Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 576: Oan ức

Chương 576: Oan ức Sau tiếng súng, Kiếm Ngư liền nghe thấy tiếng điện thoại của Nhị Nguyệt Vi Thành rơi xuống đất. Hắn cảm thấy thời gian như ngừng lại tại khoảnh khắc đó. Biết được việc người chơi bị tiết lộ thân phận rất nguy hiểm, tầng quản lý của Quang Hồ đã tính đến chuyện các thành viên công hội đối mặt với nguy cơ, đặc biệt là những người chơi nổi tiếng trong giới cao tầng, mà trong đó, an nguy của Nhị Nguyệt Vi Thành đương nhiên là quan trọng nhất. Trên thực tế bọn họ đã liên hệ ba Thất Vũ Hải, một cao thủ cấp Hoàng đến bảo vệ Nhị Nguyệt Vi Thành và gia đình, cộng thêm bản thân Nhị Nguyệt Vi Thành cũng là cao thủ cấp Vương, gần như không thể có kẻ săn giết nào dám đến gặm miếng xương cứng này.
Nhưng Kiếm Ngư không ngờ rằng sự cố đến nhanh hơn hắn tưởng tượng, hiện tại khoảng thời gian từ lúc trang web thần bí kia xuất hiện mới trôi qua nửa tiếng, Thiên Mã cũng mới đăng bài viết chưa đến ba phút, vậy mà đã có người ra tay với hội trưởng Quang Hồ! Nên biết đây là Nhị Nguyệt Vi Thành, hội trưởng của ba đại công hội! Người đứng thứ ba trong bảng xếp hạng người chơi đại diện chiến tranh vòng đầu tiên! Tuy trước đó có không ít người chế giễu Nhị Nguyệt Vi Thành tại thời khắc cuối cùng bị β và Simon liên tục vượt mặt, nhưng đa phần cũng chỉ là ghen tị trong lòng mà thôi, rốt cuộc ngoại trừ β và Simon, phía dưới đều là một đám cao thủ Quang Hồ do Nhị Nguyệt Vi Thành ký tên đầu tiên trong văn kiện, có thể thấy được sự cường đại của Nhị Nguyệt Vi Thành và Quang Hồ. Vì thế cho dù hỗn loạn có xảy ra thật, Nhị Nguyệt Vi Thành và Quang Hồ cũng không phải người đầu tiên gặp nạn, ngược lại có khả năng rất lớn sẽ cười đến cuối cùng.
Nhưng điều kiện tiên quyết của tất cả điều này là Nhị Nguyệt Vi Thành không bị tiêu diệt ngay từ đầu, Quang Hồ có lực chấp hành cường đại cũng không bị người ta hoàn thành việc chém đầu ngay khi vừa mới bắt đầu. Kiếm Ngư hiểu rõ, đừng nhìn Quang Hồ hiện tại nhân tài đông đúc, dường như có dáng vẻ của công hội đứng đầu trong ba đại công hội, và Nhị Nguyệt Vi Thành trừ một số quyết sách quan trọng ra thì đều ủy quyền cho tầng quản lý, nhưng hắn tuyệt đối không phải người thừa, sự phát triển thần tốc của Quang Hồ trong hai năm qua, không thể không nhờ đến phong thái cởi mở và bao dung của hắn, chính vì thế thu hút rất nhiều cao thủ cá tính cũng đều có mặt tại đây, chỉ có Nhị Nguyệt Vi Thành mới có thể trấn áp được bọn họ. Cho nên việc Quang Hồ mất đi Nhị Nguyệt Vi Thành, khác với việc Ngân Sắc Chi Dực mất đi hội trưởng trước kia, người sau về sau có Thiên Mã tiếp nhận, dù thực lực có chút tổn thất, nhưng thực ra cũng không bị thương gân động cốt, do vậy Kiếm Ngư thật sự không hiểu ý đồ của Thiên Mã khi đăng thiệp mời này. Mà Quang Hồ một khi không có Nhị Nguyệt Vi Thành, mới thật sự là nguy cơ sinh tử, những cao thủ kia không ai phục ai, mà còn chắc chắn muốn trở thành hội trưởng mới, nội chiến là điều khó tránh khỏi, Quang Hồ sụp đổ chỉ sợ ngay trước mắt.
"Hội trưởng, hội trưởng? Ngươi còn ổn chứ." Kiếm Ngư đầu óc trống rỗng, phải vài giây sau mới lấy lại tinh thần, dùng giọng run rẩy hỏi. Nhưng bên kia điện thoại lại hoàn toàn im ắng. Kiếm Ngư chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của mình càng ngày càng nặng nề, lại qua nửa phút, hắn nghe được tiếng bước chân đang đến gần. "Là... là... Hội trưởng sao?" Kiếm Ngư một lần nữa nhen nhóm hy vọng. Nhưng người kia không nói gì, tiếng bước chân dừng lại trước chỗ điện thoại rơi xuống, dừng lại vài giây, sau đó người đến đưa tay ấn vào màn hình, cúp cuộc trò chuyện.
Tim Kiếm Ngư như rớt xuống vực sâu, hắn ngây người một lúc mới luống cuống tay chân tìm cách liên lạc với những cao tầng khác của Quang Hồ, nhưng ngón tay của hắn lướt qua từng cái tên trong sổ liên lạc, muốn bấm số nhưng lại rụt tay về, nhìn vào nhóm làm việc cũng không dám đăng trực tiếp vào đó, đến khi tìm được một vị phó hội trưởng cũng trung thành tuyệt đối với Nhị Nguyệt Vi Thành, lúc này mới dùng tay run rẩy ấn số của đối phương.
Cùng lúc Kiếm Ngư hoảng sợ vạn phần, hội trưởng Ngân Sắc Chi Dực Thiên Mã lại đang ngây người. Nhìn xem thiệp mời do chính tay hắn viết xuất hiện trên diễn đàn, gây nên sóng to gió lớn, bị vô số người chơi chửi mắng, có lẽ không ai nghĩ đến chủ nhân thật sự đứng sau ID lúc này so với bất cứ ai đều đang mờ mịt. Mà việc này còn chưa hết, sau đó tên khốn kiếp kiểm soát tài khoản của hắn còn trực tiếp cùng những người chửi hắn trên diễn đàn cãi nhau, đồng thời tiếp tục tuyên truyền lý luận hỗn loạn là cầu thang, thậm chí còn đe dọa những người có ý kiến bất đồng, nói nơi ở của bọn họ chẳng mấy chốc sẽ bị người Ngân Sắc Chi Dực đến thăm, tức giận đến cả người Thiên Mã đều run lên.
Mẹ nó cái hố cha gì vậy!!! Tài khoản của mình bị trộm, lại còn đúng lúc này! Đối phương lại dùng tài khoản của hắn đăng loại thiệp mời này, tiết lộ tất cả thông tin thân phận người chơi, khỏi cần nói cái nợ này bây giờ đã tính lên đầu hắn. Thiên Mã dù gì cũng là trưởng hội, tầm nhìn của hắn tuy không thể so với Nhị Nguyệt Vi Thành, nhưng cũng hơn xa người chơi khác, hắn đương nhiên biết cái nồi 24k này mình căn bản không thể gánh nổi, hắn hiện tại đã bị những người chơi tức giận tấn công, sau này bạn bè, người thân của ai mà treo máy thì hắn – kẻ tiết lộ bí mật này chắc chắn khó tránh tội.
Càng chết là cho dù sau này nói mình bị trộm nick, nhưng sai lầm lớn đã gây ra, không nói trước có bao nhiêu người tin hắn, coi như lời hắn nói đều là thật, thì tội bất cẩn cũng khó thoát. Mà khiến Thiên Mã thổ huyết chính là, thiệp mời đăng thì đã đăng, vậy mà còn bị đưa lên đầu trang, hắn tuy là hội trưởng Ngân Sắc Chi Dực, nhưng bình thường đã bận như vậy rồi, cũng chẳng còn hơi sức đâu chơi diễn đàn, không phải người điều hành và nhân viên quản lý, nói một cách khác, người điều hành và nhân viên quản lý trong công hội có lẽ cũng bị trộm nick. Mặt khác Thiên Mã không hiểu chuyện này đã qua bao lâu rồi, vì sao nhân viên quản lý của hai công hội kia cùng người điều hành không xóa bài, mà để mặc bài viết của hắn cứ thế treo lơ lửng.
Thiên Mã xoa xoa huyệt thái dương đang nhức nhối, hiện tại hắn chỉ cảm thấy đau đầu quá, nhưng dù thế nào thì cũng phải lập tức truyền tin mình bị trộm nick ra ngoài, để mọi người nhanh chóng xóa cái bài đăng bịa đặt kia đi, thế là Thiên Mã cầm điện thoại lên, nhưng lại kinh ngạc phát hiện điện thoại của mình lại không có tín hiệu vào cái lúc muốn mạng này. Thiên Mã vội vàng đổi chỗ, kết quả tình hình cũng không cải thiện, điện thoại vẫn trong trạng thái không có tín hiệu.
Quái quỷ, có ai cho nổ trạm phát sóng cạnh khu nhà hắn ở hay sao? ! Thiên Mã mở to hai mắt nhìn, nhưng ngay sau đó cảm giác lạnh lẽo lan từ lồng ngực ra, lúc nãy hắn còn kỳ quái, có chuyện lớn như vậy trong công hội mà không ai đến tìm hắn, mặc kệ hắn – vị hội trưởng này muốn làm gì thì làm, bây giờ xem ra không phải không ai tìm hắn, mà là căn bản không ai liên lạc được với hắn. Tình huống này rõ ràng là có người cố tình tính kế hắn, hơn nữa còn tính từng bước một.
Thiên Mã không dám sơ suất, nhanh chân chạy đến trước máy tính, muốn thông qua QQ liên lạc lại với tầng quản lý của công hội, nhưng hắn còn chưa đến nơi thì thấy máy tính của hắn bắt đầu điên cuồng bật ra các trang web, hết trang này đến trang khác, tựa như những quân domino, trong vòng hai ba giây ngắn ngủi đã tràn ngập khắp màn hình, nhìn qua thật hùng vĩ.
Thảo! Thiên Mã giận dữ, hacker đối diện rốt cuộc là có lai lịch gì mà hung tàn như vậy, chẳng những hack tài khoản của hắn mà ngay cả điện thoại và máy tính cũng bị tê liệt, Thiên Mã hiện tại muốn tự biện cũng không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn oan ức đổ lên đầu mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận