Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 252: Diễn xuất kết thúc

Chương 252: Màn diễn kết thúc
Trương Hằng đơn giản xử lý qua vết thương ngoài da trên người, sau đó lại trở về nhà hát hoàng hậu, ngồi lại vào chỗ của mình.
Vở ca kịch cũng sắp đi đến hồi kết.
Tại quảng trường bên ngoài đấu trường bò tót, Lyes Camille Rio cùng Carmen chia tay, giữa đám đông chen chúc ngẩng đầu ưỡn ngực tiến vào trong sân, còn Carmen thì ở lại bên ngoài sân. Lúc này, gã Don José rách rưới tìm tới nàng, cầu xin tái hợp, nhưng Carmen lạnh lùng từ chối, cùng lúc đó trong đấu trường vang lên tiếng hoan hô của mọi người.
Lyes Camille Rio đã chiến thắng con bò đực, Carmen vui mừng lấy chiếc nhẫn mà Don José đã tặng xuống đất, rồi định xông vào đấu trường để chia sẻ niềm vui cùng người yêu. Nhưng Don José tuyệt vọng rút con dao găm đã chuẩn bị từ trước trong ngực, đâm về Carmen. Đến khi mọi người từ trong đấu trường đi ra, chỉ thấy Carmen nằm trong vũng máu.
Don José hét lớn: "Ta đã gϊết nàng, Carmen, Carmen yêu dấu của ta!"
Đến đây, toàn bộ vở kịch kết thúc.
Sau đó, toàn bộ diễn viên của đoàn kịch bước ra sân khấu, ánh đèn sáng rực, nhà hát vang lên những tràng pháo tay như sấm. Không còn nghi ngờ gì nữa, vở kịch mới «Carmen» đã có màn diễn ra mắt tại Luân Đôn thành công ngoài mong đợi.
Trương Hằng cũng đứng dậy, cùng mọi người xung quanh vỗ tay.
Khi màn diễn đã kết thúc, Trương Hằng cố ý đi vào hậu trường để chúc mừng Eileen Eder.
Nơi này đã có vô số người vây quanh để chúc mừng, ngay cả phu nhân Thủ tướng cũng đến.
Trương Hằng không chen chúc vào, lặng lẽ đứng ở một bên. Cho đến khi mọi người đã về gần hết, hắn mới tiến đến. Bàn trang điểm của Eileen Eder đã ngập tràn hoa tươi, nhiều đến mức không thể đặt thêm, ngay cả những chỗ bên cạnh cũng bị chất đầy, trái ngược với những người khác chỉ có vài bó hoa.
"Bây giờ ta đã biết người Luân Đôn yêu thích nàng đến thế nào." Trương Hằng nói.
"Thật sao? Tiếc là ngươi không phải người Luân Đôn, ta đã thấy ngươi rời đi giữa chừng." Eileen Eder nói.
"À... Ta với bạn ta có chút việc gấp phải giải quyết."
"Ừ, ta có thể thấy được các ngươi đã gấp đến thế nào." Eder nhướng mày, chỉ vào bộ lễ phục của Trương Hằng: "Ngươi xem thảm hại chưa kìa, chẳng khác gì Don José trong kịch."
"Thật ra ta chỉ ghé qua tiệm cắt tóc một chút."
"Xem ra bọn họ phục vụ cũng quá tệ đấy, cho ta tên tiệm cắt tóc đó để sau này ta tránh." Nữ ca sĩ cười nói.
"... "
Là người đã đọc nguyên tác, Trương Hằng đương nhiên sẽ giữ một mức cảnh giác nhất định đối với Eileen Eder. Nhưng cũng phải thừa nhận cô thực sự là một người vô cùng quyến rũ, không trách vị vua xứ Bohemia lại nhớ nhung mãi không quên.
Vả lại, nghiêm túc mà nói, vụ án đó vốn là do nhà vua phạm sai lầm trước. Vì địa vị của mình, nhà vua đã từ bỏ Eder, cưới công chúa Scandinavia. Điều đó mới dẫn đến scandal về bức ảnh về sau. Theo thái độ của Holmes, có thể thấy hắn thực ra khá là yêu thích nữ ca sĩ và có chút khinh thường với việc nhà vua đã làm.
Đây cũng là lý do sau khi sự việc kết thúc, hắn chỉ yêu cầu tấm ảnh của Eder làm thù lao và từ chối bắt tay nhà vua.
Trương Hằng cũng phần nào hiểu được sự yêu thích của Holmes dành cho nữ ca sĩ. Cô quả thực là một người phụ nữ thông minh và thú vị. Bởi vậy, trong vấn đề đối đãi với Eileen Eder, Trương Hằng quyết định cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên, không cố ý xa lánh cũng không cố gắng lôi kéo.
Người mạnh mẽ như Holmes cũng không phải lúc nào cũng một mình chiến đấu. Anh ta có đội ở đường Baker, có những mối giao thiệp được xây dựng qua việc giúp cảnh sát phá án, có bạn bè ở khắp các ngành nghề. Để chiến thắng trong cuộc cạnh tranh với anh ta, Trương Hằng cũng cần sự giúp đỡ của bạn bè.
Eileen Eder, một trong bốn người duy nhất từng đánh bại Holmes, có lẽ là một lựa chọn không tồi.
"Tuy việc ngươi rời đi giữa chừng làm ta hơi tức giận, nhưng thấy ngươi quay lại vào cuối vở kịch thì thôi vậy. Mặt khác, cảm ơn các ngươi đã chúc mừng ta từ ngoài phòng. Mặc dù trên người ngươi không hề vương chút vết máu đào nào." Nữ ca sĩ nháy mắt nói.
... ...
Đêm nay đối với rất nhiều người mà nói là một đêm dài đằng đẵng. Khi Trương Hằng trở lại căn nhà 221b phố Baker thì Holmes vẫn chưa ngủ mà đang đầy phấn khởi nghịch một cái ống thổi tên Amazon trong phòng.
Mặc dù mới đi một vòng từ quỷ môn quan trở về, nhưng tinh thần của anh ta dường như lại càng phấn chấn.
Cũng giống như những gì anh ta nói, càng là những vấn đề khó khăn thì ngược lại càng làm anh ta thêm hưng phấn. Ngược lại, cuộc sống bình lặng chẳng khác nào đang giết chết anh ta. Thấy Trương Hằng bước vào, anh ta nói: "Cũng hay đấy, ngươi không đưa cô nàng về nhà."
"Ta không cho rằng quan hệ của bọn ta tốt đến mức đó." Trương Hằng nói, "Vả lại ngươi không cần phải lo, ta và cô nàng không phải là kiểu quan hệ mà ngươi đang tưởng tượng đâu."
"Vậy thì tốt, nếu không thế giới này lại có thêm một kẻ bình thường trong tình yêu, tổn thất một trinh thám ưu tú rồi." Holmes nói.
"Ngươi đã moi được gì từ đám thợ cắt tóc đó chưa?" Trương Hằng không tiếp tục nói về chủ đề này nữa.
"Ta rất vui khi ngươi vẫn còn nhớ tới vụ án của chúng ta. Nhưng đáng tiếc là mọi chuyện đúng như dự đoán, bọn họ không thuộc về đội phạm tội của tiên sinh. Tuy nhiên, ít nhất ta đã biết được kẻ đánh lén chúng ta đêm nay ở nhà hát là ai rồi."
"Hắn đánh ngươi, nhưng là ta đánh hắn, cảm ơn." Trương Hằng chỉnh lại.
"Không quan trọng, đối với ta thì không khác gì nhau cả. Tóm lại, tên kia là Karlson. Hắn khai mình làm việc tại một xưởng súng, nhưng hai thông tin này tám phần là giả. Hắn quen đám thợ cắt tóc trong lúc uống rượu. Giống như ta đã nói, những người Phổ ở Luân Đôn rất thích kết bè phái. Hắn chạy vào tiệm cắt tóc, nói có kẻ xấu đang truy đuổi mình, thế là đám thợ cắt tóc đã chung tay với hắn để chiến với ngươi một trận."
"Chờ chút đã, bọn họ thật ra không rõ tên kia là ai, vậy chẳng phải ngươi không moi được gì sao." Trương Hằng nhíu mày.
"Đúng vậy, nhưng may mắn là ta đã từng giao thủ với hắn, cổ ta không phải bị bóp vô ích."
"Hả?" Holmes đặt ống thổi tên xuống, "Tên kia ra tay bất phàm, chiêu thức ngắn gọn thực dụng, nhất là cú đánh ngã ta kia, rõ ràng là chiêu thức của quân đội, mà hắn lại là người Phổ như ta đã nói. Ngoài ra, hắn rất thích cờ bạc. Ta thấy được chiếc đồng hồ trên tay phải của hắn. Chiếc đồng hồ kia chắc hẳn có giá trị không nhỏ, nhưng trên đó lại có số biên lai cầm đồ. A, đó là thói quen của tiệm cầm đồ ở Luân Đôn. Bọn họ dùng kim để khắc số vào mặt sau đồng hồ. Cách này giống như việc treo một tấm thẻ bài, tránh được việc quên hoặc lẫn lộn số. Mắt thường rất khó nhìn ra, ta mò thấy khi đang giằng co. Ít nhất có ba dãy số, tức là hắn đã cầm cố đến ba lần. Nhưng sau đó hắn đều chuộc lại. Điều này có nghĩa là hắn thường nhận được một khoản tiền lớn. Vậy câu hỏi đặt ra là, số tiền đó đến từ đâu?"
"Là từ tiên sinh?"
"Không sai, ngày mai chúng ta đến sòng bạc. Ta có linh cảm chúng ta đã rất gần kẻ chủ mưu rồi." Holmes nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận