Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 5:(Phiên ngoại hai) dũng khí 1

Chương 5: (Phiên ngoại hai) Dũng khí 1 Nghe nói cha mẹ Trần Phàm đặt cho hắn cái tên này là mong muốn hắn có thể giống như cánh buồm trên đại dương bao la, không sợ sóng gió, dũng cảm tiến lên. Nhưng Trần Phàm lại cảm thấy mình chẳng liên quan gì đến cái tên này, hắn cảm thấy mình càng nên gọi là Trần Phàm. Trong 16 năm đầu đời, hắn luôn thể hiện rất bình thường, một mạch từ nhà trẻ lên hết cấp hai, hắn đều là đứa trẻ bình thường nhất lớp, học hành không giỏi cũng không dở, thành tích ở mức trung bình yếu trong lớp. Không phải là những người được thầy cô ngày nào cũng khen ngợi và coi trọng, cũng chẳng đến mức ba bữa hai ngày bị mời phụ huynh, đương nhiên cũng không sa đọa thành cái loại cả ngày đánh nhau gây hấn, mồm đầy nghĩa khí giang hồ, bị không ít cô nàng cảm thấy du côn đẹp trai, có thể giải phóng hormone thiếu niên bất lương. Thêm vào đó cũng chẳng có tài cán gì về thể thao hay nghệ thuật, tướng mạo lại càng tầm thường, hắn cảm thấy mình giống như mấy nhân vật quần chúng cho đủ số trong anime, mà lúc gặp họa sĩ lười biếng hoặc kinh phí sản xuất eo hẹp thì ngay cả ngũ quan cũng chẳng buồn vẽ, trực tiếp đặt cái bảng trắng vào đó lừa bịp người xem, danh chính ngôn thuận gọi là ý thức lưu. (chỗ này điểm danh mấy vị bợ đỡ phê bình~) Điều quan trọng nhất là Trần Phàm cảm thấy từ nhỏ đến lớn mình không hề dính dáng gì đến sự dũng cảm, nhất là chuyện đã xảy ra vài ngày trước. Sau khi lên cấp ba, cuộc sống của hắn gần như không thay đổi, dù chuyển trường mới, làm quen với một nhóm bạn mới và thầy cô mới, hắn vẫn cẩn trọng đóng vai một người qua đường. Để mình trông hòa đồng hơn, hắn cố gắng phụ họa mọi lời người khác nói, cho dù trong lòng không hề nghĩ như vậy. Hắn trò chuyện với mọi người về những trận đấu thể thao, làm bộ như mình là fan của đội bóng nào đó đang gây sốt, dù chẳng hề thích đội bóng kia; hào hứng bàn luận xem trong anime cô nàng nào có ngực bự hơn, nghe những tiếng cười quái dị của đám con trai, dù cảm thấy việc đó không mấy lịch sự. Mỗi khi gặp những chuyện tương tự, hắn lại hơi căng thẳng liếc nhìn cô bạn tóc ngắn ngồi đối diện bàn, sợ nàng nghe thấy mình nói gì, sẽ cảm thấy thất vọng về hắn. Nhưng thật ra chính Trần Phàm cũng hiểu rõ, cô bạn tóc ngắn đó sẽ không để ý hắn nói gì đâu, giống như nhân vật nữ chính trong anime chẳng hề để ý người qua đường A đi ngang qua mình có ngũ quan hay không vậy. Nhưng có lẽ trong lòng mỗi một người thầm thích đơn phương nhỏ bé đều mang theo chút may mắn, cảm thấy chỉ cần mình chưa mở lời nói ra bốn chữ kia, chưa bị đối phương thẳng thừng từ chối, vậy thì vẫn còn cơ hội, vì thế dù cho nhà chính bị phá sạch, chỉ còn trơ trụi cái lõi nhà chính cuối cùng, hắn vẫn cố chấp không chịu gõ GG trong ô chat. Trần Phàm đôi khi cũng thấy cái kiểu sống lửng lơ này của mình thật ngốc nghếch, tính toán hay là mình dứt khoát quyết tâm liều mạng một phen, đánh cược một ván lớn, ngày mai liền đi tỏ tình, dù thành hay bại ít nhất cũng sẽ có kết quả, dù chết cũng chết được rõ ràng, nói đi thì cũng nói lại, không phải vẫn còn phần vạn sống sót đó sao? Nhưng mà hắn đã chuẩn bị xong thư tình, diễn tập vô số lần những lời tỏ tình trước gương, thậm chí còn nghĩ xem tan học nên làm thế nào để nàng ở lại, nhưng cuối cùng vẫn không có dũng khí bước ra bước cuối cùng. Mỗi lần sắp đến lúc quyết định, hắn đều tự nhủ với mình, ngày mai đi, ngày mai hãy đi, vì đối với nhân vật qua đường giáp mà nói, ngày mai mãi mãi là thời điểm tốt nhất. Nhưng từ cấp hai lên cấp ba, rồi chờ đến khi vào đại học, ngày mai hắn chờ đợi vẫn sẽ không bao giờ đến... Trần Phàm cảm thấy, mình và dũng khí tựa như là xa cách nhau vậy, uổng công cha mẹ cho hắn cái tên này. Gần đây lớp học đột nhiên rộ lên cuốn tiểu thuyết tên là « Ta Một Ngày Có 48 Giờ », vì hòa nhập với tập thể, Trần Phàm cũng xem, lúc đầu chỉ là mang suy nghĩ có thể có tiếng nói chung với mọi người mà ấn mở, nhưng sau đó Trần Phàm lại bất ngờ phát hiện mình không hề ghét cuốn tiểu thuyết này. Hắn cực kỳ thích những câu chuyện muôn màu muôn vẻ trong tiểu thuyết, thích nhân vật chính, một chàng trai tên Trương Hằng, đối phương hoàn toàn khác biệt với hắn, lúc nào cũng bình tĩnh, hơn nữa còn đầy dũng khí. Bất kể phía trước có bao nhiêu nguy hiểm, dù bị ép vào tuyệt cảnh, dũng khí ấy cũng không hề biến mất, anh tuấn giống như một anh hùng vậy. Trương Hằng giống như là kiểu người mà Trần Phàm luôn mong muốn trở thành, trưởng thành, đáng tin cậy. Hắn thậm chí không cần ánh sáng và nhiệt, bởi vì chính hắn đã có thể phát sáng! Còn mười phút nữa, thầy giáo trên bục giảng mới xong tiết cuối rồi thông báo tan học. Trần Phàm buồn chán gõ gõ bút chì, vẽ những đường cong lung tung trên vở, giả bộ như đang ghi chép, nhưng thực tế tâm trí hắn lại đã trôi về ba ngày trước. Hôm đó đến lượt tổ của bọn hắn trực nhật, người hiền lành và là người qua đường Giáp Trần Phàm là người cuối cùng ra về hôm đó, vẫn còn ở lại trong phòng học trống vắng làm nốt bài tập. Ban đầu hắn định đi bắt xe bus luôn, nhưng lúc xuống lầu, đột nhiên nổi hứng quyết định ghé nhà vệ sinh một lần rồi đi. Và đó cũng là điều khiến Trần Phàm hối hận nhất trong đời, nếu có thể hắn nguyện dùng bất cứ giá nào để đổi lấy việc mình thay đổi quyết định ngu ngốc đó. Ngày hôm đó, Trần Phàm, vì đã xuống dưới lầu rồi, nên hắn đã đi cái nhà vệ sinh công cộng cạnh sân vận động. Nơi đó vừa mới sửa lại không lâu, dáng vẻ đồ sộ, cao hai tầng, nhà vệ sinh nữ ở trên, nhà vệ sinh nam ở dưới, có người từng trêu đùa gọi là tiểu Cung điện Potala. Tất nhiên các nữ sinh trong trường thật ra không thích cái nhà vệ sinh này lắm, tuy giảm được nguy cơ bị dòm ngó, nhưng lần nào đi vệ sinh cũng phải leo cầu thang, có lẽ trong mắt lãnh đạo trường thì nghĩ "các bạn trẻ ấy mà, đầy sức sống, chắc là không để ý mấy cái đoạn đường này", nhưng trên thực tế với người trẻ mà nói, thức đêm thì được chứ leo cầu thang mà nhiều thêm mấy bước có khi lại muốn bỏ mẹ. Trần Phàm trên đường đi mải nghĩ miên man đến chuyện cô bạn tóc ngắn, nghĩ đến việc hôm nay nàng nói thêm vài câu với tên lớp trưởng, Trần Phàm trước đó đã nghi ngờ hai người họ có gì đó mờ ám, vì số lời nàng nói với tên lớp trưởng còn gần bằng tổng số lời nàng nói với đám con trai khác. Nhưng Trần Phàm lại tự an ủi mình rằng bọn họ một người là lớp phó học tập, một người là lớp trưởng, có trao đổi chút việc chung cũng là bình thường thôi. Và chính vì lơ đễnh, lúc đi ngang qua sân bóng rổ, hắn đã không phát hiện ra sự bất thường ở đó, người chơi bóng rõ ràng ít hơn bình thường, có vẻ hơi lơ là, hơn nữa còn một rổ bóng bị bỏ không, nên biết việc tranh nhau chỗ chơi bóng có thể dẫn đến đánh nhau trong trường cấp ba này không phải là cảnh tượng dễ thấy. Đáng tiếc thần kinh vận động của Trần Phàm rất bình thường, bình thường cũng chẳng chơi bóng rổ, cùng lắm trong mấy trận đấu của lớp thì làm chân chạy mua nước và cổ vũ cho mọi người. Vì thế hắn không hề nhận ra sự khác lạ ở sân bóng rổ. Đến khi hắn đi đến trước nhà vệ sinh, để ý thấy hai anh lớp trên đứng cạnh bồn rửa tay. Trong đó một tên trông mặt mày rất hung dữ nói với hắn: "Này, đi chỗ khác mà đi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận