Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 292: Hướng tới sinh hoạt

Chương 292: Hướng tới cuộc sống
"Nhìn ngươi bây giờ sống cũng không tệ lắm."
Vì công việc, Từ Thiến chỉ riêng son môi thôi đã có hơn một trăm thỏi, ngoài ra còn đủ loại mỹ phẩm dưỡng da, quần áo, túi xách và giày dép. Mặc dù Trương Hằng cũng không nhận ra những nhãn hiệu đó, nhưng chỉ cần dùng mạng tra một chút là có thể dễ dàng biết được giá cả xấp xỉ của chúng, không nghi ngờ gì đây đều là đồ xa xỉ.
Dù chỉ một thỏi son nhỏ cũng đủ tiền sinh hoạt phí một tháng của người dân tầng một.
Xem ra dù ở dòng thời gian nào thì phụ nữ đều không thể chống lại những thứ này.
"Nói đến bạn bè, có thể giới thiệu sơ qua về những mối quan hệ khác của ngươi không? Cha mẹ, người thân, bạn đời và cả đối thủ cạnh tranh?" Trương Hằng tiếp tục hỏi.
"Ừm." Từ Thiến gật đầu nhẹ, "Ngươi cũng biết Thượng Hải 0297 mới xây dựng chưa được ba mươi năm, đây là một thành phố rất trẻ, so với Địa Cầu vốn đã ngày càng cố hữu về giai cấp, nơi này đầy rẫy cơ hội, nên giống như những người trẻ khác đến đây kiếm tiền, ta tích đủ tiền tàu xe liền cùng chị gái đến đây."
"Ngươi ở đây còn có một người chị?"
"Đúng vậy, một người chị họ, hồi nhỏ chúng ta học cùng trường, quan hệ cũng khá tốt. Nhưng từ khi ta được công ty ký hợp đồng, ngày càng nổi tiếng, chuyển khỏi tầng một thì hai chị em gần như không liên lạc nữa."
"Có phải vì sự khác biệt giai tầng khiến cô ấy tự ti không?"
"Cái này... Cá nhân ta thấy ghen tị nhiều hơn thì đúng hơn." Từ Thiến nhún vai, "Lúc đó, người đi săn sao không chỉ nhắm trúng mình ta, còn nhắm đến vài cô gái khác, kể cả chị họ ta. Nhưng chỉ có một suất ký hợp đồng, chắc hẳn ngươi cũng đoán được câu chuyện tiếp theo. Ta đã đánh bại những người cạnh tranh khác để giành được suất đó, hoàn thành việc lý cá vượt Long Môn, còn những người khác không được may mắn như ta, bao gồm cả chị họ, vẫn phải tiếp tục ở lại tầng một."
Từ Thiến vừa nói vừa tháo kính áp tròng và lông mi giả, mái tóc cũng đang dần trở lại màu đen vốn có.
"Vấn đề là cách nhìn của hai chúng ta về chuyện này có lẽ khác nhau. Trong mắt ta, cơ hội tuyệt đại đa số sẽ không tự đưa đến, nó luôn đi kèm với sự cạnh tranh. Ngươi cần nỗ lực để giành lấy. Vị trí của ta hôm nay chính là do ta nỗ lực giành được. Ta nỗ lực và được hồi đáp. Đó chính là cách xã hội vận hành. Nhưng chị họ ta rõ ràng không nghĩ vậy. Nàng cảm thấy nếu không có ta, thì người thắng cuối cùng hẳn là nàng.
Hôm nay ta có tất cả, quần áo của ta, căn hộ của ta, son môi của ta, những thứ đó lẽ ra nên thuộc về nàng.
Nàng cảm thấy ta giống như một tên trộm, đã trộm đi cuộc đời của nàng. Vậy nên đêm trước khi ta chuyển đi khỏi tầng một, hai chị em đã cãi nhau một trận lớn và quyết định từ đó về sau không qua lại nữa."
"Vậy ngươi có nghĩ người theo dõi ngươi có thể là cô ta không?" Trương Hằng hỏi.
"Nàng? Không thể nào." Từ Thiến lắc đầu, "Nàng không biết ta ở đâu, và dù biết thì nàng cũng không có lá gan đó, nàng chỉ là một người phụ nữ đáng thương và hối hận thôi. Lúc trước chúng ta cùng làm phục vụ ở quán ăn nhỏ, nàng bị ông chủ sàm sỡ cũng không dám hé răng."
"Hiểu rồi."
"Còn về bạn đời, một khi chúng ta trong ngành này kết hôn thì coi như sự nghiệp sẽ đi xuống. Vì chỉ cần tin tức lan ra là sẽ mất fan rất nhanh, nhất là những người dẫn chương trình có hình tượng trong sáng, thường là tuột dốc không phanh." Từ Thiến nói đến đây thì do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn nói, "Nhưng ta xác thực đang hẹn hò với một người, mong ngươi giữ bí mật."
"Ừm?"
"Hắn có một xưởng nhỏ, chủ yếu nghiên cứu máy cảm biến hay cái gì đó... A, ta không rành mấy thứ này. Dù sao mấy đồ chơi công nghệ cao xuất xưởng trong mắt ta đều như nhau thôi." Từ Thiến nói, "Quan trọng là hắn ở tầng bốn. Chúng ta quen nhau qua một lần livestream. Lúc đó hắn thưởng cho ta một khoản tiền lớn... Rất lớn đấy, dù ta trong nghề này cũng có chút tiếng tăm nhưng chưa từng ai thưởng ta nhiều như vậy. Sau đó, hắn mua dịch vụ nói chuyện riêng một đối một với ta. Lần đó hai đứa mình nói chuyện cả đêm. Nói rất nhiều lời ngớ ngẩn nhưng khác với trước, trong quá trình này ta không hề thấy mệt mỏi. Hai đứa mình cứ thế quen nhau."
Từ đó về sau hắn lại mua vài lần dịch vụ nói chuyện phiếm, bọn ta càng nói chuyện càng thân. Rồi đột nhiên có một ngày, hắn ngỏ ý muốn gặp mặt. Ta đồng ý. Hắn lái xe đến đón ta. Bọn ta đi ăn đồ Pháp ở một nhà hàng sang trọng của người tầng bốn, sau đó lại đi xem buổi hòa nhạc. Mặc dù ta hoàn toàn không hiểu những người trên sân khấu đang làm gì, không ai hát cả mà chỉ có một đám người chơi nhạc cụ không ngừng. Nhưng về hiệu quả hẹn hò thì vẫn rất tuyệt. Ta đoán đó là kiểu hẹn hò mà mọi cô gái đều tha thiết mơ ước.
Từ Thiến lại bưng ấm trà mới pha thêm nước ấm rót cho mình một chén, sau đó tiếp tục, "Người kia cũng rất tốt. Dù lớn hơn ta mười tuổi, dáng người có hơi phát tướng, lại thích khoác lác nhưng tính tình rất tốt, người lại hài hước. Hắn ở tầng bốn. A, ta biết ngươi đang nghĩ gì, con nhỏ này chắc chắn là vì tiền của hắn."
"Ta không có tùy tiện đánh giá lựa chọn cuộc đời của người khác." Trương Hằng điềm tĩnh nói.
"Không sao." Từ Thiến nhấp một ngụm trà, "Ta đúng là vì tiền, hay nói đúng hơn là đại bộ phận lý do quen hắn là vì tiền. Nghề của ta tuy kiếm tiền nhanh nhưng là nghề ăn theo tuổi trẻ. Dù sao ta cũng phải tính toán cho cuộc sống sau này, nhất là bây giờ số người xem livestream của ta đang giảm dần. Ta không muốn lại quay về tầng một làm phục vụ bàn ở quán ăn nhỏ nữa. Gả cho hắn, dù không kiếm tiền qua livestream được nữa, ta có thể lên thẳng tầng bốn, làm một bà nội trợ giàu có. Ta từng đến chỗ ở của hắn. Hắn có một căn biệt thự riêng bên hồ, cảnh rất đẹp. Mà tầng bốn thì khác hẳn với tầng một đến tầng ba, nơi đây có đủ bốn mùa rõ rệt."
Từ Thiến nhắm mắt lại, "Bây giờ, nghĩ thử xem, mùa hè, hai đứa mình có thể đi thuyền trên hồ, mệt thì dừng lại giữa hồ. Ta gối đầu lên đùi hắn, tối đến thì hai đứa có thể tổ chức tiệc nướng bên hồ..."
"Nghe có vẻ rất tốt."
"Rất tốt chứ. Đó chính là cuộc sống mà ta mong muốn." Từ Thiến mở mắt, khuôn mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc, "Ta sẽ nói cho ngươi một bí mật, thực ra hắn đã cầu hôn ta rồi, nhưng ta chưa đồng ý ngay, đàn ông là vậy đó, cái gì dễ có thì lại không biết trân trọng. Ta nói cần cân nhắc một thời gian. Mà bên hắn cũng vừa có một mối làm ăn lớn, phải đi công tác ra ngoài, không thì ta đã lên chỗ hắn luôn rồi, cần gì phải thuê vệ sĩ nữa chứ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận