Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 306: Mượn đao

Trương Hằng có thể cảm giác được hiện tại người vừa bước ra khỏi hàng này, Shimizu Isshin, rõ ràng lợi hại hơn rất nhiều so với thiếu niên lúc trước. Nếu là thủ tịch, như vậy hẳn là người có thực lực gần với Sugawara Hidari nhất trong đạo trường, việc tu tập phô bày Nguyên Chân Giải Lưu chắc cũng có thâm niên nhất định, vừa vặn dễ dàng hơn để bộc lộ kỹ nghệ của lưu phái. Trên thực tế Shimizu Isshin đã ở bên cạnh Sugawara Hidari từ trước khi người sau mở Chu Tước quán, tu luyện hơn mười năm, được phép học kỹ thuật Nguyên Chân Giải Lưu cao cấp nhất, hiện tại thay thầy giảng dạy trong đạo trường, ngay cả Sugawara Hidari cũng không nắm chắc sẽ thắng được hắn. Nhưng bây giờ Shimizu Isshin đứng trước mặt Trương Hằng, vẻ mặt còn ngưng trọng hơn so với khi đối mặt với sư phụ của mình. Bởi vì cái gọi là người trong nghề mới hiểu rõ sự lợi hại, bất kể là loại vận động nào, công kích luôn chiếm ưu thế hơn so với phòng thủ, người ta thường nói phòng thủ lâu ắt có sơ hở, nhưng Trương Hằng chỉ đứng yên tại chỗ, ngay cả bước chân cũng không nhúc nhích, đã dễ dàng hóa giải toàn bộ các đợt công kích của đối phương, cho dù Koyama Minh Tâm Lưu có coi trọng lưu phái phòng thủ, cũng không thể nào nhẹ nhàng đến mức này. Bởi vậy điều này chỉ có thể nói rõ một sự thật, đó chính là chênh lệch thực lực của hai bên lớn hơn nhiều so với những gì đã thể hiện. Shimizu Isshin cảm thấy áp lực đè nặng lên vai, trận chiến này của hắn mang theo vinh dự của đạo trường, hướng đối phương khom người chào, rút đao gỗ, trầm giọng nói: “Xin chỉ giáo.” Một khắc sau Trương Hằng đã có được chiếc đao được đúc theo điển tích Tam Hồ truyền thuyết, tiện thể thưởng thức qua kỹ nghệ của Nguyên Chân Giải Lưu, đối thủ chính là Shimizu Isshin, hiện tại hắn đầu đầy mồ hôi, trông như vừa vớt từ trong nước ra, lại còn ánh mắt bất định sợ hãi, hắn đã tung hết tất cả vốn liếng, nhưng vẫn không thể làm gì được đối phương. Thậm chí hắn còn cảm thấy bản thân mình với sư đệ vừa ra trận kia không khác nhau là mấy, mặc kệ dùng chiêu thức nào cũng không thể công phá được hàng phòng ngự của đối phương. Cái phái Koyama Minh Tâm Lưu này trước giờ chưa từng nghe qua, vì sao môn hạ đệ tử lại lợi hại đến vậy? Shimizu Isshin tại Chu Tước quán vẫn luôn là người trầm ổn vững vàng, bất kể xảy ra chuyện lớn gì đều có thể giữ vững vẻ mặt không thay đổi, tất cả mọi người nói chỉ cần có Shimizu Isshin ở đây, cho dù trời sập cũng không cần lo lắng. Nhưng mà khi chiến đấu với Trương Hằng, tâm của Shimizu Isshin đã rối loạn, cái cảm giác bản thân không có chút biện pháp nào để đối phó, càng đánh càng suy sụp là lần đầu tiên hắn cảm nhận, thật giống như những gì mình đã học trong bao năm qua không hề có tác dụng gì. Nhưng thực tế thực lực của hắn không tệ chút nào, khi hai người vừa giao thủ Trương Hằng đã có thể cảm nhận Shimizu Isshin còn mạnh hơn Yamada, hơn nữa kiểu cường điệu dũng mãnh của Nguyên Chân Giải Lưu cũng rất thú vị, đặc biệt là bọn họ cư hợp thuật, nghe nói nó đã dung hợp cùng một lúc kỹ thuật của hai phái gần lý tam giáo lưu và song lưu cư. Trương Hằng sau một hồi chiến đấu với Shimizu Isshin đã đại khái thăm dò được sức mạnh và tốc độ của đối phương, nhưng không ngờ rằng Shimizu Isshin trong một sát na khi dùng cư hợp thuật lại bộc phát ra một đao vượt xa tiêu chuẩn bình thường. Dù sao thì nó vẫn bị Trương Hằng nâng đao cản lại, nhưng loại kỹ năng có thể phá vỡ giới hạn bản thân như thế khiến hắn có phần cảm thấy hứng thú. Mà sau khi đánh bại Shimizu Isshin, Trương Hằng vốn cho rằng người tiếp theo mình đối mặt sẽ là Sugawara Hidari - trùm cuối của Chu Tước quán, nhưng không ngờ rằng Sugawara Hidari lại hoàn toàn không xuất hiện, chỉ là sai người đưa cho hắn thanh đao, trong đó hiển nhiên đã mang ý chịu thua. Trương Hằng cũng không rõ nội tình Chu Tước quán, thực lực của Shimizu Isshin - thủ tịch và Sugawara Hidari - quán chủ không chênh nhau là mấy, Shimizu Isshin đã thua một cách triệt để, Sugawara Hidari đương nhiên sẽ không tự mình ra mặt thêm một lần để nhận nhục, cho nên dứt khoát trực tiếp đưa đao cho Trương Hằng. Và Trương Hằng quả nhiên giữ lời, mượn được đao lại có cơ hội hiểu rõ Nguyên Chân Giải Lưu liền hài lòng cáo từ rời đi, cũng không hề tiếp tục ba hoa chích chòe, ngược lại khiến Shimizu Isshin thở phào nhẹ nhõm. Hắn rời khỏi đạo trường hoàn toàn tĩnh mịch, đi đến thư phòng của sư phụ, Sugawara Hidari đang luyện chữ, nghe được có người gõ cửa bèn nói vào đi, cũng không ngẩng đầu. Vì thế Shimizu Isshin liền cung kính đứng sang một bên, mãi cho đến khi lão sư viết đầy một trang giấy, đặt bút xuống, thở dài. Shimizu Isshin lúc này mới cúi đầu áy náy nói: “Đệ tử hổ thẹn, không phải đối thủ của người đó, để mất thanh đao yêu quý của lão sư vào tay người khác rồi.” “Không sao,” Sugawara Hidari nói, “trên thế gian này luôn có người giỏi hơn mình, ngoại trừ đao Thánh Miyamoto Musashi, ai có thể vĩnh viễn bất bại chứ, lão sư của ngươi đối mặt với Cần Trạch vịt cũng chẳng có cách nào, chỉ dám mở Chu Tước quán ở Kinh Đô sau khi hắn ch.ết, một thanh đao mà thôi, huống chi người ta chỉ nói là mượn, chứ không phải c.ướp không trả, hắn thích xem bao lâu thì cứ xem.” “Đều tại đệ tử học nghệ chưa tinh,” sắc mặt Shimizu Isshin ảm đạm, “Hiện tại vốn là thời cơ phát triển tốt nhất của đạo trường, kết quả lại xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa còn để mọi người nhìn thấy hết, ta thua, ta thật sự là. . .” “Vội cái gì,” Sugawara Hidari cười lạnh một tiếng, “ngươi thật sự cho rằng cái gã a bộ dũng quá này tới đây chỉ để mượn đao thôi sao? Xem tiếp đi, vấn đề này mới chỉ là bắt đầu, những thanh danh đao được cất giấu ở Kinh Đô đâu chỉ có mỗi Chu Tước quán chúng ta, thằng nhãi này có khi sẽ là một Miyamoto Musashi thứ hai, Kinh Đô sắp loạn rồi.” Shimizu Isshin bỗng ngẩng đầu, vẻ mặt kinh ngạc, hắn không nghĩ tới lão sư lại đánh giá tên a bộ dũng quá kia cao đến vậy, nhưng mà lão sư rõ ràng đã không thấy cuộc tỷ thí này. Tựa hồ như nhìn thấu tâm tư của hắn, Sugawara Hidari lắc đầu, “Ngươi là người ở bên ta lâu nhất, tư chất cũng tốt nhất, nhưng mà ta vẫn xem trọng nhất ở tâm tính của ngươi, một người mà khiến cho tâm ngươi rối loạn đến vậy thì chắc chắn phải có thực lực thế nào, không kiêu không ngạo là điều tất yếu, nhưng cũng không cần tự coi nhẹ mình, thực lực của ngươi cũng không tệ, chỉ là đối phương quá mạnh mà thôi, bất quá điều này cũng là kỳ ngộ của ngươi, mọi người đều nói ta đi khắp nơi, thu nạp sở trường của nhiều môn phái cuối cùng sáng tạo ra Nguyên Chân Giải Lưu, nhưng trên thực tế người có được lợi lớn nhất chính là ta trong lúc huấn luyện với Cần Trạch Vịt, hắn gây cho ta một áp lực lớn khiến ta phải ép buộc bản thân mình dung hợp tất cả những gì mình học được trước đây, rồi lĩnh ngộ ra Nguyên Chân Giải Lưu. . . Ngươi cũng thế, hãy suy nghĩ thật kỹ về trận chiến này, nếu như ngươi có thể tìm ra điểm yếu của bản thân, không chừng sẽ có thể tiến thêm một bước, đi đi, Chu Tước quán ngày mai vẫn còn phải dựa vào ngươi.” Shimizu Isshin nghe vậy lại hành lễ một cái, khom người lui ra khỏi thư phòng, trước khi đi hắn còn nghe thấy Sugawara Hidari lẩm bẩm: “Koyama Minh Tâm Lưu, Koyama Minh Tâm Lưu. . . Cảm giác như mình đã nghe thấy cái tên này ở đâu rồi, sao lại chẳng có chút ấn tượng gì vậy?” Mà một bên Trương Hằng sau khi chọn xong một đạo trường nhưng cảm thấy bản thân mình còn chưa hề đổ mồ hôi, hơn nữa trời vẫn còn sớm, hắn dứt khoát lại đến thăm một đạo trường khác, sau đó lừa đến chợ mua ít mì kiều mạch Oden và bánh gạo nếp nướng mà Koyama Akane luôn thèm, lúc này mới chậm rãi ung dung đi về chỗ ở.
Bạn cần đăng nhập để bình luận