Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 100: Sân thi đấu cùng tử hình phạm nhân

Bóng tối như thủy triều rút đi.
Trương Hằng còn chưa mở mắt đã nghe thấy tiếng reo hò đinh tai nhức óc cùng tiếng thét chói tai, những âm thanh đó truyền đến từ trên đầu, thi thoảng còn xen lẫn tiếng gầm rú của dã thú, tiếng gầm gừ kia rất gần, ước chừng chỉ cách hắn chưa đến một mét.
Dù Trương Hằng luôn giữ được sự tỉnh táo cũng phải giật mình.
Một mét là một khoảng cách như thế nào? Với những loài thú dữ như sư tử hay hổ, nó chỉ là một đòn tấn công trong nháy mắt. Nếu có sự phòng bị, Trương Hằng có lẽ còn có thể miễn cưỡng tránh được, nhưng nghĩ đến việc hiện tại hắn không hề biết vị trí chính xác của con thú, cộng thêm việc sau tiếng đếm ngược 5 giây, thị giác của Trương Hằng mới phục hồi, dù khoảng thời gian này rất ngắn, bất kỳ sự chậm trễ nào vào lúc này cũng sẽ gây nguy hiểm đến tính mạng.
Nếu tình huống đúng như những gì hắn đang tưởng tượng, đây có thể xem là một màn mở đầu giết người với tỉ lệ tử vong cực kỳ cao.
Mà theo lẽ thường, một phó bản, đặc biệt là một phó bản bình thường, cho dù lấy sinh tồn làm chủ tuyến, cũng không nên có kiểu mở màn nguy hiểm đến mức này.
Ngay sau đó, thị giác của Trương Hằng phục hồi.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là một con sư tử trước mặt, dường như bị kích thích bởi những tiếng hoan hô trước đó, nó đứng thẳng dậy và phát ra tiếng gầm gừ. Trông nó có vẻ muốn tấn công Trương Hằng nhưng lại không thể ra khỏi chiếc lồng đang giam giữ.
Trương Hằng thấy vậy liền thở phào nhẹ nhõm, sau đó phát hiện mình đang đứng trong một gian phòng tối tăm đầy mùi xú uế.
Những tiếng hoan hô vẫn tiếp tục vọng xuống từ trên đầu hắn, bên cạnh còn có một người nữa đang run rẩy nhìn con sư tử trong lồng, trên tay bưng một chiếc bát đất đựng đầy thịt tươi.
Nhìn trang phục trên người hắn, có thể đoán được hắn là một nô lệ, mặc bộ quần áo ngắn tay và một đôi dép lê.
Trương Hằng cũng nhận ra mình cũng đang mặc trang phục tương tự.
Trương Hằng còn chưa kịp mở miệng gọi người bên cạnh thì một tên giám thị tay cầm roi đã xông vào. Hắn vừa vung roi vừa liên tục hét lớn gì đó.
Trương Hằng thầm may mắn vì mình đã bỏ nhiều thời gian học ngôn ngữ ở phó bản Hắc Buồm, trong đó có cả tiếng Latin. Mà tiếng Latin cũng là ngôn ngữ thông dụng của chính phủ thời La Mã cổ đại.
Dĩ nhiên, giữa hai thời đại có cách nhau hơn một nghìn năm, nên cách phát âm và ngữ điệu cũng có nhiều khác biệt, ví dụ người La Mã cổ đại thường tách âm "a" và "e" khi phát âm, âm "c" lại nghe rất giống "k", cộng thêm rất nhiều âm điệu lên xuống.
Trương Hằng có cảm giác như nghe một loại tiếng địa phương vậy, cơ bản phải mò mẫm mới hiểu được đối phương đang hỏi bọn hắn vì sao còn chưa cho ăn "côn tháp".
Không cần phải nói, "côn tháp" chắc chắn là tên của con sư tử trong lồng trước mặt. Thế là, Trương Hằng nhận lấy bát thịt từ tay người bạn bên cạnh rồi đổ vào lồng cho "côn tháp" ăn.
Sau khi ăn thịt, con sư tử có tên "côn tháp" cuối cùng cũng không còn gào thét nữa.
Tuy nhiên, tên giám thị dường như vẫn chưa hài lòng, lại tiếp tục quát lớn và vờ như muốn đánh người. Đồng bạn bên cạnh Trương Hằng lập tức rụt cổ lại rồi vội vàng chạy ra khỏi phòng. Trương Hằng đi theo sau hắn, đợi đến khi ra khỏi tầm mắt của tên giám thị thì mới chủ động mở miệng hỏi, "Chào, ngươi tên gì?"
Đối phương có vẻ không hiểu, thế là Trương Hằng lại lặp lại một lần nữa.
"Ngươi nói được tiếng Latin à?" Lần này tên kia cuối cùng cũng đã hiểu, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, "Ta là Ngói La, còn ngươi?"
"Ta tên Trương Hằng." Trương Hằng cũng tự giới thiệu đơn giản, rồi ngừng lại nói, "Lúc ngươi nói chuyện phiền phức giảm tốc độ một chút, tiếng Latin của ta không được tốt lắm."
"Được được... Trương Hằng, rất vui khi gặp ngươi, không, phải nói là quá xui xẻo mới gặp ngươi ở đây." Ngói La cười khổ.
"Chúng ta đang ở trong đấu trường sao?"
"Đúng vậy, nói chính xác hơn thì bây giờ chúng ta đang ở dưới lòng đấu trường."
"À, thảo nào có thể nghe thấy tiếng reo hò, những người trên đó đang reo hò cái gì vậy?"
"Ngươi không biết sao, họ đang xử tử hình phạm nhân, ta trước kia từng ngồi ở phía trên đó, cũng reo hò với bọn họ." Ngói La vừa nói vừa không khỏi lộ vẻ ảm đạm, "Nhưng bây giờ..."
"Người La Mã thường xử tử hình phạm nhân ở đấu trường sao?" Trương Hằng hỏi.
"Đúng vậy, đây là một loại truyền thống, họ sẽ đem các tử hình phạm nhân giao cho dã thú, sau đó những kẻ xui xẻo đó sẽ bị áp đến đây, đúng rồi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện đi, khăn xách tháp để hai ta đi thu dọn tàn cuộc, nếu trễ giờ biểu diễn đấu sĩ giác đấu, chúng ta sẽ bị đánh roi."
Trương Hằng để ý thấy khi Ngói La nhắc đến biểu diễn đấu sĩ giác đấu thì trong mắt thoáng hiện lên một tia sợ hãi, nhưng bây giờ không phải lúc hỏi chuyện này, hắn vẫn đi theo sau đối phương. Hai người nhanh chóng vượt qua một hành lang tối mờ rồi lên mặt đất.
Đấu trường nơi họ đang đứng không lớn lắm, rõ ràng không phải là đấu trường La Mã nổi tiếng hậu thế.
Tuy nhiên, khán đài cũng có vài tầng, tầm sáu, bảy ngàn chỗ ngồi. Tất cả các ghế đều kín chỗ, đó chính là nguồn gốc của những tiếng reo hò và tiếng thét chói tai vừa nãy. Những khán giả hô lớn "giết hắn!", "giết hắn!", mặt ai nấy đều tỏ vẻ hưng phấn, giống như đang thưởng thức một vở kịch vậy.
Hai nhân vật chính trong vở kịch này, một người đã bị cắn đứt cổ họng. Con báo kia vẫn còn dùng móng vuốt đào lên bụng hắn, bắt đầu xé nát nội tạng. Máu tươi tụ lại thành một vũng lớn dưới thi thể. Khuôn mặt hắn đã be bét máu thịt, mũi và mắt đều không còn, lộ cả xương mặt.
Một tử tù khác tuy vẫn còn sống, nhưng khi chứng kiến cảnh tượng này thì đã hoàn toàn bị dọa choáng váng.
Lúc này, hắn đang ngồi bệt một bên đấu trường. Có thể thấy kiếp trước hắn sống không đến nỗi nào, cả thân người đầy thịt mỡ đang run rẩy. Hắn kinh hãi nhìn con báo ăn thịt, đấu trường cố tình không cho báo ăn trước khi hành hình để tăng tính công kích và tính giải trí cho màn biểu diễn.
Tuy những khán giả trên đài vừa mới tận mắt chứng kiến một người chết, nhưng rõ ràng vẫn chưa đủ. Vì người đàn ông mập mạp kia vẫn còn sống, thế là bọn họ bắt đầu hối thúc các thuần thú sư. Hai thuần thú sư thấy thế liền dùng gậy dài đâm vào con báo, ngắt ngang bữa ăn của nó, ép nó hướng về phía tên tử tù còn lại.
Tên mập kia thấy thế định đứng dậy chạy, nhưng có lẽ vì hai chân run rẩy nên thử hai lần mà không thể đứng lên được. Điều này ngược lại làm cho đám đông bật cười, trên khán đài tràn ngập không khí khoái trá.
Cuối cùng, người đàn ông mập cũng đứng lên được, nhưng xui xẻo thay, con báo lúc này cũng đã đến gần. Người đàn ông mập quay người bỏ chạy, nhưng tốc độ của cả hai căn bản không thể so sánh được. Việc bỏ chạy của hắn lại kích thích con báo, nó gần như chỉ cần nhảy một cái là đã nhào lên lưng tên mập. Những gì xảy ra sau đó Trương Hằng cảm thấy không cần phải tiếp tục chứng kiến nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận