Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 377: Tốc chiến tốc thắng

Chương 377: Tốc chiến tốc thắng
Trương Hằng không có hứng thú gì cùng Cook chơi trò phim cao bồi, hai người đi mười bước rồi đứng đối diện nhau, đợi ra lệnh một tiếng thì kích tình lẫn nhau bắn. Dù rằng loại chuyện này nghe rất phong cách. Trương Hằng cũng không cảm thấy kỹ năng dùng súng của mình chắc chắn kém Cook, nhưng hoàn cảnh luyện tập súng của hai người khác biệt, Trương Hằng sư phụ là Simon. Anh am hiểu đánh lén từ xa hơn là việc nhanh chóng rút súng đối xạ như cao bồi miền Tây. Thực tế, cho dù Trương Hằng có am hiểu rút súng bắn nhanh, trừ khi bất đắc dĩ hắn cũng sẽ không bỏ 【 kính lọc 】 tốt hơn mà đi so tốc độ tay với Cook. Chuyện này, cho dù ngươi lợi hại hơn nữa thì vẫn luôn có lúc lật xe. Bởi vì dù ngươi nhanh đến đâu, trên đời này luôn có người nhanh hơn ngươi. Mặt khác, Trương Hằng đoán chừng việc Cook gọi hắn quyết đấu chưa chắc đã thật, tám phần là còn ẩn giấu hậu chiêu gì, nhưng bây giờ tất cả đã không quan trọng.
Trương Hằng từ đầu đã không có ý định quyết đấu. Sau khi giải quyết gọn ba tên bên ngoài phòng, hắn dựa vào tường, dùng báng súng gõ cửa một cái, thu hút sự chú ý của Cook, giải quyết hai nguồn sáng duy nhất rồi nhanh chóng vòng ra sau nhà, trực tiếp dùng kỹ năng leo núi leo lên tầng hai. Theo bố trí xung quanh, hắn có lẽ đã leo vào phòng của Wendy. Nhưng khác với phòng các cô gái khác, trong phòng không nhiều búp bê mà có không ít tượng gỗ ngựa nhỏ và kỵ sĩ. Trương Hằng cũng nghe thấy tiếng Cook gọi, anh không ở trong phòng quá lâu, nhẹ nhàng mở cửa, men theo hành lang đi đến đầu cầu thang, có 【 kính lọc 】 phía dưới cảnh tượng đều thấy rõ ràng. Trương Hằng cầm súng trường Winchester lên, kết thúc gọn gẽ trận chiến này. Toàn bộ quá trình không đến một phút. Cook đến khi chết cũng không biết viên đạn lấy mạng bay đến từ đâu…
“Xin cho phép tôi được bày tỏ lòng cảm kích với ngài, ngài đã cứu cả nhà chúng tôi.”
Vì đã quá muộn nên Trương Hằng ở lại nhà Matthew qua đêm. Sáng hôm sau, khi mọi người đã ngồi vào bàn ăn, Matthew lại nhắc đến chuyện tối qua, mặt đầy vẻ cảm kích.
"À, không cần khách khí, tôi chỉ là thực hiện theo khế ước với chủ thuê mà thôi." Trương Hằng nhấp một ngụm sữa bò nói, "rốt cuộc chỉ có chủ thuê còn sống mới trả tiền được.”
“Khế ước gì?” Matthew có chút ngạc nhiên.
“Cái này…” Trương Hằng đặt ly xuống, từ trong ngực lấy ra hợp đồng Wendy đưa cho anh trước khi khởi hành.
Matthew cầm hợp đồng xem, “Tám mươi đô la tiền công, hai mươi đô la tiền nợ, cộng thêm một con ngựa tốt... Những cái này đều không có vấn đề, bây giờ tôi có thể đưa cho ngài.”
"Vậy thì quá tốt." Trương Hằng lại giơ ly lên, "... Hợp tác vui vẻ."
Ai ngờ đúng lúc này Wendy lại đột nhiên lên tiếng, “Khoan đã.”
"Sao vậy, ngươi còn có vấn đề gì à?" Trương Hằng hỏi.
Wendy khá may mắn, viên đạn bắn vào tay trái trước đó xuyên qua xương, sau khi bác sĩ chữa trị một chút thì cũng không có gì trở ngại, chỉ là để lại một vết sẹo, mẹ cô lo lắng sẽ ảnh hưởng đến việc sau này lấy chồng, nhưng Wendy lại không quan trọng.
“Hợp đồng kia không đúng.” Wendy trịnh trọng nói.
"Ngươi muốn đổi ý sao?" Trương Hằng nhướn mày.
"Không, ngươi còn thiếu một vài thứ." Wendy nói, "ta đã nói rồi, chỉ cần ngươi giúp cha ta giải quyết hết chuyện của băng Cook, ta sẽ chia cho ngươi một nửa đất nông trường cùng đàn gia súc." Vừa nói, cô vừa nhìn về phía cha mình, "Ta có thể quyết định việc này chứ, ba?"
"Cái này..." Matthew nghĩ ngợi, "ta không có ở nhà, con lại là con gái lớn của ta, cho nên chuyện này cũng có nghĩa là... con có thể tùy ý quyết định tài sản gia đình, chúc mừng ngài, tiên sinh Trương Hằng, hiện tại ngài cũng là chủ nông trường ở hạt Lincoln, thật ra lúc trước khi mua đất ta đã mua quá nhiều, một mình ta căn bản không quản nổi hết nơi này, nếu chia ra làm hai khu đồng cỏ, có lẽ sẽ phù hợp hơn." Matthew nâng ly nói.
“Ông chắc chứ?” Trương Hằng đặt dao dĩa xuống. Anh dù không nghiêm khắc như Thẩm Hi Hi nhưng cũng lười lợi dụng lúc người ta gặp nạn mà hôi của, chiếm tiện nghi, nên lời hứa của Wendy trước đó thật ra anh cũng không để tâm.
"Đương nhiên," Matthew nói, "ngài vừa nãy nói băng Cook xem như đã bị diệt toàn bộ, nhưng vẫn còn mấy tên chạy thoát, Cook vừa chết, tôi không cho rằng băng Cook còn cơ hội Đông Sơn tái khởi, nhưng mấy tên chạy thoát đó vẫn có khả năng quay lại báo thù, có tay súng lợi hại như ngài làm hàng xóm, chúng ta cũng có thể yên tâm hơn, đúng không, Jane?” Matthew nhìn sang vợ mình.
Vợ anh nghe vậy không ngừng gật đầu, cười với Trương Hằng, “Matthew nói đúng, chuyện xảy ra tối qua thật sự rất đáng sợ, nếu không có tiên sinh kịp thời đến thì tôi không chắc sáng nay còn ngồi ở đây, hi vọng ngài có thể ở lại, chúng ta có thể nương tựa nhau.”
Nhưng nghe vậy, Trương Hằng lại tỏ ra xấu hổ, “Thật ra… tôi không biết nuôi bò.”
“Không sao, tôi có thể dạy ngài.” Matthew sảng khoái nói, “còn có cưỡi ngựa nữa, tôi cũng nghe Wendy kể một ít chuyện của ngài, tôi không dám nói thuật cưỡi ngựa của mình là nhất, nhưng trong vòng trăm dặm chắc không ai hiểu ngựa hơn tôi, trong lúc này đàn bò của ngài có thể tiếp tục thả ở chỗ của tôi cho tôi nuôi giúp.”
“Như vậy... có hơi quá hào phóng không?” Trương Hằng hỏi.
"So với những việc ngài đã làm cho chúng tôi, những gì tôi có thể trả lại không đáng là bao." Matthew chân thành nói…
… Sau khi ăn xong bữa sáng, lão ngưu tử và cảnh sát trưởng rượu chè cũng cùng nhau đến nông trường. Người còn chưa đến, cảnh sát trưởng đã lớn tiếng ồn ào, “Cook đâu, thi thể Cook đâu?”
"Ở trong kho thóc, thưa cảnh sát trưởng." Matthew nói.
Nhưng lúc này cảnh sát trưởng rượu chè lại không vội, ông xuống ngựa, nhìn sang Trương Hằng, hừ một tiếng, "Ngươi giết hắn?"
"Đúng vậy, thưa cảnh sát trưởng."
"Đừng đắc ý, người phương Đông, Cook sống được đến giờ chỉ là vì ta chưa ra mặt đi bắt hắn, năm xưa ta một cây súng có thể hạ năm người." Cảnh sát trưởng vừa nói vừa rót một ngụm Whisky.
Wendy không nhịn được nói, “Trương Hằng một súng có thể hạ mười người, ta tận mắt nhìn thấy.”
“… …” Cảnh sát trưởng nghẹn nửa ngày không nói nên lời, chuyện này vốn là niềm tự hào lớn nhất của ông, gặp ai cũng khoe, vậy mà lại bị Trương Hằng chặn họng.
"Người với người khác nhau, đợi lớn lên rồi con sẽ biết." Cảnh sát trưởng cuối cùng tìm cho mình một lý do như thế, sau đó lại nhìn về phía Trương Hằng, ho khan hai tiếng, “Vì ngươi đã giết Cook, chuyện không vui trước đây coi như xong, ta đại diện cho người dân hạt Lincoln hoan nghênh ngươi đến định cư, ngươi muốn ở bao lâu cũng được, nhưng nhớ kỹ, đừng gây chuyện, đánh nhau không sao, xảy ra án mạng ta cũng không chút nương tay bắt ngươi.”
"Không ai tuân thủ pháp luật hơn ta đâu, thưa cảnh sát trưởng." Trương Hằng nói.
"Rất tốt, bây giờ chúng ta đi xem thi thể Cook đi, nhưng người từ trên phái đến giám định phải hai tuần nữa mới đến, khi xác nhận đó là Cook, ngươi có thể đến chỗ của ta nhận thưởng."
"Còn có tiền thưởng sao?" Trương Hằng suy nghĩ một chút rồi nói, “Tôi không thấy có thông báo treo thưởng nào ở ngoài đồn cảnh sát.”
“Băng Cook những năm này nổi danh hung ác, lại đông người, bình thường không có cách nào bắt chúng nó bằng vũ trang, vì sợ bị trả thù, thị trấn cũng không ai dám treo thưởng bọn chúng, nhưng thật sự là có tiền thưởng, còn không ít... Chết tiệt, sao ta lại không có vận may này, nếu Cook đứng trước mặt ta, ta nhất định sẽ bắn lão hỗn đản đó thành tổ ong vò vẽ.” Cảnh sát trưởng càu nhàu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận