Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 208: Hợp lý suy đoán

Chương 208: Suy đoán hợp lý
Ba người thu dọn phòng bệnh sạch sẽ, sau đó Hàn Lộ cùng Phiền Mỹ Nam mang theo ga giường bọc kỹ xương cung và mũ miện rời bệnh viện bằng thang máy. Còn Trương Hằng vẫn leo cửa sổ, quay lại phòng cấp cứu lấy quần áo và đồ dùng cá nhân rồi lẳng lặng rời đi.
Ba người gặp nhau trên xe, Hàn Lộ vẫn còn hơi bàng hoàng.
"Ta vẫn không thể tin được, ngươi thật sự xử lý một trong bốn kỵ sĩ Khải Huyền là Ôn Dịch sao?" Phiền Mỹ Nam vừa mở cửa xe vừa hỏi Trương Hằng.
Trương Hằng ngồi vào ghế, tiện tay đóng cửa xe, lắc đầu nói: "Bàn luận chuyện này nữa cũng vô ích, lần này chúng ta đến là để tìm chị ngươi, nhưng hiện giờ lại để mất dấu nàng rồi."
"Thật sự, ta không muốn bị dìm nước thêm lần nào nữa, cảm giác đó tệ lắm." Phiền Mỹ Nam cười khổ.
"Chúng ta có lẽ vẫn còn một cơ hội." Trương Hằng nói.
"Cơ hội gì?"
"Sao chị ngươi lại tìm đến một trong bốn kỵ sĩ Khải Huyền là Ôn Dịch?"
"Ba công hội lớn đang truy bắt gắt gao, chị ấy rất bực mình, chẳng lẽ muốn mượn tay kỵ sĩ bạch mã để xử lý bọn họ sao?" Phiền Mỹ Nam chống cằm suy tư, "Nhưng tiêu diệt nhiều người chơi như vậy không phải chuyện dễ, kể cả thần linh cũng khó làm được, nhưng Ôn Dịch lại là một trong số ít đó. Có lẽ chị ấy đã lấy được thứ mình cần từ Ôn Dịch… Không, Ôn Dịch đâu phải người dễ nói chuyện, muốn có được sự giúp đỡ của hắn hẳn phải trả giá lớn. Lần tiếp xúc này chỉ là để thăm dò, tạo liên hệ trước, hẳn là còn có tiếp xúc lần sau."
"Đây là suy đoán hợp lý nhất," Trương Hằng nói, lấy ra chiếc điện thoại ba sao từ người, "Ta lấy được điện thoại của kỵ sĩ bạch mã rồi."
"Hai người họ có thể sẽ liên lạc lại, nhưng sao lại nhất định là qua điện thoại?"
"Vì hiện tại chúng ta chỉ có một manh mối là điện thoại thôi," Trương Hằng mở laptop, "Ta có thể phá khóa màn hình, xem trong đó có những số liên lạc nào."
Việc này liên quan đến vận mệnh của Hàn Lộ, nàng cũng rất lo lắng.
Trương Hằng hỏi Hàn Lộ: "Lúc nào thì ngươi thấy bọn họ từ phòng bệnh ra?"
"Ừm… Khoảng 11 giờ 03 hoặc 04 phút gì đó." Hàn Lộ đáp, nhắm mắt suy nghĩ rồi nói: "11 giờ 03 phút, lúc đó ta nhìn thấy y tá đang đứng treo đồng hồ trên tường."
"Cuộc gọi gần nhất là vào 10 giờ 20 phút sáng, không phải của nàng." Trương Hằng lướt danh bạ, ngón tay tiếp tục vuốt xuống, "Trong này đều là đồng nghiệp ở bệnh viện, không có tên nào khả nghi. Vậy thì chỉ có thể chờ đối phương liên lạc lại thôi."
"Không ngờ kỵ sĩ bạch mã đi làm ở bệnh viện lại chăm chỉ thế."
Trương Hằng hỏi Phiền Mỹ Nam: "Lúc trước ngươi ngụy trang thành người khác thì cả giọng cũng biến đổi được, vậy ngươi có thể bắt chước giọng của Ôn Dịch không?"
"Được, nhưng ta phải nghe hắn nói chuyện đã."
"Cái này dễ thôi, hắn làm chủ nhiệm ở bệnh viện này, chắc trên mạng sẽ có tư liệu hình ảnh." Trương Hằng vừa nói vừa tìm được một buổi hội thảo chuyên gia về bệnh truyền nhiễm do Sở Y tế tổ chức. Ôn Dịch được mời phát biểu, tuy giờ xem lại thì có chút hài hước đen tối.
Phiền Mỹ Nam nhìn Ôn Dịch ứng phó cho có lệ buổi phát biểu, liền hắng giọng, và sau đó, từ miệng hắn thốt ra thanh âm "Khuông chủ nhiệm".
"Chúng ta dưới sự lãnh đạo của phó thị trưởng Quách sẽ cùng nhau xây dựng quan hệ y hoạn hài hòa, đầy tình yêu..."
Trương Hằng nhìn sang Hàn Lộ, nàng gật đầu, "Về cơ bản là đúng, nhưng giọng nói có thể lạnh lùng hơn chút nữa."
"Rõ rồi."
"Vậy kế tiếp chỉ còn chờ chị ngươi liên lạc lại với Ôn Dịch thôi." Trương Hằng hỏi Hàn Lộ: "Ngươi còn chịu được không?"
"Ừm, trước mắt thì vẫn ổn," Hàn Lộ nói, "Ta tra tư liệu, nghe nói giới hạn của người không ngủ được là khoảng mười ngày, nhưng cơ bản bảy ngày sau não bộ sẽ bắt đầu tổn thương, sau năm ngày sẽ sinh ra ảo giác, có thể rơi vào rối loạn tinh thần."
"Chúng ta sẽ tìm cách giải quyết vấn đề trong năm ngày." Trương Hằng nói.
"Nếu không được thì chắc ta lại phải vào bồn tắm xa hoa của ngươi uống nước." Phiền Mỹ Nam thở dài.
"Vậy... Giờ chúng ta đi đâu?" Hàn Lộ lại mở lon cà phê, giờ nàng uống cà phê như uống nước lã.
"Về thôi," Trương Hằng nói, "Ngươi cần nghỉ ngơi, tất nhiên không phải ngủ thật... Nếu tên kia thực sự muốn đối phó với đám người truy kích nàng của ba công hội lớn thì chiến trường chắc chắn vẫn là ở thành phố chúng ta đang ở."
"Được, vậy ta gọi trợ lý đặt vé máy bay về."
"Cho ta chút thời gian giải quyết việc riêng, chúng ta gặp nhau ở sân bay." Sau đó Trương Hằng liên lạc với cô nàng pha chế rượu, xin địa chỉ điểm trò chơi của thành phố này.
Hắn vừa lấy được hai trang bị từ chỗ kỵ sĩ bạch mã. Mũ miện thì không nói, còn cái xương cung kia rõ ràng là không mang lên máy bay được. Gửi chuyển phát nhanh thông thường cũng không an tâm. Vì thế Trương Hằng quyết định tới điểm trò chơi để sử dụng dịch vụ hậu cần đặc biệt, ưu điểm là an toàn, nhanh chóng, không bị thất lạc, nhược điểm thì cũng như mọi dịch vụ ở điểm trò chơi là đắt cắt cổ. Vận chuyển một món đạo cụ mất 15 điểm tích lũy, hai món mất 20 điểm, tương đương gần 800.000 tệ, lợi nhuận có thể so sánh với cướp bóc. Cũng may Trương Hằng kiếm được kha khá điểm tích lũy trong phó bản tiết lộ bí mật, nên không có phiền não về khoản này.
Phiền Mỹ Nam cùng Trương Hằng đến điểm trò chơi, sau khi trả tiền xong, cậu ta kéo Trương Hằng ra một chỗ vắng vẻ.
"Ngươi biết dù tìm được chị ta, cũng có khả năng chị ấy không biết cách giải quyết mộng cảnh tử vong, hoặc là mộng cảnh tử vong vốn dĩ không có giải pháp mà."
Trương Hằng gật đầu, "Ta đã cân nhắc đến khả năng này."
"Vậy... Có phải chúng ta cũng nên nói chuyện này với chị ấy?"
"Ta biết, đợi đến thời cơ thích hợp." Trương Hằng nói.
"Khi nào mới là thời cơ thích hợp?"
"Khi chúng ta xác định đã hết cách."
"Có thể chị ấy sẽ chết trong đau khổ đấy."
"Vậy vẫn tốt hơn là bị cứu trước một phút cuối cùng rồi lại bỏ cuộc," Trương Hằng nói, "Hiện giờ thứ đang nâng đỡ chị ấy chính là niềm tin chúng ta có cách cứu. Nếu ta nói cho chị ấy tình hình thực tế, có khi chị ấy còn không cầm cự nổi năm ngày."
"Ngươi là lão đại, ngươi quyết định đi." Phiền Mỹ Nam nhún vai, không tranh cãi nữa.
"Cảm ơn." Trương Hằng dừng một chút, nhìn vào mắt Phiền Mỹ Nam, "Lúc trước ngươi đã vì ta làm chuyện, ta chưa kịp nói cảm ơn...
"À, ngươi nói cái chuyện ngu xuẩn ta nhúng đầu vào bồn tắm đầy nước sau đó suýt chết đuối à? Tiếc là cuối cùng vẫn không tìm được chị ta, ngược lại còn suýt bị kỵ sĩ bạch mã tiêu diệt."
"Nếu sau này có chuyện gì cần giúp, nhớ tìm ta."
"Oa, câu này nghe thật tri kỷ." Phiền Mỹ Nam nháy mắt, "Vậy ta coi là thật nhé... Mà nói thật, hay nói đùa vậy, ngươi có thể hạ cả kỵ sĩ Khải Huyền cơ mà, sao trước đây ta không thấy ngươi lợi hại như vậy?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận