Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 197: Khởi đầu tốt đẹp

Ba Tư lão huấn luyện sư nhìn chằm chằm Trương Hằng một lúc lâu, khiến người sau sờ lên mặt mình, "Sao vậy?"
"Ngươi biết trước đó ta chọn ngươi tiếp quản vị trí trong tổ chức có rất nhiều người không đồng ý nhưng ta vẫn kiên trì điểm này đúng không."
"Ừm hừ."
"Nhưng hiện tại ta có chút không rõ nữa rồi, làm như vậy rốt cuộc đúng hay sai, ta phát hiện mình dường như căn bản không hiểu ngươi, mỗi lần gặp ngươi, ngươi lại hiện ra một bộ mặt mới... Ta chưa từng thấy một bộ mặt nào lặp lại cả, ta xưa nay không biết thủ đoạn chính trị của ngươi lại lợi hại như vậy, nói thật, ta cũng có chút sợ."
"Sợ gì chứ, dù sao ngươi cũng sắp về hưu, chuyện sau này cũng không liên quan gì đến ngươi." Trương Hằng thản nhiên nói.
"Nói cũng đúng," Ba Tư lão huấn luyện sư dường như thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó thần sắc của hắn lại nghiêm túc, "Nhưng nếu như sau này ngươi thật làm điều gì có lỗi với cân bằng chi nhẫn, mặc kệ ta ở đâu, bao nhiêu tuổi, ta cũng sẽ quay về, ngươi mỗi khi ăn cơm đi ngủ tốt nhất nên cảnh giác, vì không biết lúc nào chủy thủ của ta sẽ rạch cổ họng của ngươi."
"Người già rồi không cần giận giữ vậy chứ." Trương Hằng nghe vậy vẫn bình thản, "Ngươi biết ta mà, ta gia nhập cân bằng chi nhẫn chỉ là vì những điển tịch trong tiệm sách kia thôi."
"..."
Ba Tư lão huấn luyện sư im lặng, "Ta ban đầu bị thiên phú của ngươi làm cho mờ mắt rồi, sớm biết vậy ta đã đi tìm người khác, thôi được rồi, chuyện bên này của ngươi mất bao lâu thì xử lý xong?"
"Nếu ngươi hỏi chuyện của Thiết Khảo, thì tối nay có thể giải quyết, nếu như ngươi hỏi giải quyết tình hình an ninh ở đây, để sau này không bị Commodus để ý đến lần nữa, thì khoảng hai tháng đi." Trương Hằng nhẩm tính rồi nói.
Ba Tư lão huấn luyện sư kinh ngạc, "Ngươi hai tháng có thể chỉnh hợp xong hết thế lực lớn nhỏ ở đây sao?"
"Nào có nhanh như vậy, tình hình ở đây cực kỳ phức tạp, cho dù là ta cũng phải tốn chút thời gian, nhưng mà hai tháng sau, nắm giữ lực lượng đủ để ứng phó những đánh giá kia thôi." Trương Hằng nói.
Muốn cảm tạ vẫn là nên cảm tạ tình hình nơi này quá kém, từ không điểm nâng lên đến sáu mươi điểm không dễ, nhưng từ không điểm nâng lên đến ba mươi điểm, chắc chắn dễ hơn từ sáu mươi điểm nâng lên chín mươi điểm nhiều.
Mặc dù vẫn chưa đạt tiêu chuẩn, nhưng cũng không thể phủ nhận việc từ không điểm đến ba mươi điểm là một sự tiến bộ.
Trương Hằng chưa từng quên mục đích của mình, hắn đến đây là để chứng minh mình có khả năng giúp hoàng đế trẻ bệ hạ giải quyết nỗi lo, thành công trà trộn vào nhóm của Commodus, tất nhiên hắn cũng không lừa gạt Aris và những người khác, những việc đã hứa Trương Hằng sẽ làm được, hoàn thành chỉnh hợp thế lực lớn nhỏ nơi này, ngoài việc tạo thêm vốn liếng thăng tiến cho mình ra, bản thân hắn cũng cần một thế lực có thể sử dụng được.
Thế lực này cần độc lập với cân bằng chi nhẫn, cũng độc lập với sự khống chế của hoàng đế trẻ bệ hạ, mà không đâu thích hợp hơn nơi này.
Cho nên khi phát hiện mình bị Kil gây khó dễ, bị ném đến đây Trương Hằng thực sự rất cao hứng, mười năm lênh đênh trên hắc buồm đã giúp hắn đối phó với loại môi trường phức tạp này vô cùng thuận lợi, mà hơn nữa Trương Hằng còn có một "máy gian lận", là thứ mà trước đây hắn đã phát hiện khi đối phó với Satonolos và đám người kia.
Thứ đó giúp hắn bỏ qua giai đoạn phiền phức nhất, gia tăng tốc độ toàn bộ quá trình.
"Ngươi tiếp theo làm thế nào ta mặc kệ, nhưng ngươi tốt nhất dành ra hai tuần, chỉ cần buổi tối là được, một người bạn cũ có chuyện lôi ta đi làm, ta đoán chừng sẽ rời đi một khoảng thời gian khá dài, trước khi đi ta sẽ đem những gì có thể dạy đều dạy hết cho ngươi."
Trương Hằng biết là nữ tế ti đang thực hiện theo thỏa thuận lúc trước của hắn, đưa Ba Tư lão huấn luyện sư đi, thế là gật đầu nói, "Được, chúng ta tối mai có thể bắt đầu."
...
Mấy người Thiết Khảo đang núp bên trong căn nhà, rốt cuộc phát hiện người đang nằm trên giường không phải là Trương Hằng, mà gã bị bọn họ cùng nhau hợp sức đè xuống đất, không thể động đậy kia, một gã hoàn toàn không quen biết đang hoảng sợ tột độ.
Theo như hắn tự nói, hắn chỉ là một khách trọ trong tòa nhà này, không biết vì sao lại xuất hiện ở đây, cũng không biết tại sao mình lại mơ mơ hồ hồ bị người ta khống chế cổ họng.
Lòng Thiết Khảo sinh ra một dự cảm chẳng lành, thấy rõ kế hoạch tối nay của bọn chúng đã thất bại, nên Thiết Khảo lập tức quyết định, chuẩn bị dẫn người rút lui.
Nhưng đúng lúc này, những người cảnh giới bên ngoài đã phát tín hiệu, họ nhìn thấy đội tuần tra được trang bị đầy đủ vũ trang đang tiến đến đây dưới sự dẫn đầu của Aris, mà hai đồng bọn trước đó được họ phái đi canh chừng đội tuần tra thì không thấy đâu.
Thiết Khảo không sợ đội tuần tra, dù sao hắn hiểu rõ thực lực của đội tuần tra, mà số lượng người của bọn hắn lại chiếm ưu thế, thứ thực sự làm hắn lo lắng chính là Trương Hằng không biết đã chạy đi đâu, hắn từ trên lầu liếc xuống dưới, dường như không thấy bóng dáng Trương Hằng trong đội tuần tra, việc này khiến Thiết Khảo đã hụt một bước, trong lòng có chút run rẩy.
Và có câu "sợ điều gì gặp điều đó", đợi đến lúc hắn dẫn người rút khỏi phòng, ngay cuối hành lang, hắn lại thấy bóng dáng của người phương Đông đó.
Trương Hằng cầm theo hai thanh Ba Tư kiếm lặng lẽ canh giữ con đường duy nhất mà Thiết Khảo phải đi qua, như thể đang chờ bọn họ tới.
Thiết Khảo chưa từng thấy Trương Hằng động thủ, giờ phút này còn chút may mắn, cảm thấy tám đánh một, dù đánh không thắng cũng có thể chạy thoát, nhưng những kẻ đã chứng kiến sự lợi hại của Hắc Vĩ Xà thì hai chân không khỏi có chút nhũn ra.
Nhưng còn chưa kịp cảnh báo Thiết Khảo thì hắn đã vung vũ khí xông lên.
Thiết Khảo không còn cách nào khác ngoài việc phải thể hiện khí khái dũng mãnh của mình, vì hắn biết việc bảy đánh một của Hắc Vĩ Xà thảm bại, mà giờ hắn là lão đại, nếu không làm gương thì đám người kia có lẽ sẽ trực tiếp đầu hàng luôn, cũng may một tướng tài đắc lực khác của hắn, ngón tay đứt, lúc này đang theo sát bên cạnh hắn.
Địa vị của Hắc Vĩ Xà trong bang phái hơi cao hơn ngón tay đứt, vì hắn giỏi kết giao với thuộc hạ, có thể hòa mình với tất cả mọi người, nhưng nếu xét về thực lực thuần túy thì ngón tay đứt mới là người mạnh nhất trong đám bọn chúng.
Trước đây Thiết Khảo tốn không ít sức lực mới thu phục được ngón tay đứt, cũng may sau này ngón tay đứt đã nhiều lần chứng minh trong những lúc nguy cấp là sự cố gắng của hắn lúc đầu không uổng phí.
Cho nên Thiết Khảo tin chắc rằng, lần này ngón tay đứt vẫn sẽ không khiến hắn thất vọng.
Hai người một trái một phải, gần như cùng lúc đánh tới trước mặt Trương Hằng, phối hợp cực kỳ ăn ý.
Hơn nữa sau đó, cả hai người quỳ xuống cũng rất đồng bộ.
Trương Hằng không có ý định tha cho hai người này, vì Thiết Khảo và ngón tay đứt đều có thù oán với hắn, dù miễn cưỡng thu phục độ tin cậy cũng là một dấu hỏi lớn, chi bằng chọn người khác tiếp nhận, mà cho dù Trương Hằng chọn ai thì hắn cũng sẽ giải quyết Thiết Khảo và ngón tay đứt, nếu không thủ lĩnh mới sẽ có nguy cơ bị mất quyền lực. Vì vậy Trương Hằng không khách khí, trực tiếp một đao một cái, cắt yết hầu của hai người.
Mà đám người Hắc Vĩ Xà vốn đã mất tinh thần, nhìn thấy cảnh này càng không có cả dũng khí đánh một canh bạc cuối cùng, quay đầu bỏ chạy, thà liều mình nhảy lầu còn hơn ở lại đối đầu với Trương Hằng.
Mà Trương Hằng cũng không vội đuổi theo bọn họ, trước xuống lầu xem tình hình chiến đấu bên ngoài.
Thực tế thì về số lượng, đội tuần tra vẫn ở thế bất lợi, sức chiến đấu cũng chưa chắc mạnh hơn đối thủ, nhưng có lẽ là do tối nay Thiết Khảo liên tục tính sai, khiến tinh thần của thuộc hạ sa sút, những sự chuẩn bị trước đó đều trở nên vô dụng, sự xuất hiện bất ngờ của đội tuần tra khiến đối phương bối rối, thêm vào đó, Thiết Khảo đã mang hết tinh nhuệ lên lầu đối phó Trương Hằng, dưới lầu chỉ còn một gã lùn chỉ huy, bản thân hắn lại không có sức chiến đấu.
Nhưng thứ thực sự đè sập bọn họ là những người Hắc Vĩ Xà nhảy thẳng từ trên lầu xuống, ai nấy đều hoảng sợ, miệng còn hét lớn là Thiết Khảo và ngón tay đứt đã chết, khiến đám người đang cố thủ ở phía dưới không còn ý chí chiến đấu, ào ào bỏ vũ khí đầu hàng.
Thế là đội tuần tra giành được thắng lợi khởi đầu mỹ mãn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận