Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 381: Bộ vòng trò chơi

"Anh đẹp trai, dắt bạn gái đi chơi ném vòng đi, mười đồng bốn cái vòng, hai mươi đồng mười cái vòng, phần thưởng có thỏ nhỏ, búp bê, thưởng lớn còn có vòng tay Xiaomi, tuyệt đối không lỗ." Trương Hằng cùng Hayai Tori đang dạo chợ đêm thì gặp một quầy trò chơi ném vòng.
Hayai Tori đang cầm trên tay chao, liền dừng chân, phấn khởi vây xem, ông chủ cũng lập tức thừa cơ mời chào, nhưng sự nhiệt tình của ông ta là uổng phí, bởi vì Hayai Tori, cô học sinh trao đổi người Nhật này căn bản không hiểu tiếng Trung.
Mà trước quầy hàng, một đôi tình nhân trẻ đang chơi. Nhìn bộ dáng hai người có ý định ném trúng chiếc vòng tay Xiaomi kia, nhìn qua bao bì hẳn là đời 2, giá thị trường không dưới một trăm hai mươi tệ, nếu có thể ném trúng chắc chắn là lời.
Nhưng thứ này giống như kiểu trò chơi đập trứng trong game chim cánh cụt, cho dù bạn cảm thấy kiểu gì cũng lời, thì ông chủ chắc chắn sẽ không bị lỗ. Những trò chơi nhỏ kiểu này thường nhìn thì đơn giản, nhưng bên trong lại đầy mánh khóe. Ví dụ như chủ quán thường bày đồ giá trị ở xa, còn đồ rẻ tiền bày ở gần, dụ người chơi ném vào những phần thưởng ở xa, nhưng độ khó lại tăng cao hơn, ngoài ra đồ vật giá trị cũng thường có kích thước lớn hơn một chút, khó mà ném vừa, cộng thêm vòng được thiết kế rất nhẹ, rất khó kiểm soát lực, lại còn có độ co giãn tốt, chạm vào góc cạnh là sẽ bị văng ra ngoài.
Vậy nên hai tình nhân trẻ đã bỏ ra hai mươi tệ, mua mười chiếc vòng, mà không ném trúng cái nào, giữa chừng cũng có mấy lần dán sát qua hộp quà, nhưng ông chủ lại chẳng hề lo lắng, còn ở bên cạnh cười hề hề cổ vũ, như thể chỉ hận không thể phần thưởng lớn nhà mình bị người ta ném trúng vậy.
Đến khi cặp đôi trẻ ném hết chiếc vòng cuối cùng, thấy sắc mặt hai người ỉu xìu, ông chủ còn vung tay, rất hào phóng tặng bọn họ một phần an ủi — hai cái móc khóa Vua Hải Tặc, tất nhiên Oda Eiichiro có lẽ không biết mình đã từng ủy quyền cho một xưởng nhỏ nào đó ở Nghĩa Ô sản xuất ra đồ chơi này.
Sau khi đề nghị chơi thêm một lần bị từ chối, ông chủ mỉm cười nhìn đôi “khách hàng” rời đi, thu nhẹ nhàng 20 đồng vào túi. Trương Hằng dùng tiếng Nhật hỏi Hayai Tori: "Em muốn gì?"
“Thỏ nhỏ rất đáng yêu, nhưng mà ký túc xá du học sinh không cho nuôi,” cô nàng nhìn chuồng thỏ, có chút tiếc nuối nói, "nhưng trò chơi này nhìn rất thú vị, cần bao nhiêu tiền mới chơi được?"
Trương Hằng dịch giá tiền cho Hayai Tori, cô nàng mở túi tiền móc ra hai mươi đồng.
“À, vẫn là bạn bè quốc tế à.” Ông chủ cũng nghe thấy hai người nói tiếng Nhật, nhận tiền, mắt cười tít cả lại, “Vậy tôi lại tặng thêm cho hai người hai cái vòng nữa.” Ông ta vừa nói vừa đưa thêm hai chiếc vòng nữa.
Trương Hằng đều đưa hết cho Hayai Tori. Cô nàng cầm vòng nhựa trên tay, quan sát một vòng những phần thưởng trên đất, nàng đầu tiên là lưu luyến nhìn chuồng thỏ một lúc, cuối cùng khóa mục tiêu lên chiếc USB kim loại bỗng nhiên 64G bên trên, phải nói rằng, cho dù ở quốc gia nào, độ tuổi nào thì các cô gái chọn hàng hóa vẫn rất giỏi, đây có lẽ là một trong những kỹ năng trời phú của nữ giới.
Mặc dù chủ quán bày rất nhiều đồ vật xanh xanh đỏ đỏ, nhưng phần lớn đều là hàng không nhãn mác của các xưởng nhỏ, ngoài cái vòng tay Xiaomi đời thứ hai làm chiêu bài ra, thì cũng chỉ có USB kim loại 64G kia có chút giá trị. Giá thị trường vào khoảng bảy mươi tệ.
Hayai Tori cũng khá tinh mắt, lại vừa xem cặp đôi kia chơi, biết cái vòng tay ở xa nhất ném rất khó, nên chủ động hạ độ khó cho bản thân. Cô nàng ngắm nghía hồi lâu, mới ném chiếc vòng nhựa đầu tiên ra, nhưng còn chưa ném thì Trương Hằng đã biết là không được rồi, vì khi Hayai Tori ném, tay nàng đã ép xuống dưới, ném như vậy thì chiếc vòng chắc chắn sẽ đập vào đồ vật mà bật ra ngoài.
Nhìn vào tư thế của cô gái, ông chủ cũng nhận ra đó là một người mới không biết gì, nụ cười trên mặt ông ta càng thêm rạng rỡ, miệng thì vẫn không quên an ủi: “Không sao không sao, lần sau là trúng ngay ấy mà.”
Nhưng mà trước khi Hayai Tori ném cái vòng nhựa thứ hai, Trương Hằng đã ngắt lời nàng, chỉnh lại một chút tư thế của nàng, Hayai Tori cũng lập tức tỉnh ngộ, xoay người nở nụ cười cảm ơn Trương Hằng.
Nhưng mà lần này mặc dù nàng đã giải quyết vấn đề ép tay xuống, thì vấn đề bản thân chất liệu vòng quá nhẹ, khó kiểm soát không phải ai dạy một chút là có thể làm tốt ngay, mà có lẽ vì chưa quen với cách ném như vậy, chiếc vòng nhựa thứ hai lại càng bay kỳ quặc hơn.
Hayai Tori lại mong ngóng nhìn về phía ai kia, theo bản năng muốn tìm kiếm sự viện trợ của “thầy giáo” Trương Hằng bên ngoài, nhưng lần này Trương Hằng cũng chỉ đành bất lực nhún vai.
Lý thuyết thực ra chỉ là như vậy, nó không phải là cải tiến ô tô hay đưa hỏa tiễn lên trời, có nhiều kiến thức để nói vậy, trò chơi ném vòng chỉ cần tư thế không có vấn đề lớn thì còn lại đều là do kỹ thuật và vận may. Nên Hayai Tori cũng chỉ đành một mình chiến đấu, cô ném hết mười cái vòng mà kết quả cũng không khác đôi tình nhân kia là mấy, không lệch thì cũng bị bắn ra.
Cái cuối cùng nàng thậm chí đã từ bỏ, chọn cái búp bê nhỏ rẻ tiền trước mắt, nhưng có lẽ do tâm trạng có chút căng thẳng, mà cả phần thưởng dễ nhất cũng không ném được vào. Thấy trong tay chỉ còn lại hai chiếc vòng tặng thêm, Hayai Tori cũng hơi thất vọng. Lúc này Trương Hằng nói: “Hay là để ta thử?”
Hayai Tori khẽ gật đầu, đưa vòng ném cho anh.
Trương Hằng cầm vòng lên ước lượng, cảm nhận trọng lượng. Thời gian trước hắn ở miền Tây suốt, trò chơi thòng lọng đã được hắn chơi vô cùng điêu luyện, có thể lùa được trâu ở trong đàn đang chạy, một trò chơi ném vòng như này cũng không có gì khó khăn với hắn cả.
Trương Hằng cũng chẳng có sự chuẩn bị gì, ném chiếc vòng nhựa trên tay ra, chiếc vòng thứ nhất rơi xuống ngay lập tức, rồi lại tiếp tục ném luôn chiếc thứ hai. Cuối cùng hai vòng nhựa, một cái lọt vào USB, một cái lọt vào vòng tay, một mẻ hốt gọn hết hai món đồ giá trị nhất trên quầy hàng của ông chủ.
Ông chủ còn đang đắc ý tính tiền, chuẩn bị lấy móc khóa ra làm giải an ủi, không ngờ quay đi một cái đã lỗ chỏng vó, sắc mặt lập tức xụ xuống, nhưng mà hai cái ném vòng của Trương Hằng lại quá chính xác, làm ông ta muốn kiếm cớ huỷ bỏ cũng không được, ngoài ra ông chủ cũng biết tối nay mình gặp cao thủ rồi.
Một cái ném trúng còn có thể là do may mắn, nhưng cả hai cái đều trúng, mặc dù vẫn có khả năng là do vận may, nhưng xác suất đó quá nhỏ. Vậy nên người thanh niên trước mặt chắc chắn là cao thủ.
Làm ăn năm nay khó thật, nghe nói có người vì có thể gắp trúng búp bê mà đặc biệt mua máy gắp búp bê trên mạng về nhà luyện tập, chỉ vì để những cửa hàng gắp búp bê thất thu, đương nhiên cũng có người sẽ tự rảnh rỗi mà đi luyện ném vòng. Mặc dù quán nhỏ kiểu này vào lúc đông khách có thể kiếm được nhiều tiền, nhưng những chuyện tương tự vẫn thường xuyên xảy ra, đại đa số ông chủ đều vẫn là chơi được thì chịu được, ngoài ra lần này đối phương rõ ràng đã hạ thủ lưu tình, vì thấy bạn gái không ném trúng hai cái vòng cuối mới ra tay, chủ quán lắc đầu, thở dài, bước tới lấy vòng tay cùng USB, tặng cho Hayai Tori với một nụ cười miễn cưỡng vui vẻ.
Nhưng có lẽ vì có chút không cam tâm khi chỉ có một mình mình bị thiệt, nên ông ta quyết định rủ cả những người cùng ngành cùng nhau gánh, sau đó chủ quán lại tính kế Trương Hằng, "Anh đẹp trai này, anh nghe tôi nói, đi về phía trước ba mươi mét còn có một quán ném vòng nữa, nhà đấy có đồ xịn đấy, còn đáng tiền hơn cái vòng tay Xiaomi của tôi nhiều, anh nhanh sang nhà người ta mà ném đi."
“……”
Bạn cần đăng nhập để bình luận