng trả lời sai một câu, nhưng sau đó phát hiện ra nàng mới đúng, lúc đó mới nghiên cứu thấy câu hỏi đó mới được công bố không lâu, kho đề còn chưa kịp cập nhật." Cao chủ nhiệm nói, "mặc dù không giành được giải nhất, nhưng nàng lại để lại cho ta ấn tượng sâu sắc nhất, nên ta đã cho nàng số điện thoại của mình, và còn nói nếu có thời gian rảnh thì có thể đến cung thiếu niên tìm ta."
"Vậy, có nghĩa là ngài quen biết nàng rất lâu rồi, vậy trước khi nàng bị tai nạn đuối nước, nàng có nói với ngài điều gì không?" Bách Thanh vội vàng hỏi.
Cao chủ nhiệm nghe vậy nhìn chằm chằm Bách Thanh một lát, rồi sau đó mới nói, "Đáng tiếc là khoảng thời gian trước tôi đi công tác dài ngày, mất khoảng một tháng, nên trước khi nàng xảy ra chuyện thì cũng đã hơn một tháng chúng tôi không liên lạc."
"Nhưng tôi nghe bác bảo vệ nói, đầu tuần họ vẫn đến cung thiếu niên mà." Bách Thanh vội kêu lên.
"Đúng vậy, tôi đưa cho họ một cái chìa khóa, tiện cho họ dùng một căn nhà kho không dùng đến làm phòng hoạt động, họ sẽ thỉnh thoảng đến đó."
"Có thể đưa tôi đến đó thử xem được không?" Bách Thanh thốt ra, sau đó đại khái ý thức được yêu cầu của mình có chút quá đáng, trên mặt lại lộ ra vẻ ngượng ngùng.
Không ngờ Cao chủ nhiệm lại ngoài ý liệu nhẹ gật đầu, "Được thôi, dù sao hôm nay tôi cũng không có việc gì." Nói xong nàng từ trong ngăn kéo lấy ra một chùm chìa khóa, rồi sau đó hai người cùng nhau đi xuống tầng hầm, vừa xuống dưới hành lang tối đen, chỉ có hai người bọn họ, Bách Thanh nhìn Cao chủ nhiệm đang đi phía trước bỗng nhiên có chút khẩn trương.
Nàng đã sớm được Trương Hằng cảnh cáo, biết những thứ kia đã thẩm thấu vào xã hội loài người một khoảng thời gian, nói cách khác không biết ai trong số những người bên cạnh đã bị những thứ kia ngụy trang, trước đó khi Bách Thanh phát hiện ra mình đã tìm đúng hướng đi lần này, trong lòng rất hưng phấn, vẫn luôn nghĩ cách làm sao để thuyết phục Cao chủ nhiệm đưa nàng đến nơi cất món đồ quan trọng mà Lâm Tư Tư để lại.
Nhưng mà nàng cũng không thể không thừa nhận rằng biểu hiện của mình lúc nãy trên lầu rất lộn xộn, nếu đổi lại nàng là Cao chủ nhiệm thì rất có thể đã đuổi người ra khỏi cửa rồi, kết quả đối phương lại không tiếp tục truy vấn thân phận của nàng, mà lại cứ vậy dẫn nàng xuống đây.
Đến khi cơn hưng phấn qua đi, bình tĩnh lại, Bách Thanh mới phát giác sự tình có chút khó giải thích, nhìn bóng lưng của Cao chủ nhiệm ở phía trước trong lòng bắt đầu không nhịn được run rẩy.
Người phía trước không nói gì, đi thẳng đến bên tường ấn công tắc, để đèn trong hành lang sáng lên lúc này mới quay đầu nhìn Bách Thanh, "Sao không đi? Không phải là ngươi muốn tới à?"
"Thật, thật xin lỗi." Bách Thanh vội nói xin lỗi, rồi sau đó lại kiên trì đi theo.
Việc đã đến nước này, nàng cũng không có khả năng thay đổi ý định giữa chừng, chỉ có thể lo lắng đề phòng cùng Cao chủ nhiệm đi vào nhà kho.
May mắn bên trong cũng không có mai phục người nào, chỉ là một phòng chứa đồ bình thường."Nơi này chủ yếu là để mấy đồ lặt vặt, còn có những thứ còn lại từ khi tổ chức nhà thiên văn, đương nhiên những đồ có giá trị thì cơ bản đã chuyển đi đến nhà thiên văn mới xây, còn lại đều là mấy thứ đồ mà nhà thiên văn mới không dùng, bao gồm một vài mô hình cũ kỹ, và mấy tài liệu khoa học phổ thông." Cao chủ nhiệm giải thích.
Sự chú ý của Bách Thanh tạm thời quay lại kho hàng, nàng thấy một cái bàn nhỏ, còn có vài cái ghế, trên mặt bàn bày biện mô hình chín hành tinh (năm 2006 Diêm Vương Tinh bị loại bỏ, trên thực tế hiện tại là tám hành tinh lớn, chỗ này là vì mô hình hơi cũ), ngoài ra còn có kính viễn vọng Galileo và mô hình địa hình núi vòng cung.
Bách Thanh nhìn có chút choáng váng đầu óc, nàng dù là học bá, nhưng không phải người yêu thích thiên văn, thế mạnh của nàng là thi cử các môn giáo dục, còn về những thứ bên ngoài sách giáo khoa thì cơ bản phụ thuộc vào hứng thú của mỗi người, mà hứng thú của nàng thì hiển nhiên không phải ngắm sao, nhìn thấy mấy thứ này hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu dựa theo giao kèo của mình với Trương Hằng trước đó, lúc này có thể gửi tình hình cho Trương Hằng.
Nhưng điện thoại di động của nàng thật xui xẻo lại đúng lúc này bị rơi vỡ, cho nên nàng chỉ có thể tiếp tục hỏi Cao chủ nhiệm."Ở đây có đồ vật nào đặc biệt không?"
"Đặc biệt? Ý ngươi là gì?" Cao chủ nhiệm hỏi lại.
"Đại khái là đồ chỉ có ở đây, nhà thiên văn khác không có đồ." Bách Thanh nói.
"Ngươi coi đây là cái gì, trò chơi tìm báu vật à?" Cao chủ nhiệm lắc đầu, "Nhà thiên văn cơ bản mang tính chất khoa học phổ thông, để giúp thanh thiếu niên hiểu biết về kiến thức thiên văn, bồi dưỡng hứng thú, trong này không có đồ gì độc nhất vô nhị, mà chúng ta cũng chỉ là nhà thiên văn cấp thành phố, đồ có giá trị thật sự thì đều đưa đến nhà thiên văn mới hết rồi."
"À, ngài suy nghĩ thêm chút nữa đi, vấn đề này đối với tôi mà nói rất quan trọng." Bách Thanh lo lắng nói.
"Vì sao lại quan trọng?" Cao chủ nhiệm bình tĩnh nói, "ngươi không nói ra thì ta làm sao giúp ngươi được?"
"Tin tôi đi, tôi không nói ra chỉ là không muốn để ngài gặp phiền phức." Bách Thanh cười khổ nói, "Nếu như ngài biết chuyện xảy ra ở chỗ Lâm Tư Tư và người nhà của tôi, ngài tuyệt đối sẽ không muốn bị cuốn vào."
"Không, ngươi không nói cho ta biết chỉ vì trong lòng ngươi nghĩ ta sẽ không tin ngươi." Cao chủ nhiệm nói, "Ngươi có biết không, ngươi không phải người đầu tiên tìm đến ta hỏi chuyện về đội quan trắc hành tinh."
"Trước đây còn có người khác đến tìm ngài sao?" Bách Thanh nghe vậy kinh ngạc một hồi, "Ai vậy?"
"Không quan trọng, dù sao ngươi cũng không quen người đó." Cao chủ nhiệm nói, nhìn thẳng vào mắt Bách Thanh, "Khi ngươi cố gắng để người khác tin mình, có bao giờ nghĩ đến việc thử tin người đó trước không?"
"Thật xin lỗi, chỉ là mọi chuyện thật sự quá điên cuồng."
"Chân tướng đôi khi chính xác đến mức còn điên cuồng hơn cả lời nói dối, với tư cách một người đã từng làm công tác nghiên cứu khoa học, không ai hiểu rõ điều này hơn tôi." Cao chủ nhiệm nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận