Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 168: Hải sản cùng chiến lợi phẩm

Một tháng thời gian trôi qua, đám thủy thủ trên thuyền Hàn Nha sau khi lên bờ cũng tiêu xài gần hết số tiền trong túi, thậm chí đến lúc trở về còn mắc nợ. Trương Hằng cũng không rõ bọn họ làm cách nào mà được như vậy, lần trước ra khơi mỗi người ít nhất cũng chia được bốn mươi đồng vàng, số tiền đó đủ để người bình thường sống sung túc hai ba năm, nhưng mà nói theo hướng tích cực thì đám người này hiện tại lại trở nên đói khát, nhao nhao nhớ lại hương vị của biển cả. Mà đúng lúc Karina cũng mang về mấy tin tức có giá trị, thế là thuyền Hàn Nha trải qua một khoảng thời gian sửa chữa cùng bổ sung nhân viên thì lại giương buồm ra khơi.
Cùng lúc đó, đám nữ thương nhân và dũng sĩ da đen vẫn còn ở lại Nassau cũng đều bắt đầu hành động. Liên minh Hắc Thương còn chưa kịp ra tay thì Karina đã nhanh chân phát động thế công trước, nàng thuê một nhà kho ở cạnh bến tàu, sau đó phát tin tức cho đám hải tặc nhỏ lẻ trên đảo, bày tỏ ý nguyện dùng giá cả ưu đãi hơn so với Liên minh Hắc Thương để thu mua chiến lợi phẩm mà bọn chúng kiếm được khi đi biển. Tin tức này gây không ít chú ý trên đảo, mặc dù Karina là phụ nữ lại mới đến đây không lâu, nhưng nhờ vào chuyến hàng "mộng ảo" trước của thuyền Hàn Nha, thân là đối tác hợp tác nàng cũng đã bắt đầu được nhiều người biết đến hơn. Đặc biệt là trong giới hải tặc nhỏ lẻ, mọi người đều biết ngoài Liên minh Hắc Thương ra còn có đường dây khác có thể tiêu thụ chiến lợi phẩm, đối với nhóm người này Liên minh Hắc Thương không đối đãi khách khí như đối với những hải tặc có thực lực, bởi vì bản thân bọn chúng cũng chẳng cướp được gì đáng giá, cho nên giá thu mua cũng rất thấp. Hơn nữa giữa hai bên cũng không có ký kết thỏa thuận gì, việc Karina chọn bọn họ làm mục tiêu ngược lại lại có hiệu quả rất nhanh, tuy nhiên thuyền trưởng Mã Long của thuyền Gió Nhẹ nhìn cảnh tượng nhà kho lúc trước chỉ toàn người xếp hàng dài, thì có chút dở khóc dở cười. Bọn người kia phần lớn mặc quần áo rách tả tơi, vũ khí cũng đủ loại, mặc dù ai nấy đều tự xưng là hải tặc, nhưng trong mắt Mã Long thì bọn họ chẳng khác gì ăn mày và đám lưu manh nhỏ.
Có thể đoán được chiến lợi phẩm mà bọn người này cung cấp là thứ gì. Một lão hải tặc run rẩy đi đến trước bàn, Mã Long còn nghi ngờ tuổi tác của lão so với ông cụ đời đời tổ tiên của hắn đã xuống mồ nhiều năm còn lớn hơn. Lão hải tặc đặt một giỏ cua lên bàn trong ánh mắt nghi hoặc của người ghi chép sổ sách. Người sau đành chỉ vào tấm biển viết dòng chữ "Mua bán đồ cũ" sau lưng, lịch sự lên tiếng, "Xin lỗi tiên sinh, chúng tôi không thu mua hải sản." "Ăn nói cẩn thận chút nhóc con, khi bằng tuổi ngươi ở Nassau này không ai là không biết đến ta, ngay cả Henri Morgan nhìn thấy ta còn phải khách khí, đây là chiến lợi phẩm ta cướp được khi ra khơi lần này." Lão hải tặc cảnh cáo. "Nhưng...chuyện đó không thay đổi được sự thật là chúng là hải sản, thưa ngài." Người ghi chép sổ sách trẻ tuổi ngay thẳng nói. Mã Long nhận ra cậu nhóc đó, tên là Jim, là người hắn tự chiêu mộ lên thuyền hồi năm ngoái, thời buổi này kiếm được người biết tính toán và chữ nghĩa không dễ dàng, mà cậu ta cũng luôn cẩn trọng, khi tin tức về chuyện của Fagan tiên sinh truyền đến thì phân nửa thủy thủ của thuyền Gió Nhẹ bỏ đi, điều Mã Long không ngờ là Jim lại là người ở lại. Lần này kiếm được tiền, việc đầu tiên Mã Long làm là để Karina tăng lương cho cậu nhóc Karo Rainer này, nhưng hiện tại thì hắn lại đang đứng dựa vào cổng kho, nhìn cảnh cậu ta vất vả giải thích sự khác nhau giữa hải sản và chiến lợi phẩm, có chút bất lực.
"Ta cướp được chúng từ đám ngư dân, nên chúng là chiến lợi phẩm, bà chủ của ngươi nói các ngươi mua chiến lợi phẩm, đây chính là chiến lợi phẩm của ta." Lão hải tặc trợn mắt nói lớn, "Có vấn đề gì không!?" Trán Jim toát mồ hôi, "Tôi thấy chắc là có hiểu lầm gì đó ở đây, thưa ngài." Nữ thương nhân đứng bên cạnh lúc này cũng không nhìn nổi nữa, thấy những hải tặc xếp hàng sau lưng đã bắt đầu lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, liền nói với người ghi sổ, "Cho lão ta năm đồng xu bạc, chúng ta lấy thứ này, mau bảo người kế tiếp lên đi." Nghe vậy Jim cũng lộ ra vẻ nhẹ nhõm, đưa tiễn lão hải tặc lẩm bẩm không vui, mà hải tặc bước lên tiếp theo lại móc từ trong túi ra hai quả cầu thủy tinh. "Đây quả thực là một thảm họa từ đầu đến cuối." Mã Long tự lẩm bẩm, sau đó hắn nói với Karina vừa đi tới, "Cô có biết dù chúng ta kéo những thứ này đến bến cảng thuộc địa nào đi chăng nữa, cũng nhất định là không bán được không? Không phải khi vừa đến Nassau chúng ta đã từng thảo luận về vấn đề này sao? Chúng ta vốn dĩ chẳng kiếm được xu nào từ bọn người này, tôi đã tưởng chúng ta đã có chung nhận thức về vấn đề này rồi, sao giờ cô lại bắt đầu tốn công sức vào bọn chúng thế? Số tiền này chi bằng để cho những cậu bé đáng thương cần cù làm việc như Jim đến các kỹ viện trên đảo chơi cho đã, nhìn bộ dạng của cậu ta thì tôi dám cá là cậu ta vẫn còn là một đứa trẻ đấy."
"Cám ơn đã nhắc nhở, ta biết cách phân biệt hàng hóa có giá trị hay không, thuyền trưởng Mã Long." Nữ thương nhân nói, "Nếu anh tìm được chiếc thuyền thứ hai như Hàn Nha chịu hợp tác với chúng ta, thì ta tình nguyện đuổi hết đám người này đi, còn không thì hãy im miệng lại, nếu anh rảnh rỗi quá, hoặc là đến kỹ viện tìm gái giải sầu, hoặc là thì đến giúp một tay đi." "Ta vẫn thích cái trước hơn." Mã Long buông hai tay đang khoanh trước ngực rồi chuẩn bị chuồn, nhưng hắn vừa đi được mấy bước thì lại dừng lại, "Có phải tai tôi có vấn đề rồi không, hình như vừa nãy cô vừa thật sự nói "làm mình" ba chữ đó đúng không." "Có vấn đề gì sao?" Karina hỏi lại. "Ta chỉ nhớ lại cái cảnh lần đầu tiên Fagan tiên sinh mang cô lên thuyền Gió Nhẹ, khi đó cô lớn cỡ nào, tám tuổi hay chín tuổi? Cô ăn mặc như búp bê, luôn kéo váy để không cho nó chạm vào sàn tàu, cứ như là nơi đó dơ bẩn lắm vậy, suốt hành trình cô đều cau mày, chỉ muốn mọi chuyện nhanh chóng kết thúc, ta thật không thể nào tưởng tượng được con bé tiểu thư thục nữ năm đó bây giờ lại biến thành cái bộ dạng này, cô giỏi thật đấy Karina tiểu thư, cô đã bắt đầu hòa nhập được vào nơi đây rồi, còn nhanh hơn cả tưởng tượng của tất cả mọi người, ba của cô hẳn sẽ cảm thấy tự hào vì cô lắm." Mã Long cảm khái nói.
"Còn sớm lắm, muốn sống được ở nơi này đâu có dễ dàng, đặc biệt là khi đối thủ của chúng ta bây giờ lại còn là một quái vật khổng lồ nữa, ta không thể không vắt hết óc thì mới có thể tranh thủ được một chút cơ hội thở dốc." Nữ thương nhân ngừng một chút, "Nhưng vẫn cảm ơn anh, chú Mã Long, cho dù chuyện như vậy xảy ra rồi nhưng anh vẫn không rời bỏ gia đình chúng ta." Mã Long khoát tay áo, "Năm đó lúc ta chán nản nhất, Fagan tiên sinh là người cho ta công việc, ta sẽ không quên ơn này, mà thôi bây giờ ta không muốn lãng phí thời gian vào chuyện vô nghĩa nữa, ta đi kiếm kỹ nữ "làm mình" đây."
Bạn cần đăng nhập để bình luận