Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 360: Bọn hắn chỉ là có chút sợ người lạ

Chương 360: Bọn hắn chỉ là có chút sợ người lạ
Trương Hằng tiếp nhận viên kẹo cùng nửa bình cam thảo đường.
Sau một khắc bên tai lại vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống đã lâu.
【Đã mua cam thảo đường tại tiệm tạp hóa, điểm tích lũy trò chơi +3, có thể đến bảng nhân vật để xem thông tin liên quan...】
...
Trương Hằng càng ngày càng không hiểu cái hệ thống thành tựu kỳ quái này, trước đó hắn từ chỗ lão ngưu tử muốn chút thuốc lá sợi hút thử, ngoại trừ hơi hiếu kỳ hương vị thuốc lá sợi trứ danh ra, cũng muốn thử vận may xem có thể kiếm chút điểm tích lũy không.
Kết quả không có gì xảy ra cả, ngược lại hắn tại tiệm tạp hóa tùy tiện mua một bình cam thảo đường lại bất ngờ nhận được 3 điểm tích lũy, tính ngẫu nhiên trong đó thật sự quá mạnh, khó trách nhiều người chơi công hội nghiên cứu thời gian lâu như vậy, mà vẫn không thể đưa ra được một phương án ổn định thu hoạch điểm tích lũy trò chơi trong phó bản.
"Sao vậy?" Wendy hỏi bên cạnh.
"Không sao, ăn kẹo đi." Trương Hằng cầm nửa bình cam thảo đường trên tay đưa cho nàng, sau đó lại nói với ông chủ, "Ông có biết người ở các nông trại ngoài trấn đã đi đâu hết không?"
Nghe vậy, tay của ông chủ run lên, đang bưng một túi bột mì thì suýt chút nữa rơi xuống đất, may mà Trương Hằng nhanh tay đỡ lấy.
Ông chủ nói lời cảm ơn, lại nhận lấy túi bột mì, "Trên trấn có dịch bệnh bùng phát thời gian trước, những người nhiễm bệnh đều đã bị cách ly rồi."
"Xem ra chúng ta không đoán sai, quả nhiên là dịch bệnh, tình hình có nghiêm trọng không?" Wendy hỏi.
"Tạm thời đã được khống chế rồi."
"Trên trấn có bác sĩ không, những người mắc bệnh đó bị đưa đến đâu rồi?" Trương Hằng nói.
"Ở nhà thờ của trấn, họ tạm thời được tập trung ở đó, bác sĩ cũng ở đó, tốt nhất các ngươi đừng đến gần chỗ đó."
"Yên tâm, chúng ta còn chưa muốn chết đâu." Wendy nói, sau đó lại bổ sung một câu, "Cầu Chúa phù hộ các ông."
"Cảm ơn cô, thưa cô."
Sau khi Trương Hằng trả tiền, hai người rời khỏi tiệm tạp hóa, đi một lúc thì Wendy cảm thấy giày không được thoải mái lắm, muốn ngồi xuống sửa sang lại một chút, kết quả đúng lúc này Trương Hằng mở miệng nói, "Đừng vội, đi thêm một đoạn nữa rồi hãy làm."
"Tại sao?"
"Ông chủ còn đang vụng trộm nhìn chúng ta trong tiệm đấy, đừng quay đầu lại, cũng đừng có động tác thừa."
"Ông ta đang giám thị chúng ta sao?" Wendy nghe vậy kinh ngạc.
"Nói chính xác hơn thì là đang quan sát động tĩnh và phản ứng của chúng ta." Trương Hằng nói, "Nếu như ngươi vừa nói một lời nói dối, cũng sẽ đặc biệt chú ý đến phản ứng của người nghe."
"Nói dối, ý anh là về chuyện dịch bệnh sao?"
"Ừm, thú vị đấy, xem ra người ở thị trấn này hiện giờ đang cố gắng che giấu điều gì đó," Trương Hằng nói, "Không biết một lát nữa quan trị an mà chúng ta gặp sẽ đóng vai nhân vật gì."
Năm phút sau, Trương Hằng và Wendy đi đến đồn cảnh sát trong trấn, trưởng đồn là một người đàn ông để râu quai nón rậm rạp, giữa ban ngày mà vẫn đang ở trong văn phòng mình làm chuyện mờ ám với một người phụ nữ.
Wendy vừa bước vào đã giật mình, bởi vì người phụ nữ kia đang nằm trên ngực của trưởng đồn râu quai nón, hai người dường như muốn dính lấy nhau.
"Đừng làm loạn, có người đến rồi, anh phải bắt đầu làm việc thôi, em yêu." Trưởng đồn râu quai nón lên tiếng, đồng thời lại bóp một cái lên đùi của người phụ nữ, cô ta cười khanh khách đứng dậy, trả cho trưởng đồn râu quai nón một nụ hôn gió.
Sau khi chỉnh trang lại bộ quần áo bẩn thỉu của mình, còn cố ý lau một chút huy hiệu trước ngực, lúc này mới nói, "Tôi có thể giúp gì cho hai vị đây?"
Hắn cũng là người bình thường đầu tiên mà Trương Hằng nhìn thấy sau khi đến thị trấn nhỏ này, khác với những cư dân có vẻ hơi tự bế trước đó, ít nhất vị trưởng đồn cảnh sát trước mắt này, ngoại trừ việc không biết bao lâu chưa tắm ra thì những chỗ khác đều rất bình thường.
Còn về một chút ham muốn nhỏ nhặt của hắn, thì cũng không có gì đáng trách, dù sao thì cảnh sát trưởng thời này là công việc 24/24, một người phụ trách cả thị trấn, cũng không có chuyện thời gian làm việc như người khác.
"Ông là trưởng đồn Harper? Nhưng tôi nghe nói trưởng đồn Harper là một người lùn." Wendy nói.
"Cô có mắt nhìn đấy, thưa cô, tôi không phải trưởng đồn Harper, trưởng đồn Harper lớn tuổi quá nên đã về hưu rồi, tôi là người kế nhiệm của ông ấy, cô có thể gọi tôi là Lerf."
"Trưởng đồn Harper về hưu? Nhưng cách đây một tuần tôi còn liên lạc với ông ấy bằng điện báo mà." Wendy mở to mắt.
"Vâng, đời người vô thường, tôi cũng không nghĩ việc này lại xảy ra đột ngột như vậy, ông ấy là một trong những người định cư đầu tiên ở thị trấn này, đã cống hiến rất nhiều cho nơi này, người dân nơi này sẽ luôn ghi nhớ những đóng góp của ông ấy... Vậy, hai vị đến Brice có việc gì?"
"Thật ra chúng tôi đến để tìm người, trưởng đồn Lerf."
"Thật sao, người nào?"
Wendy nhìn Trương Hằng, người sau khẽ gật đầu, cô gái nhỏ mới nói tiếp, "Chúng tôi đến đây tìm cha tôi, ông ấy đã đi khỏi nhà một thời gian dài rồi, trước khi đi ông ấy nói cho chúng tôi biết là đi bàn chuyện làm ăn."
"Ôi, thật tệ, hay là cô cho tôi biết tên cha của cô đi, tôi sẽ xem có thể giúp gì được cho cô không."
"Cha tôi là Matthew la Binns, chủ nông trường hạt Lincoln, mặc áo sơ mi màu xám, giày rất cũ, khoảng ba mươi lăm tuổi, ánh mắt kiên nghị, bụng phía trên bên trái có vết sẹo."
"Tôi nhớ rồi, tôi sẽ đi điều tra ngay, hai người có thể nghỉ ngơi ở quán trọ rồi đợi tin của tôi, rất nhanh thôi, chắc là sáng mai sẽ có kết quả." Trưởng đồn Lerf nháy mắt với cô gái.
"Tôi có thể hỏi thêm một câu được không, rốt cuộc người ở đây làm sao vậy?" Wendy không nhịn được hỏi.
"À, đừng để bụng, bọn họ chỉ là có chút e dè với người lạ thôi, đợi đến khi quen sẽ tốt thôi, hơn nữa, dù sao thì trên trấn cũng vừa mới xảy ra chuyện đáng sợ."
"Tôi nghe nói về trận dịch bệnh đó, thật là chuyện không may."
"Ai nói không phải chứ, nhưng rồi mọi thứ sẽ ổn thôi, những người sống ở vùng đất này đều là những người dũng cảm." Lerf nói....
"Không cần anh phải có con mắt quan sát, tôi cũng thấy ông ta đang nói dối rồi."
Trong phòng quán trọ, Wendy nói với Trương Hằng, "Trưởng đồn Harper sao có thể đúng lúc này về hưu được."
"Ừm." Trương Hằng đang lau sạch nòng súng trường Winchester.
"Chúng ta nên làm gì tiếp theo, còn nữa, lúc trước anh đã nghi ngờ tên quan trị an đó rồi, tại sao vẫn muốn tôi nói chuyện về cha?"
"Cô không thể lừa được hắn, dù sao trước đó đã có điện báo đến rồi, mục đích của chúng ta không có gì bí mật cả, nói ra ngược lại có thể tạo cho hắn một loại ảo giác, đó là dù chúng ta đã nghi ngờ tình hình của thị trấn, nhưng vẫn tín nhiệm hắn là một tên quan trị an giả mạo, mặt khác tiện thể xem đồng bọn của hắn có những ai."
"Làm sao để xem?" Wendy nhíu mày.
"Không có gì bất ngờ thì tối nay bọn họ sẽ đến tìm chúng ta thôi." Trương Hằng thờ ơ nói, "Để đảm bảo an toàn thì tôi nên để cô rời đi, nhưng làm vậy thì họ sẽ sinh nghi, nếu trưởng đồn Dolan nói không sai thì họ và cha cô quen biết, chắc sẽ không làm khó dễ cô, thế này đi, cô với con ngựa sét hãy chuẩn bị sẵn sàng, một khi tình thế không ổn thì cô lập tức cưỡi ngựa rời đi, còn những người này cứ để tôi đối phó là được."
Bạn cần đăng nhập để bình luận