Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 504: Bình yên vô sự

Chương 504: Bình yên vô sự
Bessonova ngay từ đầu còn tưởng rằng đám người chơi này là băng đảng cường đạo nào đó, nhưng đối phương lại không hề cướp bóc bất cứ tài sản nào của nàng, mặc dù bọn họ có thừa dịp đêm tối lén lút cạy cửa không ít cửa hàng, nhưng cũng chỉ lấy đi chút tiền lẻ khẩn cấp, đa phần là các loại vật tư thường ngày có thể sử dụng, mà lại cũng không lấy quá nhiều.
Mặt khác, nhìn dáng vẻ của bọn họ thì đều là người Ukraina hoặc người Nga, nhưng quỷ dị ở chỗ lại không ai nói tiếng Ukraina và tiếng Nga, Bessonova cho rằng mình có thể suy đoán thân phận của bọn họ từ điểm này. —— nhóm người này rất có thể là người Mỹ hoặc người châu Âu có dòng máu Nga và Ukraina, sống ở phương tây, được lựa chọn kỹ càng, trà trộn vào Liên Xô để tiến hành hoạt động gián điệp bí mật, nhưng Bessonova nghĩ tới nghĩ lui lại thấy có chút không hợp lý, nào có gián điệp trà trộn vào nước địch lại hoàn toàn không học ngôn ngữ nước địch, như vậy thì trà trộn cái gì? Mà lại nhóm người này nói cũng không giống tiếng Anh, không biết là ngôn ngữ của nước nào.
Nhưng bọn họ lại đặc biệt quan tâm đến nhà máy điện nguyên tử, còn ngụy trang thành chuyên gia và kỹ sư của nhà máy điện nguyên tử để đối thoại, nhưng ngay sau đó Bessonova lại phát hiện, bọn họ quan tâm dường như không phải kỹ thuật của nhà máy điện nguyên tử mà là những chuyện xảy ra tối qua, nói cách khác, nhóm người ngụy trang thành chuyên gia này lại đang làm chính xác những việc mà tổ chuyên gia của Matxcơva nên làm.
Thế là Bessonova hoàn toàn hồ đồ, hiện tại nàng đã hoàn toàn không biết đám người chơi này có lai lịch gì, thậm chí nàng còn sinh ra một loại ảo giác, cảm thấy đối phương đứng chung một chỗ với bọn họ, những cư dân Pripyat, còn ngược lại nhà máy điện nguyên tử kia lại đang che giấu chuyện gì đó.
Hơn nữa, Bessonova mặc dù không am hiểu về kiến thức vật lý hạt nhân, nhưng dù sao nàng cũng là y tá của trung tâm chữa bệnh, ít nhiều gì cũng hiểu rõ về bệnh phóng xạ, nàng có thể nhìn ra đám người chơi đều bị nhiễm phóng xạ ở các mức độ khác nhau. Liên hệ với cảnh tượng lúc hai bên vừa gặp mặt, những người chơi mặc quần áo công nhân nhà máy điện nguyên tử xông vào phòng bệnh.
Mà thời điểm này vừa vặn lại là sau sự cố thảm họa Chernobyl xảy ra không lâu, Bessonova nhớ rất rõ, bởi vì lúc nổ ánh lửa rất lớn, cô y tá trực ban cùng ca với nàng còn kéo nàng đến trước cửa sổ nhìn, lúc ấy họ còn đang đoán xem bên nhà máy điện nguyên tử xảy ra chuyện gì. Mà sau đó không lâu, bọn họ đều đã thành tù binh của đám người chơi.
Nói cách khác, nhóm người này rất có thể đã có mặt tại hiện trường khi nhà máy điện nguyên tử nổ tối hôm qua, bọn họ đã phát hiện ra điều gì đó nên mới bắt đầu tiến hành điều tra. Nhưng Bessonova không biết dù có điều tra ra kết quả thì sẽ làm gì tiếp theo, nàng có thể nhìn ra có người trong đám người chơi tình hình không được tốt lắm, mặc dù bác sĩ có thể cung cấp một phần điều trị, nhưng về cơ bản đều chỉ có tác dụng xoa dịu đau đớn.
Đặc biệt là Gia Tử, tình trạng cơ thể của nàng thậm chí còn không bằng một số công nhân nhà máy điện nguyên tử được đưa đến bệnh viện, bây giờ nàng cần nhất là được điều trị chính quy chứ không phải gắng gượng ở đây để tiến hành điều tra gì đó.
Bất quá Bessonova cũng biết lời của mình căn bản không có tác dụng gì đối với đám người chơi, nàng chưa quên thân phận hiện tại của mình, vẫn là một tù binh.
Bessonova dựa theo yêu cầu của Gia Tử, sau khi gặp Dyatlov lại gọi Akimov tới. Người này là công trưởng trực ban lò phản ứng số 4 tối hôm qua, 33 tuổi, đeo kính mắt, tóc xoăn dày, thân hình nhìn có vẻ cường tráng, nhưng bây giờ cả người hắn đều cực kỳ suy yếu. Da dẻ hoàn toàn bị phóng xạ đốt thương thành màu nâu đậm, mặt và tay, thậm chí cả đầu lưỡi cũng sưng phồng lên, đến nói chuyện cũng có chút khó khăn.
Tình trạng bị nhiễm xạ của hắn còn nghiêm trọng hơn Dyatlov nhiều, bởi vì theo chính hắn nói, sau khi sự cố xảy ra, hắn từng cùng Toptunov chạy đến gần lò phản ứng để cố gắng khôi phục việc cấp nước.
Khi hắn vừa nói đến đây thì bị Bessonova cắt ngang, giống như từng chất vấn Dyatlov, Bessonova cũng chất vấn công trưởng trực ban một lần: "Ngươi xác nhận lò phản ứng vẫn còn hoàn hảo không hề bị tổn hại sao?"
Akimov rõ ràng chần chờ, thân thể bắt đầu run rẩy, đồng thời không ngừng lặp lại những lời hắn đã nói lúc vừa vào nhà: "Chúng tôi đã làm tất cả đều chính xác, tuân theo quy định trong sổ tay thao tác, chúng tôi không có phạm sai lầm, thật..."
"Bình tĩnh một chút, đồng chí Akimov, chúng ta không phải đến tìm ngươi truy trách, ít nhất là không phải bây giờ, chúng ta chỉ muốn biết tình hình cụ thể của lò phản ứng, để cung cấp cơ sở khoa học cho quyết sách tiếp theo ở cấp trên, cho nên ngươi chỉ cần chi tiết nói cho chúng ta biết những gì ngươi đã nhìn thấy là được rồi."
"Ta..." Akimov há to miệng, "Chúng tôi đã trải qua sự cố phóng xạ nghiêm trọng... nhưng may mắn là lò phản ứng vẫn bình yên vô sự."
Hắn đã phải gắng sức rất nhiều khi nói ra câu này, nhưng sau khi nói ra thì rõ ràng cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
"Giá trị phóng xạ lúc đó là bao nhiêu?"
"1000 hơi Röntgen mỗi giây." Akimov đẩy kính trên mặt, "Sau khi vụ nổ xảy ra, việc khẩn cấp trước mắt là đổ nước vào trong lò phản ứng, phòng ngừa lò phản ứng tan chảy vì nhiệt độ cao, thế là chúng tôi dựa theo yêu cầu của phó tổng công trình sư Fomin, chuẩn bị mở máy bơm nước khẩn cấp số 2 để bắt đầu đổ nước vào lò phản ứng."
"Nhưng vì chúng tôi đã bị mất điện, van chỉ có thể mở bằng tay, thế là ta và Toptunov đã dọc theo tuyến đường đi xoay tay cầm, chúng tôi mất vài tiếng, mở ra hai van điều tiết trên các nhánh, nhưng không rõ vì lý do gì, lò phản ứng dường như có chút rỉ nước, khi đó chúng tôi đã hoàn toàn kiệt sức, được xe cứu hộ đưa đến trung tâm chữa bệnh, người tiếp nhận chúng tôi là Grishin."
Lời tự thuật của Akimov tràn đầy sự áy náy và tự trách.
Bessonova có thể nhận ra người đàn ông trước mắt này thực sự đang phiền muộn vì những rắc rối mà mình gây ra, nhưng dường như anh ta lại không hề biết mình đã làm sai ở chỗ nào, thế là chỉ có thể lặp đi lặp lại những câu như tôi không sai, mọi thứ đều phù hợp với quy định để lương tâm dễ chịu hơn một chút.
Bessonova thậm chí có lúc không nỡ tiếp tục chất vấn, không đành lòng gây thêm áp lực lên người đáng thương này, buộc hắn phải hồi tưởng lại từng chi tiết trong lúc sự cố xảy ra. Nhưng Bessonova biết việc này không phải do mình có thể quyết định, Trương Hằng và những người khác hoàn toàn không có ý định gián đoạn hay tạm dừng cuộc nói chuyện.
Nhưng bọn họ thực sự cũng đã có thu hoạch, ít nhất là từ câu trả lời của Akimov vẫn phát hiện ra một số điểm khác biệt so với những gì Dyatlov nói, ví dụ như khi công suất giảm xuống, theo như lời Akimov, thì lúc đó Dyatlov cũng ở phòng điều khiển và nổi trận lôi đình, mắng cho Toptunov, kỹ sư điều khiển lò phản ứng cao cấp lúc đó, một trận ra trò, sau đó còn ép Toptunov tăng công suất ngay lập tức, nhưng bị Toptunov từ chối.
Thế là Dyatlov viện ra quy định an toàn, nói rằng theo quy định an toàn nếu công suất từ vị trí dưới 80% hạ xuống, vậy thì chỉ có thể chờ 24 giờ sau mới tăng lại công suất, nhưng hiện tại công suất đang từ vị trí trên 50% giảm xuống, quy định an toàn không hề có quy định cấm việc tăng công suất ngay lập tức.
Bạn cần đăng nhập để bình luận