Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 26: Chuyện nhỏ

Chương 26: Chuyện nhỏ
Tần Trăn dẫn theo hai túi lớn đồ đạc, mồ hôi nhễ nhại chạy tới, người còn chưa đến nơi đã kêu khổ: "Các ngươi cũng đến rồi đấy à, vẫn là các ngươi sáng suốt, đến trước để chân chạy muốn gãy, ta đây hoàn toàn là làm khổ lực cho các ngươi đấy."
"Không phải ngươi đã xếp hàng từ sớm rồi sao?" Trương Hằng từ trong tay hắn nhận lấy một cái túi.
"Đừng nhắc nữa, gặp phải một thằng chen ngang, đằng sau một cô nương nhắc nhở nó vài câu, nó còn hung hăng, ta với một dì khác không nhìn nổi, đứng ra nói tên kia, kết quả nó còn muốn đ·ộ·n·g t·a·y với ta."
"Ai thắng?" Trì Giai tò mò hỏi.
"Còn phải nói sao." Tần Trăn đắc ý nói, hắn tuy là học sinh cấp ba, nhưng vì một mực chơi bóng rổ nên vóc dáng cũng đã gần một mét tám, lại có cơ bắp, hồi nhỏ đã hay đánh nhau với đám trẻ trong khu, nên chưa từng sợ chuyện này.
Lúc nhìn thấy hai cô gái, mắt hắn cũng sáng lên, huých khuỷu tay vào người Trương Hằng: "Không giới thiệu cho chúng ta làm quen sao?" Nói rồi hắn lại nhỏ giọng hỏi: "Ai là bạn gái của ngươi?"
"Đừng nghe hắn nói bậy," Trương Hằng nói với Bách Thanh và Trì Giai, "Tần Trăn, là bạn từ nhỏ của ta, học ở trường cấp ba số 3 của thành phố, cùng khóa với chúng ta, tuy bình thường t·h·í·c·h khoác lác, nhưng người không tệ đâu."
Sau đó, hắn lại nói với Tần Trăn: "Đây là Bách Thanh và Trì Giai, bạn học cùng lớp của ta."
"Gì mà t·h·í·c·h khoác lác," Tần Trăn bất mãn nói: "Chúng ta vẫn luôn là người anh em đáng tin cậy tốt nhé." Vừa nói hắn vừa chìa tay ra, cười tươi: "Chào các bạn, ta là đội trưởng đội bóng rổ trường cấp ba số 3."
"Lợi h·ạ·i ghê, em nhớ đội bóng rổ trường cấp ba số 3 lợi hại lắm, năm ngoái hình như các anh đạt giải á quân đúng không." Trì Giai và Bách Thanh hào phóng bắt tay Tần Trăn, Trì Giai vẫn là người hoạt bát, nói chuyện rất tự nhiên.
Tần Trăn gãi đầu: "Đáng tiếc, ban đầu chúng ta có thể đoạt chức vô địch, nửa đầu trận rõ ràng còn đang dẫn trước, nhưng sau đó chủ lực trung phong của đội ta bị trẹo chân, bảng bóng rổ bị đối phương oanh tạc, cố thủ dưới rổ thì gặp đối phương ném ba điểm, bị thua thảm hại."
"Không sao đâu, lần sau lại cố gắng." Trì Giai khích lệ.
Trong quán Hamburger King không có nhiều chỗ ngồi, bốn người sau khi giới thiệu qua liền đến chỗ mấy bồn hoa ít người gần bãi đỗ xe, Tần Trăn và Trương Hằng trải giấy tuyên truyền ở ven đường để hai cô gái ngồi xuống, còn hai người thì đưa túi xách cho hai nàng rồi đứng ở đấy, đợi đồ ăn mang ra.
Tần Trăn đã đói bụng từ lâu, vừa cầm hamburger lên tay đã thuần thục nuốt vào bụng, rồi nhận lấy lon CocaCola Trì Giai đưa tới, nói tiếng cảm ơn.
Bên kia, Bách Thanh thấy vậy, do dự một chút rồi cũng lấy ly nước chanh từ trong túi ra, hỏi Trương Hằng: "Anh uống không?"
"Ừm." Trương Hằng nhận lấy ly nước chanh, tay của hai người vô tình chạm vào nhau, Bách Thanh phản xạ có điều kiện muốn rụt tay lại, nhưng rồi lại dừng, nàng còn chưa kịp nói gì đã thấy sắc mặt Tần Trăn bỗng nhiên biến đổi.
Trương Hằng nhìn theo hướng Tần Trăn, thấy mấy nam sinh đang đi về phía bọn họ.
Tần Trăn chửi một tiếng: "Mẹ nó, vẫn là cố ý tìm đến gây sự, đánh trẻ con gọi cả người lớn theo à?"
"Bọn chen ngang?" Trương Hằng hỏi.
"Ừm, không sao đâu, ta xử lý được, các cậu cứ ở đây đợi ta." Tần Trăn lại uống một ngụm lớn CocaCola, đưa cốc trả lại cho Trì Giai.
Trì Giai lo lắng nói: "Này, đừng có cố quá đấy, bọn họ đông người như thế."
Trương Hằng cũng nói: "Đừng có làm loạn, vốn cũng không phải chuyện lớn gì, bảo họ tới nói chuyện rõ ràng là được rồi, để tôi đi thương lượng với họ."
Tần Trăn lắc đầu: "Mấy người đó mà chịu nói lý thì đã không chen ngang ở quán Hamburger King rồi."
Tuy nói vậy, cuối cùng hắn vẫn không dám một mình tiến lên, dù sao hắn cũng biết mình vừa lên, tám chín phần mười là sẽ bị đ·á·n·h, tuy da dày t·h·ị·t béo, nhưng bị đ·á·n·h trước mặt hai cô gái thì dù gì cũng hơi khó coi, nhưng hắn hơi lo lắng không biết có liên lụy đến ba người Trương Hằng không.
Dù sao hắn đã quyết định, dù mình có bị đ·á·n·h thì cũng không thể để hai cô gái bị liên lụy.
"Chính là hắn! Lúc nãy ở quán Hamburger King đ·á·n·h tao." Một nam sinh mặc áo phông xanh lam chỉ vào Tần Trăn nói, nhìn bộ dạng của bọn hắn, tuổi chắc cũng không lớn lắm, đoán chừng là sinh viên đại học gần đây, có cả nam lẫn nữ, bốn nam sinh khác nghe vậy liền lập tức nhìn Tần Trăn bằng ánh mắt không mấy thiện cảm.
"Rõ ràng là chính mấy người đuối lý trước còn đ·ộ·n·g t·a·y trước." Tần Trăn hừ một tiếng không cam tâm yếu thế nói.
Hắn hồi nhỏ đã đánh nhau nhiều, nên đối mặt với thế yếu về người cũng không hề nhụt chí, chỉ là hiện tại cục diện này hắn cũng thấy đau đầu, trước đây một mình hắn đánh không lại liền chạy, vô cùng tiêu sái, nhưng bây giờ bên cạnh còn ba người vướng víu, thuộc vào kiểu chạy được hòa thượng nhưng không chạy được miếu.
"Cũng đừng nói bọn tao bắt nạt mày," một nam sinh khác nói: "Đứng nghiêm chỉnh, lúc nãy mày ở Hamburger King đ·á·n·h bạn thân tao mấy quyền, giờ để nó đ·á·n·h lại mày mấy quyền."
Trì Giai bất mãn nói: "Dựa vào cái gì chứ, người chen ngang không x·i·n l·ỗ·i, ngược lại còn đi gây sự với người ngăn cản."
"Các cô là bạn của nó đúng không, chỗ này không có chuyện của các cô, nếu không muốn giống như nó bị đ·á·n·h thì tốt nhất im miệng." Một nam sinh khác cảnh cáo.
Lúc này Trương Hằng cũng lên tiếng: "Hôm nay xem như không đánh nhau thì không quen biết, thôi bắt tay một cái coi như huề đi."
"Ha ha, bọn mày là không hiểu tiếng người hay sao, ở đây không phải là chỗ để bọn mày cò kè mặc cả." Nam sinh uy h·iếp nói, đồng thời đưa tay muốn đẩy người gần nhất là Trương Hằng.
Nhưng mà ngay sau đó, động tác của hắn bị một chuỗi tiếng động cơ xe n·ổ phá ngang, sau đó nhìn thấy liền sáu chiếc xe thể thao từ giao lộ lái tới, bảo an trông giữ chỗ đỗ xe lộ thiên của quảng trường liền lập tức di chuyển biển báo của mấy chỗ đỗ, hành động này làm cho mấy chủ xe vẫn đang loay hoay tìm chỗ không hài lòng, nhưng nhìn thấy xe đối phương sang trọng cũng biết nhóm người này không giàu thì sang, cuối cùng vẫn không ai nói gì.
Đợi sáu chiếc xe thể thao đỗ ngay ngắn, một người trẻ tuổi dẫn đầu, vừa xuống xe đã thấy Trương Hằng, mắt lập tức sáng lên, chào hỏi: "Cao thủ! Anh cũng ở đây à."
Nói xong, hắn liền đi thẳng về phía này.
Sự việc bất ngờ xảy ra làm nhóm người chạy đến gây sự với Tần Trăn nhìn nhau, trong lúc bọn họ còn ngơ ngác, người trẻ tuổi kia đã bỏ mặc bạn gái mà đi đến phía sau lưng họ, thấy không ai nhường đường, người trẻ tuổi liền nhíu mày: "Bạn của mấy người?"
"Không phải." Trương Hằng nói.
"Vậy thì tốt." Người trẻ tuổi thở phào nhẹ nhõm, rồi giận tím mặt quay sang cô gái gần mình nhất, lạnh lùng nhả ra một chữ: "Cút!"
Cô gái nghe vậy thì mặt biến sắc, suýt nữa khóc, ấm ức nhìn về phía mấy nam sinh bên cạnh, nhưng đám người trước đó còn hùng hổ muốn giúp đồng bọn lại chần chừ, bọn họ cũng đã liếc thấy đồ ăn bọn kia đang dùng, gặp những học sinh cấp ba như Trương Hằng bọn họ thì khí thế hùng hổ mà xông lên, nhưng đám người trẻ tuổi này nhìn qua thì đã thấy không dễ chọc rồi.
Lúc này mấy người lái xe còn lại cũng lần lượt xuống xe, về số lượng bọn họ đã không còn chiếm ưu thế nữa, hơn nữa nếu thật sự đánh thắng thì cũng sẽ có hậu hoạn vô tận, thế là mấy người liếc nhìn nhau, không nói một lời nào, cụp đuôi vội vàng rời đi.
"Cảm ơn."
Đợi đám người kia đi hết, Trương Hằng nói với người trẻ tuổi kia một tiếng cảm ơn, hắn từng biết nhóm phú nhị đại này, biết bọn họ tuy không phải người lương thiện gì, nhưng bình thường cũng rất ít chủ động gây chuyện, lần này người trẻ tuổi này sở dĩ "phách lối" như vậy chắc hẳn cũng vì nhìn ra mâu thuẫn giữa hắn và nhóm người kia, nên giúp hắn ra mặt.
"Chuyện nhỏ." Người trẻ tuổi nói, hắn nhìn Bách Thanh và Trì Giai hai cô gái, cười cười: "Xem ra các cậu tối nay có hẹn rồi, vậy thì bọn tôi không làm phiền nữa, khi nào rảnh thì lại qua câu lạc bộ ngồi một chút, dạy cho bọn này vài chiêu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận