Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 62: Tháng bảy ngày mười sáu , kia 1 ngày tiến đến

Chương 62: Ngày mười sáu tháng bảy, ngày ấy đã đến
Nếu Trương Hằng nhớ không nhầm, tai nghe Bluetooth không dây AirPods ra mắt vào năm 2016. Còn phó bản Apollo là năm 1969, bảy năm sau Steve Jobs mới cùng Steve Wozniak và Ronald Wayne cùng nhau thành lập công ty máy tính Apple, còn công nghệ Bluetooth thì lại càng muộn, do công ty viễn thông Ericsson đặt ra vào năm 1994.
Nói cách khác, chiếc tai nghe Bluetooth không dây AirPods trước mắt dù nhìn thế nào cũng không phải là sản phẩm của thời đại này. Vậy cái gã tên Einstein kia là ai, có lai lịch gì? Rõ ràng việc đối phương gặp mặt hắn không phải vì cuộc sống ở khu 51 quá tẻ nhạt mà chạy đến xem các phi hành gia chuẩn bị lên mặt trăng, hơn nữa hắn, ngoài Trương Hằng ra, cũng không hề gặp gỡ Giả Lai hay Bruno, hiện tại Trương Hằng thậm chí còn không chắc đối phương có phải là kỹ sư của khu 51 hay không, đừng nói đến chuyện tại sao lại tặng hắn chiếc tai nghe Bluetooth này.
Mà quan trọng nhất là Einstein chỉ đưa một chiếc tai bên trái. Tuy vậy Trương Hằng vẫn để nó cùng với mấy đạo cụ trò chơi khác ở chung một chỗ. Bởi vì toàn bộ nhiệm vụ lên mặt trăng sẽ kéo dài tám ngày, mà thời gian phó bản còn lại của Trương Hằng lại không dài như vậy, nói cách khác khi kết thúc phó bản thì khả năng lớn hắn sẽ không quay lại Trái Đất, vì vậy cần phải chuẩn bị hành lý trước.
May mắn là NASA cho phép phi hành gia mang theo một số vật dụng cá nhân vào vũ trụ, chỉ cần liệt kê những vật dụng này vào danh sách. Trong thời gian cách ly, Trương Hằng cũng có khách đến thăm, sau khi cơn bão cát đi qua được bốn ngày, thượng úy đã trở về trung tâm vũ trụ, đồng thời mang về kết quả tìm kiếm cứu nạn ban đầu. Sau ba ngày ba đêm phối hợp tìm kiếm của khu 51 và NASA, đã tìm thấy thi thể của Giả Lai, xác nhận người này chết do ngạt thở vì cát bụi, nhưng một người khác vẫn hoàn toàn không có tung tích.
Cơn bão cát đột ngột xuất hiện đã di chuyển hàng triệu tấn cát đi xa hàng trăm kilomet, và số cát này đủ để che lấp mọi dấu vết hoạt động của sinh vật, thêm vào đó là nhiệt độ cao khô nóng đặc trưng của sa mạc, càng khiến công tác tìm kiếm cứu nạn trở nên vô cùng khó khăn. Thượng úy cho biết việc tìm kiếm sẽ tiếp tục, cho đến khi tìm thấy thi thể của Bruno.
Trên thực tế, không ai tin Bruno có thể sống sót, ngay lập tức nhân viên phòng làm việc đã thông báo tin buồn này cho giới truyền thông, Tổng thống Nixon cũng bày tỏ thương tiếc về sự mất mát của người ứng cử viên trong trại huấn luyện, đồng thời ông cũng có cuộc trò chuyện ngắn với Trương Hằng, người sống sót duy nhất. Ngoài ra, vì sự cố này mà Trương Hằng đã không thể tham gia buổi họp báo trước khi lên mặt trăng.
Tuy nhiên đối với hắn mà nói thì đây cũng không phải là một chuyện xấu. Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên hắn giao thiệp với giới truyền thông, nhưng với hoàn cảnh gia đình và lý lịch gần như trống không của hắn thì hắn cũng không quá thích bị phóng viên vây quanh hỏi han cặn kẽ, hơn nữa, khác với Armstrong và Collins, đối với thế giới này hắn chung quy chỉ là một khách qua đường, Trương Hằng chỉ quan tâm liệu có thể hoàn thành nhiệm vụ chính hay không, không để ý đến chuyện nổi danh hay không…
…Sau sáu ngày cách ly, Trương Hằng điều chỉnh trạng thái sinh lý và tinh thần của mình, để chuẩn bị tốt nhất cho việc lên mặt trăng, trước đó hắn cũng đã cố gắng hết sức dọn dẹp mọi nguy cơ và trở ngại trước mặt, cơ bản là làm hết những gì có thể làm, nhưng dù vậy, đây vẫn là một chuyến đi đầy nguy hiểm và bất định đối với hắn.
Thời gian nhanh chóng trôi đến ngày 16 tháng 7. Tám năm chuẩn bị (từ khi bắt đầu thực hiện kế hoạch Apollo), nỗ lực của bốn mươi vạn người, hàng chục tỷ đô la chi phí, các nhà khoa học và kỹ sư hàng đầu nước Mỹ ngày đêm vượt qua khó khăn về kỹ thuật... cơ bản đại diện cho sự đầu tư lớn nhất mà một quốc gia có thể cung cấp trong thời bình, và tất cả điều này đều là để nghênh đón ngày này đến.
Ngày này, toàn thế giới đều hướng ánh mắt đến trung tâm vũ trụ Kennedy, cùng nhau chờ đợi được chứng kiến hành trình vĩ đại khi nhân loại lần đầu rời khỏi hành tinh của mình để khám phá một thế giới khác. Armstrong, Collins và Trương Hằng tỉnh dậy vào lúc bốn giờ sáng, mặc đồ chỉnh tề, thu dọn vật dụng cá nhân, tiến hành cáo biệt cuối cùng với người nhà và bạn bè, sau đó đi xe Lincoln màu đen đến bãi phóng 39A của trung tâm vũ trụ tại Mũi Canaveral.
Ở đây bọn họ đã ăn bữa điểm tâm cuối cùng ở trên trái đất, sau đó được nhân viên công tác mặc cho bộ đồ du hành vũ trụ A7L khi làm nhiệm vụ, cuối cùng lại đội mũ bảo hiểm hình tròn như bể cá, đảm bảo mọi người đều mặc đồ chỉnh tề, và có tình trạng tốt nhất. Trong quá trình này luôn có hai đến ba người quay phim đi cùng, không ngừng bấm máy chụp ảnh họ.
Thành thật mà nói cảm giác này cũng không quá dễ chịu, nhất là những tiếng "tạch tạch" của cửa trập, giống như đang tiến hành một nghi lễ cổ quái nào đó, còn ba người bọn họ lại là vật tế trong nghi lễ, hơn nữa hầu hết các lãnh đạo cấp cao của NASA và đại diện phía Nhà Trắng đều đã đến, lần lượt bắt tay từng người bọn họ, ai cũng tỏ vẻ vô cùng ngưng trọng. Phải thừa nhận rằng, ba người trong đội Apollo 11 năm đó, trong tình huống đầy áp lực như thế mà vẫn có thể thành công trở về Trái Đất, thật sự là một điều vô cùng kỳ diệu.
Cũng may quá trình này không tốn quá nhiều thời gian, theo mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng, trung tâm kiểm soát mặt đất cũng đã phát ra chỉ lệnh tiến về tàu vũ trụ. Armstrong dẫn đầu, đẩy cánh cửa của phòng trang bị. Lúc này những nhân viên công tác tại bãi phóng đã hoàn thành công việc của mình đều đứng dọc ở hai bên hành lang, vỗ tay tiễn ba người và cầu chúc chuyến đi này thuận lợi, còn các phóng viên truyền thông thì đã sớm chờ sẵn ở bên ngoài, giơ cao ống kính máy ảnh các loại, ba người vừa xuất hiện liền bị ống kính bắt lấy, đèn Micron cũng bắt đầu điên cuồng nhấp nháy, mỗi người đều chen chúc nhau để lưu lại khoảnh khắc lịch sử này bằng chiếc máy ảnh trên tay.
Tuy nhiên, ba người không hề giống những minh tinh điện ảnh bước lên thảm đỏ ở Hollywood, dừng lại lâu dưới ống kính, chỉ vẫy tay với các phóng viên đã chờ đợi lâu, liền chui vào chiếc xe tải mà NASA đã chuẩn bị sẵn, tiến về bệ phóng di động. Trước đó, Trương Hằng đã có dịp được nhìn thấy tên lửa vận chuyển Saturn V được lắp ráp hoàn chỉnh, đó là một con quái vật khổng lồ tiêu tốn 1.85 tỷ đô la (vượt quá 10 tỷ đô la ngày nay), do Wernher von Braun thiết kế, giữ vững kỷ lục là tên lửa mạnh nhất của loài người trong suốt 50 năm.
Tên lửa có tổng chiều cao 110.6 mét, vượt qua tượng nữ thần tự do đang đứng sừng sững ở New York, sau khi nạp nhiên liệu thì trọng lượng đạt đến 2,883,900 kg, để phân phối trang bị cho nó và tàu Apollo, tòa nhà phân phối thiết bị vũ trụ được xây dựng vào năm 1966, đến tận ngày nay vẫn là kiến trúc không gian đơn thể lớn nhất trên thế giới, 4 cánh cửa lớn thông với các khu vực có chiều cao 13,9 mét, chỉ riêng việc mở ra hay đóng vào một lần đã tốn 45 phút. Từ mấy ngày trước tên lửa Saturn V đã được kéo đến vị trí phóng.
Trong đêm tối, chiếc tên lửa vận chuyển Saturn V bị cố định trên bệ phóng di động trông giống như một thanh cự kiếm do các vị thần chế tạo. Nhìn từ dưới lên, rất khó không cảm thấy rung động vì những thành tựu đại diện cho trình độ khoa học kỹ thuật đỉnh cao này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận