Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 156: Tình báo con buôn

Người đàn ông ria mép tên là Hank, là một con buôn tình báo có tiếng trên đảo, quen biết không ít thuyền trưởng thường lui tới Nassau, cũng nhờ vậy mà thu thập được vô số nguồn tin tức, trước đó có rất nhiều hải tặc đều từng mua manh mối từ chỗ hắn. Khi Billy còn ở trên tàu Sư Tử Biển, từng cùng Auroff đến tìm gã, cũng chính vào thời điểm đó mà quen biết Hank, sau này hai người còn cùng nhau uống rượu vài lần, quan hệ coi như là không tệ, bởi vậy lần này trước khi ra khơi Billy mới tìm đến hắn để mua tin tức. Hank tuy có vẻ ngoài hơi xấu xí, nhưng có thể làm ăn lâu dài trên đảo như vậy thì chắc chắn cũng có chỗ độc đáo của mình. Gã sẽ dựa vào giá trị con mồi, mức độ chi tiết của tình báo, độ tin cậy của nguồn tin để đánh giá và chấm điểm cho từng manh mối, cuối cùng tổng hợp lại để tính ra giá trị của manh mối. Giống như thông tin về thuyền nước hoa, về giá trị con mồi và độ tin cậy của nguồn tin đều được đánh giá rất cao, chỉ có độ chi tiết của tình báo là hơi kém một chút, nhưng như vậy đã có thể coi là một mối tin cực kỳ tốt. Bởi vậy Hank đưa ra giá cũng cực kỳ cao, mở miệng đòi hai đồng vàng Tây Ban Nha, còn Billy vì an toàn cuối cùng đã tốn mười đồng vàng Tây Ban Nha để mua đứt giao dịch, hình thức giao dịch này đồng nghĩa với việc manh mối này ngoài Hank của Hải Nha hiệu ra thì không thể bán cho bất kỳ tên hải tặc nào khác. Còn sau đó Hank cũng đáp lễ lại, tặng kèm tin tức về một tàu thuốc lá cùng tuyến đường, có tên là Đạt Phỉ, khiến Billy hoàn toàn yên lòng, tràn đầy tự tin về chuyến đi này. Nhưng những chuyện sau đó xảy ra hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn, nếu không có nữ thương nhân Karina nửa đường lên thuyền, cung cấp tin tức quan trọng về tàu hương liệu, thì cái mà Hải Nha hiệu chờ đợi chính là sự thật phũ phàng tay trắng trở về. Billy tuy không cáo già như Auroff, nhưng cũng không phải kẻ ngốc, khi thuyền nước hoa mãi không thấy tăm hơi thì hắn cũng đã bắt đầu nghi ngờ, bất quá chuyện như vậy cũng thực sự có xác suất xảy ra rất lớn, hắn không thể vì manh mối đầu tiên mất hiệu lực mà lập tức phủ định manh mối thứ hai, làm vậy thì những manh mối dự phòng mà hắn mua sẽ chẳng còn ý nghĩa gì. Nhưng diễn biến sau đó lại đúng như những gì hắn lo lắng, hai manh mối liên tiếp đều mất hiệu lực, Billy cũng ý thức được mình đã bị hố, nhưng hắn không hiểu là, những năm này mình và Hank chung đụng xem như không tệ, Hải Nha hiệu cũng không hề có xung đột lợi ích nào với gã, tại sao tên buôn tin tức này đột nhiên lại chơi một vố như vậy. Hôm nay ba người cùng đến nhà mỹ nhân ngư chính là để làm rõ chuyện này. Hank ngược lại ngay lập tức đã nhận ra người ngoài cửa là ai, Trương Hằng dạo gần đây đại khái là nhân vật nổi danh nhất trên đảo, lần đầu Hải Nha hiệu xuất hiện tại cảng Nassau, Hank cũng chạy ra bến tàu xem náo nhiệt, gã làm nghề buôn tin tức, mở rộng mối quan hệ là một phần rất quan trọng trong công việc, bởi vậy gã không hề xa lạ với Hải Nha hiệu cùng thuyền trưởng mới của nó. Tên buôn tin tức gắng sức bò dậy từ dưới đất, cũng không kịp phủi vết bẩn dính trên quần áo, đối diện với người đàn ông mặc áo đen ban nãy, lộ ra một nụ cười khổ, "Ta lúc bán tin tức đã nói rất rõ, cũng không thể đảm bảo tất cả các manh mối đều tuyệt đối hiệu quả, kể cả là manh mối có độ tin cậy cao nhất thì cũng sẽ có đủ loại chuyện ngoài ý muốn phát sinh, ví như mục tiêu đột nhiên thay đổi lộ trình, ngoài ý muốn đụng phải đám hải tặc khác, các yếu tố thời tiết này nọ, không tin ngài có thể đi hỏi thuyền của ngài đi, ta lúc đó đã từng nhấn mạnh về những nguy hiểm này cho hắn rồi. . ." Hank thở dốc một hơi, tiếp tục nói, " Đương nhiên, ta cũng rất lấy làm tiếc cho những chuyện mà các người gặp phải, nhưng cũng may là cuối cùng các người cũng không tổn thất gì, hay là thế này đi, mỗi người chúng ta lùi một bước, ta sẽ trả lại tiền đã thu trước đó cho các người, coi như chuyện này đã qua được không?" Đối diện, Trương Hằng không đưa ra ý kiến gì, mà lúc này Annie và Billy cũng từ cửa sau của quán rượu bước ra, ba người bao vây Hank vào sát tường. Thấy tình thế không ổn, tên buôn tin tức tranh thủ tăng thêm giá cả nói, "Ờm, còn nữa, lần sau trước khi các người ra biển, ta sẽ lại miễn phí cung cấp thêm mấy manh mối có giá trị cho các người, lần này ta có thể đảm bảo là tuyệt đối không có bất cứ chuyện ngoài ý muốn nào." Hank dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, cố giữ vẻ trấn định, trước đây cũng có những người vì tin tức không chính xác mà quay lại gây khó dễ cho gã, nhưng gã đều dùng trí thông minh ứng phó được, trên đảo cũng không có nhiều con buôn tình báo, bình thường thì vẫn cạnh tranh lẫn nhau, nhưng lúc then chốt vẫn cực kỳ đoàn kết, trước đây có đồng nghiệp bị giết, sau khi tra ra được hung thủ thì không còn ai bán manh mối cho thuyền hải tặc đó, cuối cùng khiến thuyền hải tặc kia phải đổi thuyền trưởng. Tên buôn tin tức nhìn sang Billy, người này là dân lão làng trên đảo, không thể không biết đến chuyện đó, với tư cách là một thuyền phó xứng đáng thì bây giờ hắn phải nhắc nhở thuyền trưởng của mình là cách làm như thế này có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Nhưng Billy lại không có phản ứng gì, chỉ lạnh lùng nhìn gã. Sau đó Hank chỉ thấy cô nàng hải tặc tóc đỏ ở bên cạnh rút dao găm bên hông ra, cười với gã một cái. Ngay giây tiếp theo tên buôn tin tức chỉ cảm thấy ngực mình mát lạnh, cúi đầu xuống, kinh hãi phát hiện chiếc áo vải thô của mình bị rạch ra, mà mũi dao găm đã đâm vào da hắn, cách tim hắn không đến hai centimet, chỉ cần bàn tay của cô gái tóc đỏ kia nhẹ nhàng dùng sức thì đêm nay hắn sẽ nằm xuống đây. Lúc này Hank mới thực sự hoảng hốt, không ngờ nhóm người này vậy mà hoàn toàn không chơi theo luật, trong giọng tên buôn tin tức đã mang theo tiếng nấc nghẹn ngào, run rẩy nói, "Các...Các ngươi rốt cuộc muốn bao nhiêu bồi thường, ít nhất cũng cho ta con số đi chứ." "Chúng ta có thể không cần bất cứ thứ gì để bồi thường," Trương Hằng rốt cuộc mở miệng, "Bất quá cần ngươi thành thật trả lời một vài câu hỏi của chúng ta." "Các người muốn biết gì?" Hank nghe vậy thì sắc mặt trở nên có chút nghi hoặc... Một khắc sau, Trương Hằng và hai người bước ra từ hẻm nhỏ, Annie cắm dao găm trở lại bên hông, cau mày nói, "Malcolm, mấy người có ai quen biết cái gã này không, tại sao gã lại muốn đến gây khó dễ cho chúng ta?" "Malcolm là nhân vật số hai của Hắc Thương Liên Minh, gia tộc của tên này có thế lực không nhỏ ở đại lục mới," Billy nói, gã là người quen thuộc với tình hình trên đảo nhất, giải thích cho cô gái tóc đỏ, " tuyệt đối đừng chỉ vì gia tộc sau lưng của gã mà xem nhẹ năng lực của gã, Malcolm đến Nassau khoảng chừng bốn năm trước, mới vừa lên đảo thì gã ngoài một chiếc thuyền vận tải ra thì không có gì cả, gia tộc của gã ở tận New York, có thể cung cấp cho gã chút thuận lợi ở cảng, nhưng lại không thể giúp đỡ gì được ở Nassau, gã gần như là khởi nghiệp bằng hai bàn tay trắng, làm đến bây giờ duy trì được mối quan hệ tốt với mười mấy thuyền hải tặc, hồi năm ngoái thì cả Hắc Vương Tử Sam cũng bắt đầu hợp tác với gã, nên trong Hắc Thương Liên Minh, gã tuyệt đối là một trong những nhân vật đáng chú ý nhất."
Bạn cần đăng nhập để bình luận