Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 124: Đây là... Hệ thống bug a?

Chương 124: Đây là... Hệ thống lỗi à?
Hàn Lộ nói với Trương Hằng không cần phải vội, có thể cứ để chiếc Polo ở chỗ nàng, dù sao nàng có ba chỗ đậu xe, chờ Trương Hằng lấy được bằng lái rồi đến lấy xe cũng không muộn, nhưng Trương Hằng từ chối.
Trương Hằng không có bằng lái, bình thường không lái được xe, nhưng điều này không có nghĩa là trong 24 tiếng thuộc về mình hắn không thể lái xe.
Trên thực tế, giao thông công cộng ở các thành phố lớn luôn vô cùng thuận tiện, bình thường có rất nhiều phương tiện đi lại để lựa chọn, dù không có ô tô cũng không phải vấn đề lớn. Ngược lại, khi thế giới đứng im, nếu Trương Hằng muốn đến những nơi xa thì cần có phương tiện giao thông.
Thế là Hàn Lộ không kiên trì nữa, gọi điện cho người đưa chiếc Polo đến bãi đỗ xe gần trường Trương Hằng.
"Ngươi có địa chỉ và số điện thoại của ta, có thời gian rảnh thì cứ đến tìm ta." Lúc chia tay, Hàn Lộ nói với Trương Hằng, "nhưng tốt nhất là báo cho ta trước, thỉnh thoảng ta có đi xa."
"Cảm ơn dì Hàn." Trương Hằng lễ phép đáp.
"Gọi Hàn tỷ là được, nghe có vẻ trẻ hơn đó." Hàn Lộ cười nói.
...
Sau mùng bảy, học sinh lần lượt trở lại trường học. Trần Hoa Đống trong phòng Trương Hằng về sớm nhất, vì cậu ta bảo ở nhà quá chán, ngoài ăn với ngủ ra thì chẳng có gì. Mà ngoài mấy ngày đầu được bố mẹ chào đón nhiệt tình, sau đó thì cứ như sim khuyến mại, làm gì cũng bị trêu. Vì vậy, năm nào Trần Hoa Đống cũng thích đặt vé về trường sớm hơn, về với game và phim ảnh.
Ngụy Giang Dương về ngay sau, chủ yếu là do cậu ta mua kịch đêm mùng bảy, vì thời gian gấp để xem kịch bản nên cùng bạn gái về sớm, tiếp đến là Trương Hằng, còn lại Mã Nguy vì năm ngoái về muộn nhất nên năm nay ở nhà thêm hai ngày, nhưng cũng về trước ngày nhập học cuối cùng.
Học kỳ mới bắt đầu, cách kỳ thi cuối kỳ còn xa, theo lý thuyết thì đây là khoảng thời gian thoải mái và vui vẻ nhất, nhưng Trần Hoa Đống lại như đang đối mặt với địch lớn. Ngày 26, cậu ta đã ngồi trước máy tính từ sớm, thần sắc nghiêm túc, dùng đôi tay run rẩy nhập một dãy địa chỉ Internet, rồi khi ấn chuột thì dùng tay kia che mắt thật nhanh.
Sau đó, giống như cô gái sắp gả chồng, thấp thỏm nhích mắt ra, thấy con số lóe lên, Trần Hoa Đống không nhịn được phát ra tiếng hú sói đầy phấn khích, đồng thời vung tay, "A! Thành công qua rồi! ! !"
"Điểm số của cậu... cũng quá là tiết kiệm đi." Mã Nguy đứng sau lưng Trần Hoa Đống, thấy trên màn hình con số 426 chói mắt, không nhịn được cảm thán, "cũng chỉ cao hơn điểm chuẩn một điểm, mà các môn khác của cậu hình như cũng toàn hơn 60 điểm thì phải."
"Đừng coi thường ca, ta chính là thi thần của trường, sau này gọi ta là tiểu vương tử thi thuê." Trần Hoa Đống vỗ ngực nói.
So với sự hăng hái của Trần Hoa Đống, Ngụy Giang Dương lại trông hết sức nghiêm trọng. Là một thành viên khác của đội thi thuê, tiếng Anh của Ngụy Giang Dương không hề tệ, thi đại học vốn đã có yếu tố vượt trội, nhưng có thể thi được hơn 130 điểm thì chắc chắn không hề kém. Theo lý thuyết, với trình độ này có thể thi cấp 6 trực tiếp, vì vậy cậu ta không quá để tâm đến kỳ thi, thêm vào đó thường xuyên phải ở bên bạn gái nên cuối cùng chẳng hề ôn tập.
Nhưng không ngờ lần này lại bị ngã ngựa, chỉ được 402 điểm, tháng sáu năm nay cậu ta lại phải thi lại.
Khi Ngụy Giang Dương biết điểm, cả người chỉ thấy đau cả trứng, kêu rên rồi gục xuống bàn.
Cùng lúc đó, khắp nơi trong cả nước, ở mỗi trường học đều vang lên những tiếng reo hò và than thở tương tự.
"Không sao, cứ nhìn thoáng ra, ít nhất điểm chuyên cần của cậu cũng được, Trương công tử mới thực sự phiền phức kìa." Trần Hoa Đống vỗ vai an ủi cậu.
Trương Hằng bây giờ không ở phòng ngủ, nhưng chuyện của cậu thì cả phòng ai cũng biết, vì cậu trốn học gần thi cấp 6 thì bị thầy giáo bắt được. Thầy giận quá hủy luôn điểm chuyên cần của cậu, theo quy tắc 3/7 thì coi như cậu không chỉ phải qua cấp 6, mà còn phải thi được ít nhất 609 điểm mới có thể thuận lợi có điểm tiếng Anh. Nếu không thì học kỳ sau cậu sẽ phải học lại cùng sinh viên mới.
Trình độ tiếng Anh của Trương Hằng cũng chẳng có gì bí mật. Lần thi cấp 4 trước cậu được 492 điểm, điểm này không tệ, nhưng cũng chỉ là không tệ thôi, còn cách mục tiêu hơn trăm điểm. Huống chi đề thi cấp 6 lại khó hơn nhiều, với trình độ của Trương Hằng, thi qua cấp 6 không khó, nhưng muốn đột nhiên đạt 609 điểm trong thời gian ngắn thì quá sức.
Thực tế, đây hoàn toàn là mục tiêu bất khả thi, chỉ có thể nói Trương Hằng hơi đen đủi, đúng lúc gặp thầy giáo không vui, muốn bắt gà để dọa khỉ thôi, thái độ này rõ là đang nói “Thôi được rồi, học kỳ sau ta đợi ngươi”.
Mà việc học lại không đáng, quan trọng là việc phải học lại với đám đàn em khóa sau mới mất mặt.
Trương Hằng về vào ban đêm. Vừa bước vào cửa đã thấy trên bàn bày đầy món nhắm như nộm thịt bò, chân gà, lạp xưởng hun khói và mấy món nộm với bánh nướng khác, Trần Hoa Đống còn lấy ra một thùng Cocacola lớn.
"Có ai có chuyện vui à?" Trương Hằng hỏi.
"Không có, bữa này là để an ủi những tâm hồn bị thương của cậu và Ngụy Giang Dương." Trần Hoa Đống vừa nói vừa cố tình kéo Trương Hằng đến chỗ chủ tọa.
"Ta... ta có chỗ nào cần được an ủi đâu?" Trương Hằng hỏi.
"Anh em bái phục cái hào khí thản nhiên trước sự sống chết của cậu đó, hôm nay ra điểm cấp 6 rồi, cậu chưa xem à?"
"À, quên mất."
Trương Hằng thật sự đã quên, dù mới chỉ hai tháng kể từ khi thi cấp 6, nhưng trong thời gian này cậu còn trải qua ba phó bản, tính ra đã mấy năm trôi qua rồi. Cậu sớm đã vứt chuyện cấp 6 ra sau đầu, cho đến khi Trần Hoa Đống nhắc nhở, cậu mới nhớ lại.
Trần Hoa Đống đưa đôi đũa dùng một lần cho Trương Hằng, vừa trấn an, "Nghĩ thoáng ra, ít nhất học kỳ sau cậu có thể quang minh chính đại tiếp cận những em sư muội đáng yêu đó. Với nhan sắc và khí chất của cậu, việc thoát ế không thành vấn đề. Đến lúc đó, có lẽ chuyện chung thân của ta còn phải nhờ cậu giúp giải quyết ấy. Mà cậu còn chưa tra điểm đúng không? Hay để tra thử?"
"Được." Trương Hằng đáp.
Trần Hoa Đống trực tiếp nhường máy tính cho cậu, còn chu đáo mở sẵn trang web tra điểm. Trương Hằng nhập tài khoản vào bàn phím, dừng lại một chút rồi nhập mật khẩu, sau đó giao diện chuyển sang kết quả tra điểm.
Khi nhìn thấy kết quả của Trương Hằng, cả phòng ký túc xá đột nhiên im bặt.
Trần Hoa Đống há hốc mồm như thể có thể nuốt trọn cả chiếc hotdog. Một lúc sau cậu ta mới hoàn hồn, dụi dụi mắt, "Đây là hệ thống lỗi đúng không, chắc chắn là lỗi rồi?!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận