Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 459: Bốc hơi khỏi nhân gian

Chương 459: Bốc hơi khỏi nhân gian Trương Hằng men theo vách tường gồ ghề bò xuống cái hố phía dưới, vì trong quá trình trèo cần giữ trọng lượng phân tán đều, nên tốc độ không nhanh lắm. Tuy nhiên, khoảng cách ba mươi mét cũng không quá xa, hắn vẫn xuống tới đáy hố khá nhanh. Đầu tiên, hắn nhanh chóng quan sát xung quanh, xác nhận không có nguy hiểm, sau đó mới dùng đèn pin chiếu lên trên. Đây là tín hiệu đã được Trương Hằng và Mã Lục ước định cẩn thận. Mã Lục nhìn thấy ánh đèn liền biết hắn đã an toàn xuống, rồi cũng ném túi du lịch của mình xuống.
Trương Hằng nghe thấy tiếng vật rơi từ trên đỉnh đầu, tránh sang một bên, chờ tiếng động trầm lắng vang lên, chiếc túi du lịch đã nằm bên chân. Trương Hằng nhặt túi lên, phủi bụi bặm, bắt đầu nghiêm túc đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Trước mặt hắn là một cái hố dưới mặt đất, đường kính tầm sáu mươi mét, ngoại trừ lối vào mà hắn vừa xuống, không còn đường ra khác. Giữa hố là một cái đầm nước, nhưng điều kỳ lạ là không hề có tiếng nước, cả đầm nước đều yên tĩnh dị thường, mặt nước không có một gợn sóng.
Trương Hằng dùng đèn pin chiếu xuống phía dưới, kết quả chỉ thấy mờ mờ một hình dáng bóng đen to lớn. Vì khoảng cách quá xa, lại thêm ánh sáng không đủ, Trương Hằng không thể nhìn rõ vật đó là gì, nên lấy 【 thấu kính loại bỏ 】 ra, nhưng lần này chiếc kính trước đó luôn hữu dụng kia lại mất tác dụng, không giúp Trương Hằng nhìn rõ chân diện mục của vật kia. Tuy vậy, cẩn thận vẫn hơn, Trương Hằng đã sớm chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến. Sau sự kiện ở đảo nước kia, hắn bất ngờ có được năng lực hô hấp dưới nước và khống chế dòng nước. Hiện tại, hắn không cần bất cứ thiết bị dưỡng khí nào mà vẫn có thể ở dưới nước lâu, còn khả năng khống chế dòng nước có thể giúp hắn di chuyển nhanh hơn, hoặc dùng dòng nước gây rối loạn đối phương.
Ngay cả những thợ lặn giỏi nhất thế giới cũng không thể tự nhiên dưới nước như hắn lúc này. Tuy vậy, Trương Hằng hiểu rõ rằng, nếu so với Jörmungandr trong thần thoại, một sinh vật luôn sống ở đáy biển sâu, năng lực dưới nước của hắn chẳng chiếm được lợi thế nào. Mà những vũ khí chủ lực của hắn như 【 Tàng Sao 】, 【 Ôn Dịch Cốt Cung 】 và 【 Paris chi tiễn 】 đều cần phải ở trên mặt đất mới có thể phát huy hết uy lực. Bởi vậy, Trương Hằng vẫn muốn trận chiến chính diễn ra trên cạn.
Nên điều đầu tiên Trương Hằng cần làm là dụ Jörmungandr ra khỏi đầm nước này. Dù sao xung quanh cũng không có ai, Trương Hằng gọn gàng cởi bỏ toàn bộ quần áo, cùng với các đạo cụ trong túi du lịch đặt ở một góc của hố. Những bộ quần áo này không phải là đồ lặn chuyên nghiệp, xuống nước sẽ không giữ được nhiệt độ cơ thể, mà còn làm tăng lực cản, ảnh hưởng đến tốc độ di chuyển trong nước của hắn. Dù mức ảnh hưởng không lớn, nhưng nghĩ tới đối thủ lần này có thể ảnh hưởng đến sống c·h·ế·t của mình, cuối cùng Trương Hằng chỉ chọn mang theo một thanh 【 Tàng Sao 】 để phòng thân. Dù sao nếu không có gì bất ngờ, hắn sẽ sớm ra khỏi đầm nước, còn 【 Ôn Dịch Cốt Cung 】 và 【 Paris chi tiễn 】 thì được hắn giấu sau tảng đá gần đầm nước nhất để tiện lấy ra sau khi lên bờ.
Sau khi xong xuôi mọi thứ, Trương Hằng quay lại bờ đầm nước, dùng một chân thử nhiệt độ nước trước. Phát hiện nước không lạnh như hắn nghĩ, cũng không có cảm giác khó chịu nào, sau đó Trương Hằng liền chìm toàn thân vào trong nước. Hắn buộc 【 Tàng Sao 】 vào bên hông, thao túng dòng nước đẩy mình xuống chỗ bóng đen. Trương Hằng không biết có phải ảo giác không, khi nhảy vào đầm nước, hắn không có cảm giác khẩn trương như sắp đánh trận, ngược lại khi được dòng nước bao quanh, hắn thấy một cảm giác thân thiết nhàn nhạt. Trương Hằng cũng có thể cảm nhận được sự thay đổi nhỏ trên cơ thể mình, từ sau khi trở về từ đảo nước kia, hắn càng ngày càng thích nước hơn.
Điều này làm hắn nhớ tới di tích cung điện dưới đáy biển của đảo nước đó, cái mái vòm hình tinh bàn khổng lồ, những con ếch mình cá nửa người kia lúc đó muốn dùng hắn làm nghi thức gì đó, nhưng bị hắn cắt ngang trốn thoát. Tuy nhiên Trương Hằng biết một vài thứ đã bắt đầu rồi. Thật ra sau khi về, Trương Hằng đã mơ vài lần về di tích đáy biển đó. Trong mơ hắn đơn độc đi qua con đường hành lang dưới biển, lần nữa quay về cung điện đáy biển, ngước lên nhìn mái vòm. Nơi đó, những quần tinh không ngừng chuyển động, như đang đáp lại một khát vọng nào đó trong lòng hắn....
…Trương Hằng tập trung lại suy nghĩ, tỉnh táo lại từ hồi ức, hắn đã lặn xuống khoảng mười mét, nhưng vẫn còn một khoảng cách với cái bóng đen kia. Kẻ sau cũng không có phản ứng gì, như không hề biết trong nhà mình có vị khách không mời đến. Nên Trương Hằng cố ý giảm tốc độ lặn xuống, tránh thu hút sự chú ý của đối phương, nhưng rất nhanh, hắn phát hiện mình đã quá lo lắng. Khi độ sâu không ngừng tăng lên, Trương Hằng cuối cùng dần dần thấy rõ hình dáng của vật dưới đáy đầm. Đó là một cái đầu rắn to lớn, đường kính gần bằng cái đầm nước, có đôi mắt gian xảo mà tà ác, răng nhọn, vảy màu xám như lưới. Nó há rộng miệng, duy trì tư thế đi săn, như thể một khắc sau sẽ vọt lên từ đáy đầm, nuốt con mồi bên trên.
Lần đầu thấy nó, Trương Hằng cũng bị giật mình, cho rằng Jörmungandr đã ở đây chờ hắn tự chui đầu vào rọ. Hắn suýt chút nữa dùng dòng nước đẩy mình lên bờ, nhưng khi đã lên cao được năm mét thì thấy đầu rắn vẫn không phản ứng gì, vẫn giữ tư thế kích động chuẩn bị tấn công kia, Trương Hằng lại dừng lại. Do dự một lúc, Trương Hằng rút 【 Tàng Sao 】 ra, tiếp tục chậm rãi chìm xuống, lần này hắn rốt cục thấy rõ chân diện mục của đầu rắn kia. — Đó không phải là sinh vật sống nào cả, mà là một bức tượng đá! Chỉ là vì nó được điêu khắc quá chân thật, khiến người ta có cảm giác sống động như thật, nhất là đôi mắt đỏ rực kia được khảm bằng hồng ngọc, nếu không tận mắt nhìn thấy, thật khó tin trên đời lại có hồng ngọc lớn như thế, đường kính chắc chắn hơn hai mét, dưới nước lóe lên một loại ánh sáng tà ác khó tả.
Trương Hằng tăng tốc độ lặn xuống, để bản thân tiếp cận tượng đầu rắn. Chỉ khi tự mình đứng trước nó mới cảm nhận được công phu điêu khắc của nó xuất sắc đến nhường nào, không hề thua kém bất kỳ kiệt tác nào của nghệ thuật gia, nhưng khi ánh mắt Trương Hằng rời khỏi đầu rắn, nhìn xuống đáy đầm lại không thấy bóng dáng của chủ nhân thật sự. Chắc chắn Jörmungandr sau khi đưa cá nhà táng tới nhà ga xong liền quay lại cái đầm này. Trừ khi nó cứ thế bốc hơi khỏi nhân gian, nếu không hẳn là còn ở đây mới phải.
Bạn cần đăng nhập để bình luận