Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 461: Đá cuội cùng chữ viết

Chương 461: Đá cuội và chữ viết
Đây là một thế giới không có bất kỳ sinh cơ nào.
Lần đầu tiên Trương Hằng nhìn thấy, còn tưởng mình lại về tới mặt trăng, bởi vì ngoài mặt đất gồ ghề, nơi này chẳng có gì, hòn đảo này tràn ngập một bầu không khí tĩnh mịch và hoang vu.
Bất kể là bùn đất hay nham thạch đều có màu đỏ sẫm, tựa như có người cố tình chơi ác, dùng nhiên liệu bôi lên vậy, mà khi Trương Hằng thử dùng 【 Tàng Sao 】 cắt một mảng nham thạch, phát hiện vết cắt bên dưới lại có chất lỏng màu đỏ sệt chảy ra, như thể huyết dịch chảy trong mạch máu.
Mà trên đảo loại nham thạch đỏ này nhiều một cách lạ thường, hình dạng cũng đủ kiểu, rải rác khắp nơi. Xung quanh những nham thạch này thì bày đầy đá cuội màu đỏ, nhưng những đá cuội này phổ biến to hơn đá cuội bình thường, nhìn cũng đầy đặn hơn, về ngoại hình thực tế thì lại giống như... trứng.
Trương Hằng nhặt một hòn đá ở trên nham thạch đỏ xuống, đập thử, kết quả nham thạch vỡ mất một góc, viên đá cuội hình quả trứng kia lại bình an vô sự.
Thế là, Trương Hằng lại vận dụng 【 Tàng Sao 】, lần này tốn chút sức mới đào được viên đá cuội màu đỏ kia lên, để lộ ra đồ bên trong.
Đó là một phôi thai loài rắn vừa mới thành hình, lại còn có sinh mệnh. Ít nhất lúc Trương Hằng vừa mở đá cuội, nó vẫn còn sống, thân thể vặn vẹo vài cái, nhưng hiển nhiên nó vẫn chưa trưởng thành đến mức có thể phá vỏ chui ra. Vì bị thả ra quá sớm, nó không thể tiếp tục hấp thụ dinh dưỡng từ dịch trứng, giãy giụa trên mặt đất, như muốn bò lại vào trong viên đá cuội đỏ đã bị cắt mở, nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị Trương Hằng giẫm lên đuôi.
Trương Hằng muốn xem con rắn nhỏ trong đá cuội đỏ này có năng lực gì, kết quả thấy con rắn nhỏ giãy giụa ngày càng chậm, không đến một phút thì nằm rạp trên đất không động đậy.
Sau đó Trương Hằng thử dùng mũi chân đá đá con rắn nhỏ, nó cũng không hề phản ứng, xét về tuổi của nó thì cơ bản cũng loại trừ khả năng giả chết, thế là Trương Hằng dùng 【 Tàng Sao 】 đâm vào bụng con rắn nhỏ, từ đó một đường lên đến hàm trên.
Trương Hằng ngồi xổm xuống, kiểm tra thi thể con rắn nhỏ, phát hiện ngoài việc nó ở trong viên đá cuội màu đỏ cứng rắn, thì cấu tạo sinh lý của nó cũng không khác gì loài rắn bình thường.
Điều này xem như một tin tốt đối với Trương Hằng.
Bởi vì hòn đảo này có rất nhiều nham thạch đỏ, đá cuội đỏ xung quanh nham thạch lại càng nhiều vô số kể, nếu mỗi viên đá cuội đều ẩn chứa một con rắn nhỏ, mà những con rắn nhỏ này lại có thủ đoạn tấn công đặc thù gì, lúc chúng phá vỏ chui ra, Trương Hằng dù có T-148 trong tay, e rằng cũng chỉ còn đường nhảy xuống biển mà chạy.
Nhưng ít nhất hiện tại xem ra nỗi lo này sẽ không phát sinh. Mặt khác, con rắn nhỏ đã chết cũng làm Trương Hằng nghĩ tới điều gì đó. Hắn nhắm mắt suy tư một lát, lại cắm 【 Tàng Sao 】 vào hông, tiếp tục đi về phía trung tâm đảo.
Trương Hằng có một dự cảm, ở đó có thứ gì đó đang chờ hắn....
...
Trong nhà ga.
Mặc dù Phàn Mỹ Nam bất đắc dĩ đồng ý yêu cầu của Trương Hằng, ở lại phía trên, nhưng bản thân nàng lại không định ngồi chờ đợi, nhà ga này dù không phải hang ổ của Jörmungandr thì cũng là nơi hoạt động quan trọng của nó. Phàn Mỹ Nam vẫn hy vọng có thể tìm được chút manh mối để đối phó với Jörmungandr.
Những vị thần và sinh vật trong thần thoại Bắc Âu có lẽ là giống con người nhất trong tất cả các thần thoại. Hầu như ai trong bọn họ cũng có đủ loại thất tình lục dục, biết ghen ghét và tức giận, đồng thời cũng có nhược điểm như con người, mà một số thần linh hoặc sinh vật có vẻ cường đại thậm chí còn có nhược điểm chí mạng.
Trong đó nổi tiếng nhất có lẽ là Baldur bị cây tầm gửi ký sinh xử lý. Quang Thần Baldur có một ngày mơ thấy mình chết, mẹ của chàng biết chuyện thì rất hoảng sợ, nên đã yêu cầu vạn vật trên thế gian thề rằng sẽ không bao giờ làm tổn thương Baldur. Vũ khí, tảng đá, thậm chí bệnh tật và hoa cỏ đều đã thề với nàng.
Chỉ có cây tầm gửi vì quá nhỏ yếu nên không bị yêu cầu thề. Chuyện này về sau bị Loki biết được. Thế là vì muốn cho chuyện này lớn thêm, Loki bèn khuyến khích Hoddle, vị Thần Bóng Tối đang có mâu thuẫn riêng với Quang Thần Baldur, ném một cây tầm gửi vào Baldur, cuối cùng thì Quang Thần Baldur đường đường bị cây tầm gửi xuyên qua ngực mà chết. Loki vì chuyện này mà bị chư thần trục xuất và trừng phạt, cuối cùng triệt để trở mặt thành thù với các vị thần. Nhưng đây đều là chuyện sau đó.
Nói tóm lại, câu chuyện này dường như ám chỉ các vị thần Bắc Âu đều có "gót chân Achilles" của riêng mình.
Phàn Mỹ Nam vừa nhớ lại những câu chuyện liên quan đến Jörmungandr trong thần thoại Bắc Âu, muốn tìm ra nhược điểm của nó, vừa kiểm tra nhà ga. Mã Lục cũng muốn giúp, nhưng bị Phàn Mỹ Nam từ chối khéo, chủ yếu vì người sau cho dù tham gia cũng không biết phải điều tra cái gì.
Tuy nhiên, Phàn Mỹ Nam cũng cho Mã Lục một việc để làm cho đỡ buồn, muốn hắn lật xác rắn, xem thử có tìm được cái xác nào còn nguyên vẹn hình dáng để có thể trườn xuống cái hố không.
Thế là tiếp đó hai người bắt đầu chia nhau hành động.
Mã Lục ở tầng hai lật nhặt xác rắn, còn Phàn Mỹ Nam thì lại về tầng một, nàng cầm đèn pin, cẩn thận xem xét từng góc nhà ga, không bỏ qua bất cứ dấu vết nào. Kết quả, cách điều tra kiểu “rải lưới” của nàng đã đạt được hiệu quả.
Phàn Mỹ Nam tìm thấy một mảnh vết khắc sau một cột trụ chịu lực. Lúc đầu, nàng cũng không để ý đến vết khắc, chỉ cho là những vết mài mòn thông thường trong quá trình xây dựng. Nhưng khi nhìn lại lần thứ hai, Phàn Mỹ Nam đã nhận ra những quy luật ẩn chứa trong vết khắc.
Những dấu vết này không phải do va chạm ngoài ý muốn tạo thành, mà là có người cố ý để lại. Phàn Mỹ Nam thử lau sạch lớp bụi bám trên cột, để lộ một dòng chữ nguệch ngoạc.
—— Nó ở đó, nguy hiểm!
Nó ở đó, nguy hiểm?
Phàn Mỹ Nam không ngờ rằng có thể nhìn thấy chữ viết của người khác ngoài họ ở đây, xét việc nơi này đã bị bỏ hoang hơn năm mươi năm, hoàn toàn biến thành tổ rắn, thì dòng chữ này có lẽ cũng có thể truy ngược đến hơn năm mươi năm trước, khi tuyến đường sắt này còn đang xây dựng.
Chủ nhân của nó sẽ là ai, có phải là công nhân xây dựng nào đó năm đó không? Phàn Mỹ Nam nhớ đến người công nhân mất tích trong câu chuyện của Mã Lục, không biết dòng chữ này có phải là do người đó để lại, dùng để cảnh báo hậu nhân.
Nhưng câu nói này có vẻ hơi mơ hồ, nó ở đó trong đó không biết là chỉ ai, là Jörmungandr sao, mà nửa câu sau cũng không biết nơi đó là nơi nào.
Nhưng Phàn Mỹ Nam chắc chắn rằng những lời này cho thấy đã có người từng đến nơi này trước họ, mà chữ "nguy hiểm" ở cuối cùng cũng được khắc rất mạnh, cho thấy người để lại câu nói này lúc đó trong lòng căng thẳng, cứ như có chuyện gì đáng sợ ập đến vậy.
Trong lúc Phàn Mỹ Nam đang ngồi xổm nghiên cứu chữ viết trên cột trụ chịu lực, thì ở phía bên kia của nhà ga trong đường hầm, có một đôi mắt đang lặng lẽ đánh giá nàng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận