Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 178: Đây chính là hiện thực

Chương 178: Đây chính là hiện thực
Lúc Cà phê nam chạy đến nơi, bãi đỗ xe bên ngoài đã bị các phóng viên tin tức chen chúc vây kín không lọt một giọt nước.
"Nhường một chút, nhường một chút, để người nhà bị hại đi vào trước." Cà phê nam vừa nói vừa giơ đường ranh giới lên.
Lúc này, một nữ cảnh sát tóc vàng đang duy trì trật tự ở bên cạnh tiến đến ngăn cản hắn.
"Xin lỗi, nơi này cấm vào trong."
"Ta kỳ thực rất không muốn làm loại chuyện này, bởi vì trước kia đọc tiểu thuyết cùng xem phim ta đều cực kỳ khinh bỉ dạng người này, nhưng mà ngươi cũng nhất định phải thừa nhận, thỉnh thoảng làm như vậy một lần vẫn rất thoải mái." Cà phê nam ho nhẹ một tiếng, sau đó nghiêm mặt nói, "Cục trưởng của các người là ai, bảo ông ta ra gặp ta."
Nữ cảnh sát nhíu mày, "Tiên sinh, nếu anh còn cố tình gây sự nữa tôi sẽ bắt anh đấy."
"Ta cá là ngươi sẽ không làm vậy, bởi vì chỉ cần nửa phút nữa thôi, điện thoại của ngươi sẽ vang lên, sau đó cục trưởng của ngươi sẽ bảo ngươi thả ta vào." Cà phê nam mỉm cười nói.
Nữ cảnh sát tóc vàng hẳn là mới tốt nghiệp trường cảnh sát không lâu, trong lòng vẫn còn tràn đầy nhiệt huyết, câu nói này của Cà phê nam khiến nàng bị kích thích không nhỏ, một tay nàng đã đặt trên lưng còng tay, cứng cổ nói: "Sẽ không đâu, pháp luật là thần thánh không thể xâm phạm."
"Ta thích dáng vẻ nghiêm túc của cô khi nói những lời này." Cà phê nam nói.
Lời vừa dứt, điện thoại của nữ cảnh sát tóc vàng quả nhiên vang lên, sau khi nhìn thoáng qua số điện thoại, sắc mặt nàng biến đổi, đợi nàng nghe điện thoại xong thì sắc mặt càng trở nên khó coi hơn.
Cà phê nam chú ý thấy trong quá trình đó, nữ cảnh sát tóc vàng mấy lần muốn mở miệng tranh cãi nhưng đều không thành công, người đối diện hẳn đã nói gì đó rất nghiêm khắc khiến nàng vừa đi vừa hít hà mũi, lộ ra vẻ vô cùng ủy khuất không cam lòng.
"Ta đã nói rồi, thế giới này tuyệt đại đa số thời điểm sẽ không vận hành theo phương thức chính xác, thật đáng tiếc, nhưng đây chính là hiện thực."
Cà phê nam thấy trước một bước Vincent đuổi tới bãi đỗ xe, bên cạnh hắn, cái tên trung niên giả tạo có chút mập kia hẳn là cục trưởng cảnh sát, hai người cùng nhau hướng bên này đi tới, nhưng Vincent lại làm động tác chờ một chút.
Sau đó hắn nói với nữ cảnh sát, "Chính nghĩa và tà ác đơn giản chỉ là hai phe đối lập, về bản chất không có gì khác nhau, cuối cùng ai thắng ai thua vẫn là dựa vào lực lượng mạnh yếu, bất luận cô chọn phe nào, không mạnh lên thì sẽ không thể nào quán triệt tín niệm của mình."
Vẻ suy tư thoáng hiện trên mặt nữ cảnh sát.
Cà phê nam khẽ cười một tiếng, quay người đi về phía Vincent và cục trưởng.
Vincent không biểu lộ cảm xúc gì, nhàn nhạt nói: "Ta không ngờ ngươi lại có sở thích làm thầy giáo dạy đời."
"Nhàn rỗi quá nên vậy thôi mà," cà phê nam xoa tay nói, "Thế nào, đồng đội của ta sao rồi?"
"Không sao, có điều nàng bị thương không nhẹ, đang ở dưới nhận điều trị."
"Chậc chậc, người phụ nữ đó lợi hại thật, cả súng phóng tên lửa RPG mà cũng không làm gì được nàng." Cà phê nam nói bằng giọng không rõ là thưởng thức hay tiếc hận, "Quả nhiên không hổ là quái vật giống ta, đi thôi, chúng ta cùng xuống dưới xem sao."
...
Tầng hầm thứ hai của bãi đỗ xe, Phi Hồng đang nhắm mắt dưỡng thần trên xe cấp cứu, vết thương ở vai trái của nàng rất nghiêm trọng, xương bả vai bị vỡ nát, gãy xương, trước khi Cà phê nam tới thì bác sĩ vừa mới giúp nàng chỉnh lại tay phải từ tư thế gập 90 độ về vị trí cũ, ngón trỏ và ngón út bị lệch, ngoài ra, một bên chân của nàng cũng bị băng bó cố định.
Cà phê nam thản nhiên bước tới trước xe cấp cứu, "Oa a, đây chẳng phải là kỵ sĩ dũng cảm của chúng ta sao, nhìn có vẻ không tốt lắm nhỉ?"
"Muốn thừa lúc này xử lý ta để lấy đi đạo cụ trên người ta thì cứ việc đến thử xem." Phi Hồng thản nhiên nói.
"Chậc chậc, có vẻ như cô đang hiểu lầm gì đó rồi." Cà phê nam ngồi xuống đối diện Phi Hồng, "Ta không phải là kẻ khát m·á·u, việc xử lý đám người chơi kia chỉ là vì bọn họ quá yếu đuối, đã không giúp được gì lại còn không chịu ngoan ngoãn nghe lời, cứ luôn muốn chiếm chút chiến lợi phẩm, nhưng cô thì không giống."
Cà phê nam dừng một chút, "Cô giống ta, đều là người được chọn, chúng ta là đặc thù, giai đoạn đầu những món khai vị nhàm chán này sắp kết thúc rồi, món chính sắp được bưng lên bàn ăn, cuộc chiến giữa người đại diện sắp bắt đầu, đến lúc đó những người còn sống đều là kẻ mạnh, Cô Lang sẽ không có cách nào sinh tồn, thừa nhận đi, cô cần đồng đội, ta cũng cần đồng đội, chúng ta giống như...ờm, kiểu sữa đậu nành và bánh quẩy là tuyệt phối ấy."
"Anh đừng hi vọng nữa, cho dù có chọn đồng đội thì tôi cũng không chọn anh." Phi Hồng nói.
"Tại sao, bảng xếp hạng đơn của ta đã đạt được 18 trận thắng liên tiếp rồi, tính lần này nữa thì là lần thứ 19, cô khó mà tìm được ai lợi hại như ta lắm." Cà phê nam mở to mắt nhìn.
"Đừng quá tự tin, 18 trận thắng liên tiếp của anh rất có thể sẽ kết thúc ở vòng này."
"A?" Cà phê nam nhướn mày, dường như cuối cùng cũng có chút hứng thú, "Nào, nói thử xem cái tên giao đấu với cô rốt cuộc là ai, có mấy người, thực lực thế nào?"
Phi Hồng nhắm mắt lại, dựa đầu vào ghế, "Người giao đấu với tôi chỉ có một người, tôi không nhìn ra tuổi của hắn, đao pháp của hắn rất mạnh, đoán chừng đã đạt tới v3, chí ít đã luyện vài chục năm, hơn nữa kinh nghiệm thực chiến vô cùng phong phú, hắn chắc hẳn đã g·iết không ít người, nhưng trong đao pháp lại không có chút sát khí nào, không, cảm xúc của tên đó luôn luôn cực kỳ ổn định, hầu như không có gì dao động."
"Cấp bậc thuần kỹ năng đè ép, chứ không phải giống như ngươi dựa vào đạo cụ?" Cà phê nam nghe vậy có chút bất ngờ, giống như vừa p·h·át hiện ra gấu trúc lớn vậy, "À, trên thế giới này còn có kẻ tâm thần nào chịu bỏ ra mười mấy năm luyện đao pháp sao? Có thời gian đó thì luyện súng còn có ích hơn nhiều ấy chứ."
"Nếu như không gặp được hắn, ta cũng cho là vậy, nhưng mà cầm cả Tam Nhật Nguyệt Tông Cận ta cũng không phải đối thủ của hắn." Phi Hồng nói, tiếng nàng vừa dứt, một người phụ trách dọn dẹp hiện trường liền bê một nửa đoạn nhận vui vẻ chạy tới, hô lớn: "Tìm được rồi, đồ ngài muốn chúng tôi đã tìm được rồi."
Bất quá hắn vừa chạy được một nửa thì bị đá vụn làm trượt chân, thân thể nghiêng về phía trước, sau đó trên tay đều bị cứa một v·ết t·hương, m·á·u chảy ồ ạt.
"Cẩn thận một chút, đao rất sắc bén." Phi Hồng nhắc nhở, dùng bàn tay còn cử động được nhận lấy nửa đoạn nhận kia, trong mắt thoáng hiện một vẻ đau lòng, cẩn thận cất nửa đoạn nhận đó.
"Cô nói vậy, ta cuối cùng cũng cảm thấy có chút hưng phấn." Cà phê nam không hề kinh sợ mà ngược lại còn mừng rỡ, "Vốn còn tưởng lại một lần dễ như ăn cháo, không ngờ còn có thể thu được chút niềm vui bất ngờ."
Phi Hồng có vẻ hơi không hiểu, "Không phải anh đang vội vàng tìm đồng minh cho cuộc chiến của người đại diện sau này sao, thực lực tên đó không yếu, tại sao anh không dứt khoát chọn hắn làm đồng minh."
"Cô nhất định phải thừa nhận, đồng đội thuộc phe khác luôn khiến người ta hưng phấn hơn là đồng đội cùng phe." Cà phê nam buông tay nói.
"..." Phi Hồng không để ý đến hắn, sau một lúc mới lên tiếng nói: "Lần phó bản này ta bỏ cuộc, mình anh chơi đi, ta sẽ dùng thẻ miễn trừng phạt khi làm nhiệm vụ thất bại để loại bỏ hình phạt."
"Đừng chứ, còn có ta mà, thỉnh thoảng thử cảm giác nằm thắng xem sao, có khi cô sẽ thích nó đấy." Cà phê nam cười nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận