Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 15:(Phiên ngoại hai) dũng khí 11

Chương 15: (Phiên ngoại hai) dũng khí 11 Trần Phàm nắm chặt dao quân dụng, thử vung vẩy hai lần, kết quả ngay lúc này vừa đúng lúc gặp một đợt sóng lớn đánh tới. Đám hải tặc vốn lâu dài ở trên biển kiếm ăn, đối với sóng gió như vậy đã sớm xem là chuyện thường, từng người đứng thẳng tắp, thân hình bất động. Ngược lại Trần Phàm dưới chân lại một cái lập tức một cái loạng choạng, suýt chút nữa đã ngã xuống đất.
Thế là đám hải tặc lại bộc phát ra một trận cười vang khoái trá, sinh hoạt trên biển vốn nhàm chán, trên thuyền lại không thể đánh bạc, bình thường có thể tìm thấy niềm vui chẳng nhiều, lần này liền ngay cả một ít hải tặc vốn không có mặt ở đây cũng bị tiếng cười hấp dẫn đến, số người càng ngày càng nhiều, đến cuối cùng ngoại trừ những hải tặc còn bận việc không thể rời vị trí, cơ bản có thể đến đều đã đến. Mọi người giơ nắm đấm cổ vũ tên hải tặc đã chủ động xin xuất chiến, “Toby, chơi chết hắn! Cho hắn biết cái gì là nam nhân thực thụ!” “Ngươi tốt nhất là phải kết thúc chiến đấu trong vòng ba chiêu thôi!” “Nhìn cái tên tiểu tử đáng thương kia kìa, hắn ngay cả đứng cũng không vững, chẳng lẽ là lần đầu tiên đi biển hay sao!”
Trần Phàm nghe tiếng chửi rủa cùng cười vang như sấm bên tai, theo bản năng rụt cổ lại, trong lòng lại dâng lên suy nghĩ muốn lùi bước, chỉ nhìn đối diện tên kia hình thể gần như đã gấp đôi mình, hơn nữa trông có vẻ từng trải qua chiến trận, trận chiến này dù thế nào cũng không thắng được. Trần Phàm biết bệnh cũ của mình lại tái phát, cứ đến thời điểm then chốt liền không nhịn được sợ hãi, cho dù kỹ năng đao thuật hiện tại của hắn đã đạt đến lv3, Trần Phàm nhớ không nhầm thì kỹ năng đao pháp của Trương Hằng lúc trước rời khỏi phó bản Hắc Buồm cũng chỉ là lv3.
Tuy nói giữa lv3 với lv3 cũng có khoảng cách, nhất là việc mình luyện thành với việc hắn dùng gian lận để có được trực tiếp, uy lực thực sự chắc chắn là khác nhau hoàn toàn, nhưng đối thủ trước mặt của hắn hiện tại đâu phải là Trương Hằng, chỉ là một tên hải tặc qua đường thôi. Cái tên Toby này trong nguyên tác Trần Phàm chẳng hề có chút ấn tượng nào, không biết là về sau mới gia nhập, hay vốn dĩ luôn ở trong đoàn hải tặc, nhưng không phải dạng nhân vật có vai diễn gì.
Nói chung, định vị của hắn trong nguyên tác cùng Trần Phàm đại khái là kẻ tám lạng người nửa cân, hai người qua đường đối nhau, ngược lại cực kỳ công bằng. Mà Trần Phàm hiện tại có kim thủ chỉ trong tay, nếu như một trận chiến này cũng không dám lên vậy thì chẳng bằng trực tiếp nhảy xuống biển luôn đi. Vì thế dù sợ hãi, nhưng Trần Phàm vẫn ra dáng bày ra một tư thế, nhờ vào sự tăng thêm của kỹ năng đao thuật lv3 cũng khá bài bản, Annie thấy được tư thế của hắn liền nheo mắt lại.
Thế mà Toby đối diện vẫn không hề để ý chút nào, thậm chí còn cắm thanh đao về bên hông, ra hiệu muốn tay không chơi đùa với Trần Phàm. Kết quả hắn vừa làm ra hành động này thì liền nghe Annie nói, “Cẩn thận một chút, hắn không yếu như ngươi nghĩ đâu.” Toby tuy có chút không phục, nhưng thuyền trưởng đã lên tiếng thì hắn cũng không thể tiếp tục hành vi đùa giỡn, rút lần nữa thanh bội đao bên hông, hướng không trung vung vẩy hai lần, sau đó cũng không dây dưa thêm, liền lao về phía Trần Phàm.
Trần Phàm thấy vậy lập tức liền khẩn trương, toàn bộ đại não của con người như trở nên trống rỗng, sách lược nghênh địch trước đó đã nghĩ kỹ, lúc này tất cả đều đã bị quên hết đi, trong mắt chỉ còn lại Toby như một con Man Ngưu lao tới. Trước kia đọc tiểu thuyết, cao thủ lợi hại đều có khí tràng vô cùng mạnh mẽ, có thể áp chế đối phương trước khi động thủ, Trần Phàm lại không ngờ một tên nhân vật nhỏ không đáng chú ý như Toby vậy mà cũng có thể mang lại cho hắn cảm giác tương tự, chỉ có thể nói là bản thân mình quả nhiên vẫn còn quá yếu sao?
Trong một sát na Trần Phàm cảm thấy mình sắp xong đời, mà đám hải tặc vây xem xung quanh cũng có ý nghĩ giống vậy, bởi vì Trần Phàm trông giống như bị dọa choáng váng, cứ đứng đờ ra ở đó không nhúc nhích. Nhưng ngay sau một khắc tiếng hoan hô im bặt mà dừng, đám hải tặc như bị người bóp cổ vậy, cả đám đều mở to hai mắt nhìn, không thể tin được những gì mình nhìn thấy.
Trần Phàm vẫn đứng ở đó, không ngừng đánh run, nhìn kiểu gì cũng thấy giống như sắp toi con bê đến nơi. Nhưng mà người thực sự sắp toi con bê lại là Toby, lúc này hắn đang ôm bụng đau đớn quằn quại gục bên chân Trần Phàm. Chiến đấu kết thúc nhanh chóng như mọi người dự đoán, chỉ là kết quả lại vượt quá dự kiến của tất cả. Vài tên hải tặc có quan hệ không tệ với Toby thấy vậy không khỏi kinh hãi, liền nhao nhao rút vũ khí của mình ra, muốn xông tới đánh ngã Trần Phàm xuống đất để báo thù cho bạn mình.
Nhưng bọn hắn còn chưa kịp nhúc nhích thì đã bị Annie ngăn lại, “Toby không sao, chỉ là bị sóng đao đánh trúng bụng, huống hồ chúng ta phải tuân thủ quy tắc quyết đấu.” Đám hải tặc lúc này mới im lặng trở lại, sau đó Annie liền nhìn về phía Trần Phàm, “Đao pháp giỏi đấy, ta lúc trước vậy mà cũng nhìn lầm.” “…” Trần Phàm không nói gì, hoàn toàn không phải là vì đang tỏ vẻ cao thâm mà là hắn hoàn toàn không biết nên nói cái gì, vì khi nãy hắn đã thật sự bị choáng váng, một đao kia hoàn toàn là do thân thể phản ứng bản năng sau khi được trang bị kỹ năng đao thuật lv3.
“Hơn nữa trông có vẻ đao pháp của ngươi lại có chung một đường với ta, có lẽ về sau chúng ta có cơ hội cũng có thể luận bàn.” Nữ hải tặc tóc đỏ mắt sáng lên, cảm giác tay cũng hơi ngứa ngáy. Trần Phàm giật mình kinh hãi, đao pháp của hắn vốn là nhờ vào năng lực cáo mượn oai hùm để ăn cắp từ trên người Annie, mới có một chiêu mà đã bị chính chủ phát hiện ra mánh khóe, nếu thật sự mà đánh một trận với Annie thì nhất định sẽ bị lộ tẩy, mà năng lực cáo mượn oai hùm thì cách ba ngày mới có thể phát động một lần, mỗi lần chỉ có hiệu lực trong một giờ. Trần Phàm cũng không cách nào đảm bảo lần tiếp theo mình sẽ lại rút được kỹ năng đao thuật.
Nhưng bất kể về sau thế nào, chí ít là hắn đã qua cửa ải trước mắt này rồi. Nhân lúc đám hải tặc đã tập trung khá đầy đủ, Annie trực tiếp cùng hai người mới gia nhập là Trần Phàm phát động bỏ phiếu, kết quả khiến Trần Phàm không ngờ tới là Toby lại là người đầu tiên phát phiếu đồng ý. Tên gia hỏa này dù trông có vẻ là một tên mọi rợ, lại vừa bại dưới tay Trần Phàm, nhưng lại ngoài dự kiến rất biết điều phải trái, mà lại phân định rõ ràng ân oán, hắn cảm thấy lúc nãy Trần Phàm chỉ dùng sóng đao đánh trúng bụng của hắn là đã hạ thủ lưu tình, cho nên bây giờ cũng xem như là có qua có lại.
Mà có hắn dẫn đầu, đám hải tặc khác đối với việc tiếp nhận Trần Phàm cũng không có gì dị nghị, cuối cùng Trần Phàm thành công trà trộn vào đám cướp biển, được như ước nguyện gặp được những cái tên mà hắn nghe quen thuộc từ lâu, điều duy nhất khiến hắn cảm thấy tiếc nuối là không thể nhìn thấy chiếc Hàn Nha hiệu trong truyền thuyết. Nghe nói chiếc thuyền này nửa tháng trước đã quần nhau với bốn chiến hạm của hải quân, cuối cùng chẳng những thành công thoát vây, còn đánh chìm một chiếc chiến hạm hải quân, đưa một chiếc chiến hạm hải quân trực tiếp về ụ tàu tu sửa, bất quá đổi lại Hàn Nha hiệu cũng bị hao tổn ở một mức độ nhất định, lúc này đang ở bên trong căn cứ bí mật của hải tặc để sửa chữa.
“Ta từng gặp một người đàn ông có màu da giống ngươi ở bến cảng hải tặc.” Sau khi cuộc bỏ phiếu kết thúc, Annie lại không vội rời đi mà quay trở về phòng thuyền trưởng của mình, mà là nói với Trần Phàm vừa mới lên thuyền, “Hắn nói với ta hắn chỉ là một người khách qua đường, nhưng hắn xuất hiện ở đó hoàn toàn là có… mục đích nào đó, còn ngươi, ngươi liều mạng như vậy muốn lên được thuyền của ta là vì cái gì?” “Ta…” Trần Phàm mở miệng, vốn muốn nói là ta muốn cố gắng sống sót qua sáu mươi ngày, nhưng lời đã đến khóe miệng thì hắn lại nuốt trở vào, bởi vì hắn ý thức được đây là một cơ hội tốt, thế là liền đổi giọng, “Ta từng nghe qua uy danh của ngài, biết ngài là một người không biết sợ ai cả, mà ta lại vừa hay ngược lại, ta là một người rất nhát gan, ta, ta muốn học được sự dũng cảm từ người của ngài.” Nói xong câu đó hắn có chút thấp thỏm lại có chút mong đợi nhìn nữ hải tặc tóc đỏ.
Nhưng mà Annie nghe vậy thì lại lắc đầu, “Ngươi muốn học dũng cảm, vậy ngươi đã tìm nhầm người rồi, kỹ nghệ đao pháp và pháo thủ có lẽ có thể truyền thụ, nhưng loại vật chất dũng cảm này thì không thể dạy được, ta biết ngươi đang nghĩ gì, có người cảm thấy đám hải tặc đều vô cùng dũng cảm, bởi vì bọn họ không sợ chết, đuổi theo con mồi trên biển rộng mênh mông, vật lộn với phong ba sóng dữ, thậm chí có can đảm tác chiến với hải quân.” “Không sợ chết chẳng lẽ không phải dũng cảm sao?” Trần Phàm nghi ngờ nói. “Đương nhiên là không phải,” Annie thản nhiên nói, “Phần lớn bọn họ đều chỉ là những kẻ ngu ngốc mà thôi, bọn họ khinh thị mạng sống của chính mình cũng khinh thị cả mạng sống của người khác, điều này không hề liên quan gì tới sự dũng cảm, nhiều nhất chỉ có thể coi là sự lỗ mãng mà thôi.”
“Vậy…vậy cái gì mới là dũng cảm?” Trần Phàm mờ mịt. “Dũng cảm thật sự trên thực tế lại bắt nguồn từ nỗi sợ hãi.” Nữ hải tặc tóc đỏ nhìn vào đôi mắt của chàng thiếu niên, “Ngươi có từng nghĩ tới, ngươi rốt cuộc đang sợ điều gì?” “Ta…Đồ mà ta sợ nhiều lắm.” Trần Phàm ngượng ngùng nói. “Không, ý ta nói là thứ mà ngươi thực sự sợ hãi.” “Ừm…Tất cả những tên mà ta đánh không lại sao?” Trần Phàm nghĩ ngợi, nắm chặt nắm đấm, “Nếu ta cũng lợi hại được như Trương Hằng với ngài thì ta sẽ chẳng còn sợ gì nữa.” “Sức mạnh đương nhiên quan trọng, nhưng nó không phải là nguồn gốc của lòng dũng cảm, bởi vì dù ngươi có rèn luyện thế nào đi nữa, thì trên đời này luôn có những kẻ mạnh hơn ngươi, đợi đến khi gặp phải bọn chúng ngươi định làm gì, khóc lóc quỳ xuống đất cầu xin tha thứ sao?”
“Dù sao thì cũng tốt hơn so với cái loại như ta bây giờ tùy tiện gặp người qua đường hoàng mao nào cũng khóc lóc quỳ xuống đất xin tha a.” Trần Phàm vừa nghĩ đến buổi chạng vạng tối ba ngày trước, bộ dạng mất mặt của mình trước cửa nhà vệ sinh liền nổi giận nói, “Con người của tôi thật sự rất sợ bị đánh, rất sợ đau.” “Không ai là không sợ đau cả, nhưng mà trên đời này vẫn có những thứ còn đáng sợ hơn đau đớn.” Annie nói. Lòng Trần Phàm khẽ động, hắn liền nghĩ đến những hối hận cùng những uể oải của chính mình trong những ngày qua, chúng gần như ở khắp mọi nơi, giống như thủy triều bao phủ lấy tất cả những kẽ hở trong cuộc sống của hắn, và sắp nhấn chìm hắn, nếu không vì chuyện này, thì có lẽ hắn cũng đã không tiếp nhận lời mời sau đó, mà đã liều mình mạo hiểm tính mạng đến tham gia cái trò chơi nguy hiểm này.
Mà đã biết rõ Loki đang đào hố cho mình nhảy vào, dù có kim thủ chỉ cáo mượn oai hùm, thì trời mới biết đến cùng hắn có thể chống nổi qua được mấy vòng chơi, Trần Phàm cũng không cảm thấy mình là một tên người qua đường có vận may mãi được như vậy, mà lần nào cũng rút được những kỹ năng mình mong muốn. Và nữ hải tặc tóc đỏ dường như có thể nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng của hắn, nàng lên tiếng, từ tốn nói, “Nhìn xem, đây chính là cái giá phải trả cho việc lùi bước đấy, hãy nhớ kỹ tâm tình của mình khi đó, khi ngươi lần sau muốn lui bước, hãy nhớ lại một lần xem, rốt cuộc thứ gì mới đau đớn hơn, là nắm đấm của địch nhân, hay là những thứ mà ngươi sẽ đánh mất khi ngươi lui lại.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận