Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 154: Còn có ai muốn thử xem? !

Chương 154: Còn có ai muốn thử xem? !
Mặc dù chính Annie cảm thấy không quan trọng, nhưng Trương Hằng vẫn là cho nàng trên thuyền đơn độc an bài một gian phòng nghỉ. Là chỗ ở của sĩ quan được bổ sung thêm trên thuyền, không gian không lớn, cũng chỉ khoảng sáu mét vuông, bất quá một người ở thì đủ.
Annie hiện tại cởi áo nằm ườn trên giường, để Trương Hằng giúp nàng thay băng gạc vết thương ở lưng.
Hiện tại trên tàu Hàn Nha còn chưa có thuyền y, đây cũng là chuyện không có cách nào, bởi vì không chỉ riêng tàu Hàn Nha, hiện tại tất cả các tàu hải tặc ở Nassau đều thiếu thuyền y, thậm chí rất nhiều người không phải dân y học, chỉ cần hơi hiểu một chút kiến thức thường ngày đều bị cứng rắn kéo lên thuyền, có vài tên hải tặc bị ép đến mức nóng nảy còn ra biển chuyên môn đi cướp người.
Dù vậy thì cũng có ít nhất một nửa số tàu vẫn không có thuyền y, mà trình độ của bác sĩ thời đại này cũng đáng lo ngại, tuy đã có phẫu thuật ngoại khoa, nhưng cũng không có khái niệm khử trùng. Bởi vậy Trương Hằng vẫn quen tự mình động tay hơn, hắn gói kỹ vết thương cho thiếu nữ tóc đỏ, người sau rất hào phóng ngồi dậy trên giường, cũng không hề ngại ngùng gì, cứ ngay trước mặt người nào đó mặc quần áo.
Trương Hằng sau đó nói với Annie: "Vất vả rồi."
Hắn nói về chuyện trước kia lúc leo lên tàu Hạnh Phúc, vì lo bị đối phương nhìn ra bọn họ yếu thế về quân số, Trương Hằng cơ hồ dẫn tất cả người có thể chiến đấu đến, chỉ còn lại đầu bếp, thợ mộc, những nghề không tham chiến, Trương Hằng cũng phát vũ khí cho bọn họ, để họ đứng trên boong tàu Hàn Nha gánh đầu người.
Nhưng dù vậy, khi hắn mang theo ba mươi người leo lên tàu Hạnh Phúc, vẫn có thể cảm nhận được sự do dự và không cam lòng của thủy thủ trên thuyền, nhất là khi giao vũ khí, ai nấy đều lề mề, ánh mắt thuyền trưởng thì lảng tránh.
Chờ đoạt lại xong vũ khí, Annie chủ động xin dẫn người đi kiểm tra hàng hóa trong kho, kết quả cũng là ở đó họ gặp phải mai phục, đám học viên hải quân trẻ tuổi không cam tâm bị hải tặc áp bức như vậy, đã đổi quần áo với thủy thủ trên boong, tất cả mười hai người trốn trong kho hàng.
Mà lúc đó Annie bên người chỉ có sáu tên hải tặc, trận chiến đã bùng nổ không hề báo trước lúc bảy người đến cửa kho hàng.
Annie phản ứng nhanh nhất, lập tức nằm rạp xuống đất, mà đám hải tặc sau lưng nàng không có may mắn như thế, trực tiếp bị một thương trúng đầu, sau đó thiếu nữ tóc đỏ từ dưới đất bật dậy, một đao chém bay một học viên hải quân trước mặt, đồng thời tay trái rút chủy thủ bên hông, đâm vào ngực một người khác.
Bất quá giờ phút này tình cảnh của nàng cũng cực kỳ nguy hiểm, vốn dĩ phe hải tặc đã yếu thế về quân số, người phía sau lại bị đánh bất ngờ, lúc này không kịp phản ứng khác nào để Annie một mình rơi vào vòng vây.
Nàng dù đã dùng tốc độ nhanh nhất xử lý hai người, nhưng những đòn tấn công của người khác cũng ập tới, thiếu nữ tóc đỏ cúi đầu tránh thoát một họng súng đen kịt cách đó không xa, nhưng ngay sau đó bị một đao chém trúng lưng, kết quả nàng chỉ kêu lên một tiếng đau đớn, thân thể lung lay, vết thương trên lưng ngược lại khơi dậy tính hung bạo trong nàng, trực tiếp trở tay một đao lại chém chết người đánh lén mình.
Trong thời gian ngắn chưa đến nửa phút, nàng liên tiếp giết chết hai địch nhân, lại trọng thương một người, mắt cũng không hề chớp lấy một cái.
Đám học viên hải quân còn đang huấn luyện trong trường trước kia nào thấy qua đối thủ hung ác, tàn bạo như thế, tất cả đều bị khí thế trên người thiếu nữ tóc đỏ làm kinh hãi, vậy mà không ai dám ra tay nữa.
Mà lúc này, năm tên hải tặc phía sau cũng đã xông vào, thế là những học viên kia không thể tụ lại sĩ khí nữa, hoàn toàn tán loạn, dù vẫn chiếm ưu thế về quân số nhưng tất cả đều ngoan ngoãn giao vũ khí trên tay.
Đám người phía trên kho hàng cũng nghe thấy tiếng súng ở phía dưới, những thủy thủ đã đầu hàng lập tức nhốn nháo, Trương Hằng biết hiện tại không phải lúc chú ý đến chủ nghĩa nhân đạo, so với đó hắn lo cho an nguy của Annie hơn, cho nên quyết đoán lựa chọn giải quyết nhanh gọn nhất.
Trương Hằng dùng tốc độ nhanh nhất rút khẩu súng kíp ngắn trước ngực, nhắm thẳng thuyền trưởng tàu Hạnh Phúc bóp cò, theo sau đó là một tiếng kêu khó tin rồi gã ngã xuống đất, đám người đột nhiên im bặt trở lại.
Vốn dĩ không ít người thấy Trương Hằng còn trẻ, cho rằng khi hắn đối mặt với tình hình hỗn loạn sẽ do dự bó tay, muốn thừa cơ này giở trò, nhưng khi nhìn thấy phát súng này thì ngọn lửa vừa mới dấy lên trong lòng họ lại tắt ngúm.
Chờ khống chế lại boong tàu, Trương Hằng lập tức lại phân ra năm người xuống hỗ trợ, nhưng lúc này Annie đã dẫn theo những tên cướp biển còn lại đi lên, thiếu nữ tóc đỏ sau lưng vẫn đang chảy máu, nhưng vẻ mặt của nàng lại như không có chuyện gì, phẩy tay ra hiệu cho đám hải tặc phía sau ném mười hai cái đầu lên boong thuyền, nhìn quanh một lượt, nhếch mép lạnh lùng nói: "Còn ai muốn thử xem?!"
Đến giờ phút này, đám người trên tàu Hạnh Phúc cuối cùng đã hoàn toàn từ bỏ ý định chống cự, họ một mực chờ đám hải tặc vận chuyển hết hàng hóa trên thuyền lên tàu Hàn Nha cũng không ai dám tùy tiện làm càn, sau đó Trương Hằng lại sai người chuyển một bộ phận đồ ăn và nước ngọt về, đảm bảo tàu Hàn Nha có thể thuận lợi trở về Nassau.
Trận chiến này không chỉ khiến cho đám thủy thủ trên tàu Hạnh Phúc đều ngoan ngoãn, hải tặc trên tàu Hàn Nha nhìn ánh mắt Annie cũng thay đổi, nhất là năm tên cùng với nàng xuống kho hàng lại còn sống trở về, trong ánh mắt nhìn Annie đều không tự chủ mang theo vẻ e dè và sùng bái. Mà trên đường trở về, chi tiết của trận chiến kia cũng được bọn họ thêm mắm dặm muối kể đi kể lại vô số lần, phần lớn đầu óc hải tặc đều khá đơn giản, trong bọn họ có không ít người từng thể hiện sự bất mãn với việc thuyền trưởng bổ nhiệm phụ nữ làm thủy thủ trưởng, nhưng đồng thời cũng phát ra sự sùng bái và tôn trọng đối với cường giả.
Sau chuyện này, trên thuyền không ai dùng giới tính của Annie để bàn tán nữa, người sau cũng tiến thêm một bước ngồi vững vị trí thủy thủ trưởng trên tàu Hàn Nha, bất quá cái giá phải trả là nàng liền ba ngày không thể xuống giường.
Một đao kia đối phương không nương tay, vết thương rất sâu, làm cơ bắp sau lưng cô gái bị vỡ ra hoàn toàn, may mà chiến đấu kết thúc khá nhanh, Trương Hằng lập tức cho Annie làm xử lý, mà sức khôi phục của thiếu nữ tóc đỏ lại đủ mạnh, mới khiến nàng có thể lại nhảy nhót tưng bừng trước khi về tới đất liền.
Annie khẽ động vào vết thương lúc mặc quần áo, cố nhịn nhăn mặt, có chút kỳ lạ nói: "Sao ngươi trở nên khách khí vậy? Ta lên thuyền là để giúp đỡ, không phải làm phiền ngươi, ngươi đã bổ nhiệm ta làm thủy thủ trưởng của chiếc thuyền này, ta chắc chắn phải thể hiện khí khái của thủy thủ trưởng chứ."
"Ta biết thân thủ của ngươi rất tốt, nhưng trong tình huống đó, trước tiên lui về boong tàu mới là lựa chọn hợp lý hơn chứ." Trương Hằng có chút bất đắc dĩ nói.
"Sau đó nếu bọn họ có một lần kinh nghiệm đánh lén thành công, chúng ta muốn chiếm lấy khoang thuyền thì phải trả cái giá lớn hơn, hơn nữa những tên ở trên boong cũng sẽ trở nên bất an." Thiếu nữ tóc đỏ lý trực khí tráng nói.
Trương Hằng nghe vậy có chút ngoài ý muốn, không nghĩ tới Annie vậy mà cân nhắc cẩn thận như thế, điều này không hề giống tính cách tùy tiện bình thường của nàng, "Vậy đây là ý nghĩ thật của ngươi lúc đó sao?"
"Không phải, lúc đó ta chỉ cảm thấy đây là trận chiến đầu tiên của ta sau khi trở thành thủy thủ trưởng, vô luận như thế nào cũng không thể trốn chạy, nếu không thì cũng quá mất mặt."
"..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận