Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 20: Hoang đảo cầu sinh thiên (mười bốn)

Chương 20: Sinh tồn trên đảo hoang (14) Trương Hằng đã ở trên hoang đảo này chờ đợi hơn một năm, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy cái gọi là đạo cụ trò chơi.
Nhưng ngoài âm thanh kỳ lạ đột ngột xuất hiện bên tai thì chẳng còn gì khác.
Hắn không biết món đồ chơi này dùng như thế nào, có tác dụng gì, âm thanh kia dường như cũng không có ý muốn nhắc nhở gì cho hắn, chỉ đơn giản thông báo một tiếng rằng hắn đã nhận được vật phẩm trò chơi rồi biến mất.
Trương Hằng kiểm tra một lượt cũng không thấy chân thỏ này có gì đặc biệt, chỉ có thể tạm thời nhét vào bên hông.
Bear nhìn thấy vết thương trên vai hắn, không dám khinh thường, lập tức dùng nước muối giúp hắn khử độc, cau mày nói: "Vết thương của ngươi quá sâu, ở nơi hoang dã thế này, móng vuốt của dã thú thường mang theo không ít vi khuẩn gây bệnh, có thể sẽ gây nhiễm trùng đấy."
Trương Hằng đương nhiên biết nhiễm trùng đáng sợ như thế nào, ở trong thành phố đây chỉ là một mũi kháng sinh, nhưng ở trên hoang đảo chẳng có gì thế này, một khi phát sinh nhiễm trùng thì tỷ lệ sống sót cực kỳ mong manh. Eder cũng đã chết vì vết thương trên đùi bị sốt cao, tuy có yếu tố kịch bản giết người trong đó, nhưng điều này không thể không là một lời nhắc nhở từ người thiết kế trò chơi về sự nguy hiểm ở khía cạnh này.
Nhưng có những chuyện dù biết trước cũng vô ích.
Lúc đó trong tình huống kia, hắn có thể làm gì?
Việc có thể phản sát ở mức độ cực hạn đã là sự phát huy vượt bậc rồi, việc nghĩ thông quan mà vô hại nghe thế nào cũng rất không khả thi.
Nhà thám hiểm an ủi: "Không hẳn là sẽ bị nhiễm trùng, cũng có thể chẳng có chuyện gì xảy ra."
Trương Hằng cười khổ, bây giờ hắn chỉ có thể nghĩ như vậy.
Hai người ở lại chỗ nghỉ ngơi một ngày. Vì đã đến nơi này rồi, Trương Hằng đề nghị dứt khoát đi đến phía bên kia của đảo, Bear đương nhiên không có ý kiến gì.
Cho nên, họ lại tốn hơn hai ngày để đi ngang qua khu rừng nguyên sinh này.
Khi nhìn thấy bãi cát và mặt biển, Trương Hằng lại ngoài ý muốn đạt được thành tựu nhỏ là ngắm cảnh hòn đảo, lại tăng thêm 3 điểm tích lũy.
Nhưng lúc này hắn chẳng còn tâm trí nào quan tâm đến những chuyện này.
Hiện tại có hai chuyện làm đầu hắn đau, một là bản thân hắn có khả năng bị nhiễm trùng, một cái khác là thời gian kịch bản giết Bear sắp đến.
Chuyện thứ nhất hoàn toàn là do may rủi, hắn cũng chẳng có biện pháp gì, còn về chuyện thứ hai, hai người ở chung lâu như vậy, nhà thám hiểm lại cứu hắn từ miệng con cự mãng, Trương Hằng đã xem người sau như là bạn bè, nên quyết định nhắc nhở hắn một chút.
Đương nhiên hắn sẽ không nói rõ đây là trò chơi, ngươi là NPC, trên người ngươi có buff mười chín ngày là phải chết, chưa kể việc làm vậy không biết có dẫn phát phản ứng gì hay không, bản thân Bear cũng khó mà tin được lý do này, có khi sẽ cảm thấy hắn ở trên đảo một mình quá lâu nên tinh thần đã rối loạn.
Cho nên Trương Hằng chỉ nói với Bear rằng ngày mai nên đặc biệt chú ý an toàn.
Nhà thám hiểm nhìn cũng không mấy để trong lòng, rốt cuộc hai con báo Mỹ đã bị xử lý, bây giờ cũng đã rời khỏi khu rừng nguyên sinh kia, xem như đã vượt qua thời kỳ nguy hiểm nhất rồi, đằng sau cho dù có chuyện gì cũng không thể nghiêm trọng hơn cái này.
Ý tưởng này của hắn cũng không có gì là sai.
Nhưng trải qua chuyện thằng nhóc quần đùi bị ngộ độc nấm, Trương Hằng biết rõ ngày mai bất cứ chuyện yêu quái nào cũng có thể xảy ra, hắn thuyết phục Bear sáng ngày thứ hai không đi săn nữa, đồng thời để đối phương luôn trong tầm mắt của mình suốt 24 giờ.
Trương Hằng cũng muốn mượn chuyện này xem cái gọi là kịch bản giết người sẽ diễn ra ở mức độ nào, có thay đổi được hay không.
... Đến giữa trưa mà chẳng có chuyện gì xảy ra.
Trương Hằng như một gã si tình vậy, cứ đi theo sau lưng nhà thám hiểm, khiến cho người sau thấy có chút lạnh sống lưng. Đến buổi trưa Bear đề nghị vào rừng hái rau dại, nấm để nấu canh hải sản chung thì cũng bị Trương Hằng nghiêm túc cự tuyệt.
Đùa à, chiêu này đã dùng rồi còn muốn dùng lại à?
Trương Hằng đã sinh ra bóng ma tâm lý với loại vật như nấm này, hơn nữa, cho dù thực sự muốn ăn thì cũng không thiếu một ngày này.
Bear bất đắc dĩ, vốn dĩ buổi chiều còn muốn đi dạo bờ biển một chút, thấy Trương Hằng kiên quyết như vậy thì cũng quyết định hủy bỏ, tránh cho kiếm chuyện phiền phức cho mình, hai người cứ thế lẳng lặng đi theo hướng đó.
Trên đường đi lần đầu tiên không ai mở miệng, tính tình của Bear vốn dĩ đã rất tốt, nhưng cũng cảm thấy Trương Hằng có hơi chuyện bé xé ra to.
Kết quả là, khi đi ngang qua một vũng nước cạn thì vách đá bên tay trái của hắn đột nhiên sụp đổ mà không có dấu hiệu gì báo trước, Bear không kịp chuẩn bị, mắt thấy tảng đá phía trên sắp rơi xuống đỉnh đầu, nhưng đúng vào giây phút ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người đột ngột nhào lên người hắn, hai người cùng nhau lăn xuống phía bên cạnh.
Đống đá rơi trúng những tảng san hô bên cạnh, làm nhà thám hiểm đổ mồ hôi lạnh khắp người.
Sau đó hắn nhìn thấy vệt máu trong nước biển và Trương Hằng đang gục bất động ở đó, một trái tim lập tức chìm xuống, "Trương, ngươi thế nào?"
Một lát sau mới nghe thấy giọng của Trương Hằng: "...Ta không sao, Bear, vừa nãy nhào mạnh quá, mũi đập vào chảy máu." Trương Hằng che mũi ngồi dậy.
Tình huống lúc đó thật sự rất nguy hiểm, nhưng không thể không nói rằng Trương Hằng đã luôn hết sức cảnh giác, khi nghe thấy tiếng động trên đầu hắn đã nhào tới ngay lập tức, cuối cùng đã hoàn thành lần cứu viện mạo hiểm này.
"Trời ạ, ngươi là nhà tiên tri sao? Vậy mà có thể biết trước, thực sự quá thần kỳ!" Sau khi thoát khỏi nguy hiểm, nhà thám hiểm nhớ lại lời cảnh báo của ai đó hôm qua, không khỏi kinh ngạc thốt lên.
"Đừng mừng vội, sự việc vẫn chưa kết thúc đâu." Trương Hằng nhắc nhở.
Trên thực tế hắn cũng không biết khi nào chuyện này mới kết thúc, là qua một ngày này hay là cho đến khi Bear chết? Nếu là trường hợp thứ hai thì nhà thám hiểm thực sự là thần thánh phương nào cũng không thể cứu nổi.
Trương Hằng thì không nghĩ là mình có thể bảo đảm sự tập trung cao độ như ngày hôm nay trong một trăm ngày sắp tới.
May mắn là nhờ có lần nguy hiểm này đã giúp hắn mở chiêu bài, Bear cũng rất coi trọng lời tiên đoán của hắn lúc trước.
Vì lý do an toàn, hai người cả đêm không ai dám chợp mắt. Khi mặt trời mọc từ mặt biển thì Trương Hằng giật mình, hắn không ngờ rằng dựa vào sự giúp đỡ của mình, nhà thám hiểm vậy mà đã chống đỡ được đến ngày thứ hai mươi.
Bear ngáp một cái rồi hỏi: "Sao rồi? Ta an toàn rồi à?"
"Không biết." Trương Hằng lắc đầu, "Nhưng mà ngươi có thể tự do hoạt động."
Vượt qua ngày thứ mười chín nguy hiểm nhất, ai cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, cũng như vết thương trên người Trương Hằng, nếu thực sự bị nhiễm trùng thì cũng chỉ còn cách chấp nhận.
Nhưng vận may của cả Bear lẫn Trương Hằng dường như không tệ, người trước về sau không gặp phải nguy hiểm gì đến tính mạng, người sau thì vết thương cũng đã lên da non, không hề bị nhiễm trùng hay sưng mủ.
Một tuần sau hai người trở về căn nhà ngói, nhìn thấy chuột Mickey đang phơi nắng ở khu vườn được nuôi dưỡng, Trương Hằng cảm thấy thân thiết hơn, thậm chí còn cảm thấy con vật không đến nỗi xấu như trước đây.
Chuyến đi này thời gian không dài nhưng lại đầy mạo hiểm, cũng may thu hoạch không nhỏ.
Trên người hắn chẳng những có thêm 13 điểm tích lũy, một đạo cụ không biết có tác dụng gì, quan trọng nhất chính là Bear hiện tại vẫn đang tung tăng nhảy nhót.
Điều này cũng có nghĩa là trong một trăm ngày tới, hắn ở trên hoang đảo này cuối cùng cũng không còn cô độc một mình.
Trương Hằng thu dọn một gian phòng cho nhà thám hiểm làm phòng ngủ, sau đó lên tiếng: "Bear, ngươi có thể làm thầy của ta không?"
"Được chứ, ngươi muốn học gì?"
"Tiếng Anh, tháng 12 ta có bài thi cấp 6."
"..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận