Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 83: Quýt kem

Chương 83: Quýt kem
Món đồ kia nhìn có vẻ tà ác nhưng trang sức lại là bùa hộ mệnh, sự việc phát triển đến nước này thực sự ngoài dự đoán của Trương Hằng.
Trước đây hắn vẫn cho rằng những chuyện ngoài ý muốn liên tiếp xảy ra trong nhà Điền Điền có liên quan đến tranh của Điền Điền, nhưng bây giờ xem ra những bức tranh đó trên thực tế có tác dụng cảnh báo, Điền Điền muốn dùng cách này để báo cho người bên cạnh về nguy hiểm sắp xảy đến, nhưng đáng tiếc là không ai để ý, hoặc có thể nói nàng từng thử giao tiếp với mọi người xung quanh nhưng không ai tin, chỉ cho rằng đó là trùng hợp.
Về sau nàng tiếp nhận trị liệu tâm lý, cũng không còn chia sẻ những bức tranh này với ai, mãi đến khi bị Trương Hằng tình cờ phát hiện. Còn bức tranh cuối cùng nàng giấu dưới giường, con mắt tà ác trên đó căn bản không phải là bùa hộ mệnh mà là kẻ xâm nhập Trương Hằng.
Khi Trương Hằng cúi người nhìn xuống dưới gầm giường, ánh mắt của hắn cũng đồng thời xuất hiện trước mặt Điền Điền, khiến cho lời tiên đoán trên tranh thành sự thật. Cứ như vậy, phương hướng điều tra trước đây của hắn hoàn toàn đi sai hướng, những chuyện ngoài ý muốn trong nhà Điền Điền không liên quan gì đến Điền Điền. Không, không đúng, vẫn có liên quan, cho đến bây giờ, trong nhà Điền Điền chỉ có Điền Điền không bị thương tổn, tại sao vậy?
Bất kể người hay vật nào ra tay với nhà Điền Điền, đều rõ ràng mang ác ý rất lớn, nhưng tại sao chỉ bỏ qua cho Điền Điền? Có phải vì nàng còn nhỏ không? Trương Hằng không nghĩ như vậy, đến cả chó cưng còn không tha thì làm sao có thể mềm lòng vì vấn đề tuổi tác được.
Cho nên, nhất định vẫn còn điều gì đó hắn đã bỏ sót. Trương Hằng vừa nghĩ vừa đi về nhà, trên đường còn nhận được điện thoại của mẹ, bà đột nhiên muốn ăn kem, còn chỉ định vị quýt, thế là Trương Hằng chạy một vòng ra siêu thị Wal-Mart, không tìm được kem vị quýt trong tủ lạnh nên mua cho bà một hộp vị nguyên bản, cộng thêm một túi quýt.
Khi về đến nhà, Trương Hằng lại gặp cô bé đến thăm Điền Điền lúc trước, cô bé đứng ở dải cây xanh, nhìn chằm chằm vào cửa sổ đang kéo rèm của nhà Điền Điền. Cô bé cảm thấy có người đến gần phía sau thì thu ánh mắt lại, quay người định bỏ đi, nhưng lại bị Trương Hằng gọi lại.
"Em là bạn cùng lớp của Điền Điền sao? Em tên gì, có ở trong khu này không?"
Cô bé nghe vậy cảnh giác lùi lại hai bước, không nói gì, nhanh chân bỏ chạy.
Trương Hằng không đuổi theo, nhìn bóng lưng cô bé chạy xa dần.
Bình thường những bé gái đều đã được bố mẹ dặn dò, trong tình huống như vậy sẽ không phản ứng với người lạ trên đường, nên phản ứng này của đối phương cũng không làm Trương Hằng quá bất ngờ, mặc dù cô bé không mở miệng, nhưng Trương Hằng cơ bản đã có thể khẳng định cô bé cũng ở trong khu này. Bởi vì đối với bé gái còn nhỏ, cha mẹ sẽ không để chúng tự ý đi ra ngoài, chỉ ở trong khu dân cư như thế này thì mới có thể thả cho chúng tự do hoạt động.
Trên thực tế đây đã là lần thứ ba Trương Hằng thấy cô bé này, mà tất cả chỉ trong vòng chưa đến một tuần, lần giữa là lúc cô bé đến nhà Điền Điền thăm nàng, còn lại hai lần đều là đứng ở bên ngoài, chỉ nhìn điều này, quan hệ giữa hai người hẳn là khá tốt.
Bạn tốt sao? Trương Hằng thu ánh mắt khỏi bóng lưng của cô bé, trước tiên mang kem và quýt về nhà, mở cửa thấy mẹ đang chân trần ngồi trên sofa, co chân lại, tay cầm điều khiển chơi game Quyền Vương cùng bố, tay bà ấn điều khiển rung bần bật, nhưng Kyo Kusanagi bị Athena đang bị điều khiển của bố hạ đo ván, thấy sắp thua thì nhìn thấy Trương Hằng đến, bà lập tức vứt điều khiển, hét to "A, ăn kem! Ván này coi như số ngươi may, ăn xong chúng ta chiến tiếp". Ý định lừa phỉnh qua chuyện.
Nhưng khi bà háo hức mở hộp kem ra thì lại phát hiện chỉ là vị nguyên bản, trong nháy mắt thất vọng, "Quýt đâu?"
Trương Hằng ném túi quýt cho bà, "Đây, ăn đi, trong siêu thị không có vị quýt."
"..." Mẹ Trương ôm quả quýt ngẩn người.
"Như vậy có phải hơi tàn nhẫn quá không?" Bố Trương bênh vực vợ.
"Hay là anh ra ngoài tìm kem vị quýt cho mẹ?" Trương Hằng nhướng mày.
"Thôi được rồi, như vậy là được rồi, thuần thiên nhiên, không thêm bất kỳ chất bảo quản nào."
"À đúng rồi, lát nữa ông ngoại về thì nói với ông ấy một tiếng, buổi tối không cần nấu cơm cho con." Trương Hằng lại nói với hai người trên sofa.
"A... chúng ta khó khăn lắm mới về nước, còn chưa ở cùng nhau được bao lâu mà, sao con cứ đi ra ngoài suốt vậy?" Mẹ Trương tựa hồ chấp nhận thực tại, tiện tay bóc một múi quýt, bất quá sau đó vẫn phàn nàn chuyện Trương Hằng suốt ngày không thấy bóng dáng, "Không phải người trẻ tuổi bây giờ đều không thích xã giao, thích ở nhà một mình hơn sao?"
"Con có chút việc, giải quyết xong con sẽ về, với lại, mẹ dạ dày không tốt, không nên ăn nhiều kem." Trương Hằng dặn dò.
"Hắc hắc, đúng là con trai mẹ, đến chuyện này cũng còn nhớ." Mẹ Trương cười hì hì nói, không ăn được kem vị quýt tâm trạng hình như đã tốt hơn.
Vì lần này đi tiệm game vào ban ngày, không tránh khỏi bị người nhìn thấy, Trương Hằng lúc về đã đi đường vòng không ít, tuy nhiên cẩn thận vẫn là thay quần áo, sau đó gọi điện thoại cho Tần Trăn, người bạn từ nhỏ cùng chơi đùa, cả hai còn học cùng trường cấp hai, quan hệ vẫn cực kì thân thiết.
"Cậu muốn hẹn Lưu Minh? Bảo nó dẫn em gái nó ra luôn? Mình hơi rối rồi, cậu rốt cuộc là muốn hẹn Lưu Minh hay hẹn em gái Lưu Minh vậy? Mà em gái người ta mới học tiểu học thôi mà, cậu cũng quá đói khát rồi đó." Đầu dây bên kia Tần Trăn hít một hơi lạnh.
"Cậu đang nghĩ gì vậy, mình chỉ muốn hỏi em gái nó một chút chuyện." Trương Hằng bất đắc dĩ nói, hắn tìm thấy trường và lớp của Điền Điền trong bài tập về nhà, phát hiện nó giống y hệt với một tấm ảnh trên mạng xã hội của bạn mình gần đây.
Đây cũng không tính là trùng hợp lắm, bởi vì các trường mầm non cơ bản đều được chọn theo địa lý, bạn bè trước đây của Trương Hằng cũng có không ít người ở khu vực lân cận, tuy nhiên hắn và Lưu Minh cũng không thân thiết, chỉ cùng học mấy lớp cấp hai, ngược lại Tần Trăn lại thường chơi bóng cùng Lưu Minh, tấm hình kia là do Lưu Minh đăng lên lúc hướng dẫn bài tập cho em gái.
Lời bình ở dưới là - Học sinh tiểu học bây giờ đã đạt đến trình độ nào rồi vậy? Bài này mà mình cũng làm không được, cảm giác trí thông minh bị áp chế.
Trương Hằng định làm bước tiếp theo để tìm hiểu tình hình của Điền Điền ở trường, mặc dù bố mẹ Điền Điền đã thu thập thông tin này, cơ bản đã loại trừ khả năng Điền Điền bị bắt nạt, nhưng họ lại nhìn nhận từ góc độ của người bình thường, cho dù có tiếp xúc đến những yếu tố siêu thực cũng bị xem như là đồng ngôn vô kỵ, cho nên Trương Hằng quyết định sẽ tự thu thập tin tức trực tiếp, xem có điều gì bỏ sót không.
Em gái Lưu Minh lại là bạn cùng lớp của Điền Điền, điều này giúp hắn tiết kiệm được không ít rắc rối.
"Tớ giúp cậu hẹn Lưu Minh ăn tối, để nó mang cả em gái nó đến, tớ mời." Trương Hằng nói.
"Được... Được, nhưng nếu cậu dám giở trò với em gái nó thì đừng trách anh em ta quân pháp bất vị thân." Tần Trăn nghĩa chính nghiêm nghị nói.
Bạn cần đăng nhập để bình luận