Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 86: Phòng trò chơi

Chương 86: Phòng trò chơi
Trương Hằng không biết có phải ảo giác hay không, hắn từ ghế dài đứng lên, đang định tiến lại xác nhận, nhưng lúc này Hayai Tori và nam sinh kia từ nhà ma chạy ra.
Cô gái vừa vỗ ngực vừa nói với vẻ mặt vẫn còn sợ hãi: "Sợ muốn chết, tôi đang đi trong ngõ thì bỗng có cái mặt thò ra, còn lè lưỡi nữa, sau đó tôi cắm đầu cắm cổ chạy một mạch ra ngoài, quả nhiên ngay từ đầu không nên vào, vẫn là cậu sáng suốt nhất."
Trương Hằng liếc nhìn nam sinh người Nhật kia, cậu ta nhún vai, mặt hơi đắng. Lúc đầu, đi nhà ma là một cơ hội tốt, các cô gái lúc hoảng sợ sẽ theo bản năng dựa vào người con trai, nhưng Hayai Tori lại hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường, bị dọa thì chỉ cắm đầu chạy, cậu ta đuổi theo phía sau một đoạn đường, chẳng có chuyện lãng mạn nào xảy ra.
Trương Hằng bị hai người này làm cho phân tâm, biết rằng mình dù có đến gần cũng không tìm được người kia, nhưng hắn cũng không để ý chuyện này, trên đời này có một số người trông rất giống nhau, chỉ nhìn một cái không thể nói lên điều gì, thế là Trương Hằng hỏi cô gái: "Tiếp theo chơi gì?"
"Tôi chọn sao?" Hayai Tori chỉ vào một con gấu bông cỡ lớn gần đó: "Vậy tôi có thể lấy con đó không?"
Đó là khu trò chơi trực tiếp, bên trong có đủ loại trò chơi nhỏ, ba người đến hỏi nhân viên mặc đồ Noel, người này nói gấu bông là phần thưởng của các trò chơi.
Thế là nam sinh người Nhật lên tiếng: "Để tôi thử một chút đi." Cậu ta vẫn rất muốn thể hiện bản thân trước mặt Hayai Tori, nhìn một vòng rồi dừng mắt vào trò chơi bắn súng.
Con trai mà, đa phần đều chơi qua mấy trò FPS trên mạng, ít nhiều cũng có chút kinh nghiệm, sau khi xem người khác chơi một vòng, hiểu rõ quy tắc liền bỏ tiền vào, cầm lấy súng laser.
Hít sâu một hơi, rồi ấn nút bắt đầu trước mặt. Trò chơi này rất đơn giản, chỉ cần bắn trúng những quả bóng bay trên màn hình là được, màu sắc khác nhau thì điểm khác nhau, hai phút chơi, xem cuối cùng được bao nhiêu điểm.
Ban đầu khá dễ dàng, nam sinh người Nhật không bắn bậy vào những quả bóng giá trị nhất, màu cầu vồng, mà chọn những quả màu đỏ và màu vàng ít tiền hơn, điểm của cậu ta tăng lên rất nhanh, nếu cứ thế này, có lẽ chưa đến hai phút đã có thể lấy được giải thưởng lớn.
Nhưng càng về sau, bóng bay hiện ra càng nhanh, còn có cả bóng trừ điểm màu đen lẫn vào, nam sinh người Nhật cũng bắt đầu khó khăn hơn, điểm tăng chậm lại, sắp hết giờ thì cậu ta cuống lên, cuối cùng còn sơ ý bắn vào một quả bóng đen, chỉ nhận được một giải an ủi cuối cùng, một tấm thiệp Noel.
Kết quả này khiến cậu ta mất mặt, thế là cậu ta quyết định chơi tiếp vòng hai, nhưng không biết là vì mất bình tĩnh hay là quá muốn thể hiện mà lần này cậu ta còn tệ hơn lần trước, lại bắn trúng những bốn quả bóng đen, khiến phía sau vang lên một tràng cười lớn.
Nhìn đám người kia thì có vẻ là học sinh, có lẽ là trường thể thao gần đây, dáng người đều rất vạm vỡ, nam sinh người Nhật nghe tiếng cười tuy hơi khó chịu nhưng cũng không nói gì.
Điều thực sự gây ra tranh cãi là một trong số họ sau đó thốt ra hai chữ yếu gà, tuy âm thanh không lớn nhưng vừa đủ để người xung quanh nghe thấy, thế là đám người kia lại cười ầm lên.
Hayai Tori tuy không hiểu đám người kia nói gì, nhưng cũng cảm thấy bầu không khí có chút không đúng, liền chủ động nói không cần gấu bông nữa, đi chơi chỗ khác đi.
Trương Hằng không có ý kiến gì, nam sinh người Nhật nhìn đám người đối diện cao to lực lưỡng, bên mình chỉ có ba người, Hayai Tori còn là con gái, bản thân cậu ta cũng không phải là người khỏe mạnh gì, Trương Hằng nhìn cũng bình thường, chắc chắn nếu xảy ra xung đột sẽ thiệt thòi, cho nên chỉ có thể tạm nuốt cục tức này.
Thế là ba người chuyển qua chỗ ném phi tiêu, còn đám kia thì nhận súng laser bắt đầu chơi bắn súng.
Vận may của Hayai Tori tối nay cực tốt, nàng không hề được huấn luyện chuyên nghiệp nhưng lại ném liền ba phát trúng hồng tâm, tuy cuối cùng một cái phi tiêu bị trượt, nhưng cũng thành công giành được giải tư.
Cầm lấy cái cốc Mark do nhân viên đưa tới, tâm trạng của cô nàng rõ ràng khá tốt, nhưng nam sinh người Nhật lại có vẻ không vui, sự chú ý của cậu ta phần lớn vẫn đặt vào đám người kia, thấy bọn họ chơi hai vòng cũng chỉ nhận được giải an ủi, liền không nhịn được chế nhạo một câu: "Cứ tưởng là giỏi lắm."
Câu nói này bị một tên trông giống dân bóng rổ nghe được, người đó quay mặt lại, khóe miệng nở một nụ cười nham hiểm: "Ồ, là các cậu à, còn chưa đi sao, sao thế, muốn đến chơi cùng một ván à?"
Nam sinh người Nhật không ngờ rằng câu nói nhỏ của mình lại bị đối phương nghe thấy, nhưng lúc này cậu ta cũng không muốn tỏ ra sợ hãi, chỉ có thể nhắm mắt nói: "Chơi gì?"
"Đã mọi người ghét nhau thế thì so một ván xem sao." Cậu ta dừng lại một chút: "Bọn tôi cũng không làm khó các cậu, ai thua thì ở đây hét ba tiếng tôi là gà."
Nghe thấy thế, cơn tức của nam sinh người Nhật lập tức bùng lên. Cậu ta nhìn số điểm của đối phương trên màn hình, không khác mấy so với hai lần trước của mình, cảm thấy nếu cẩn thận chút thì có lẽ vẫn có phần thắng, thế là cuối cùng không nhịn được mà đồng ý: "Được, chơi thì chơi!"
Thấy cậu ta nhận lời thách đấu, đám người bên kia dường như cũng hưng phấn, nhao nhao nhìn nam sinh người Nhật, nhưng ánh mắt đó không phải đánh giá đối thủ mà là đang nhìn một tên hề tự cao tự đại, có người còn huýt sáo, cười nói: "Vương Bân, mày chơi vậy không ra gì rồi, đi bắt nạt thằng ngu à?"
Tên Vương Bân, người lúc trước chơi bóng rổ giơ tay ra: "Tao biết làm sao giờ, tại nó chê tụi mình chơi dở, muốn trổ tài dạy cho tụi này một bài học trước mặt bạn gái mà." Nói rồi cậu ta liếm môi nhìn nam sinh người Nhật: "Các cậu trước hay là bọn tôi trước?"
Lúc này cậu ta mới thấy bầu không khí có chút không đúng, mấy tên trước mắt thực sự là quá tự cao không coi ai ra gì, trình độ rõ ràng rất bình thường, mà lại cứ tỏ vẻ chắc thắng.
Đây là chiêu khích tướng sao? Nam sinh người Nhật dù nghĩ vậy nhưng ít nhiều vẫn có chút hoảng, cậu ta đã hơi hối hận, biết là mình đã quá nóng vội, thực ra Hayai Tori vốn đâu có hiểu ý nghĩa của chữ "yếu gà", chỉ là tự cậu ta cảm thấy hơi mất mặt, theo một nghĩa nào đó thì tên Vương Bân kia không hề nói sai, cậu ta quả thật là muốn thể hiện trước mặt Hayai Tori.
Quyết định liều một phen, sợ gì chứ, ai cũng hai tay, trình độ hơn kém nhau được bao nhiêu đâu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận