Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 364: Mất tích thi thể

"Lưu ý bốn phía, hắn có khả năng vẫn còn ở đây." Số 3 lên tiếng nhắc nhở.
Trong lòng mọi người nghe vậy đều rùng mình.
Bọn họ vừa từ tầng hai quay trở lại tầng một, trước đó đã xác nhận Trương Hằng không ở tầng hai, như vậy điều đó có nghĩa đối phương còn ở lại tầng một với xác suất hoàn toàn chính xác rất lớn. Vừa nghĩ đến bên cạnh mình có khả năng còn ẩn nấp một tên sát thủ đáng sợ như vậy, tất cả mọi người đều khẩn trương, tay cầm máy dò nhiệt lập tức bắt đầu nhìn ngó xung quanh, nhưng số 2 lại không làm như vậy, nàng ngẩng đầu nhìn trần nhà một chút, sau đó giơ máy dò nhiệt trong tay lên, mà hai đồng đội bên cạnh nàng lúc này cũng nín thở, nắm chặt súng trong tay, di chuyển theo máy dò nhiệt trong tay nàng.
Nhưng sau một vòng tìm kiếm, vẫn không thể phát hiện ra bóng dáng của Trương Hằng.
"Là đã chạy ra bằng cửa lớn sao?" Số 3 hỏi.
"Không loại trừ khả năng đó." Số 8 cau mày nói, nhưng ngay sau đó hắn thấy một cảnh sát Liên Bang đi về phía mình.
"Sao vậy?"
"Tôi vừa kiểm tra lại thi thể, chúng ta đã mất đi mười đồng sự, nhưng ở đây chỉ tìm thấy chín bộ thi thể."
Số 8 nghe vậy con ngươi chợt co lại, sau đó giơ súng lên chỉ về phía các cảnh sát Liên Bang ở gần đó, quát lớn: "Tất cả mọi người, không ai được nhúc nhích, giơ tay lên!"
Số 2 và số 3 chậm hơn nửa nhịp, nhưng rất nhanh cũng phản ứng lại, phối hợp với số 8 hướng họng súng về phía đồng đội mình.
Mất tích mười người, nhưng trong đại sảnh chỉ có chín bộ thi thể, cho nên tình huống này xảy ra chắc chắn là có nguyên nhân, các cảnh sát Liên Bang này đều được lệnh đến giúp họ bắt giữ "nghi phạm nguy hiểm", bản thân nắm giữ rất ít thông tin, cũng không có giá trị bị tra hỏi, vì vậy khả năng bị Trương Hằng bắt cóc rất nhỏ, người thứ mười gần như không có khả năng sống sót, mà Trương Hằng mặc kệ chín bộ thi thể kia, lại chỉ giấu đi một trong số đó... Điều này khiến số 8 nhanh chóng nghĩ đến một khả năng.
Hắn không khỏi khâm phục gan lớn của Trương Hằng.
Nhưng lần này, hành động mạo hiểm của đối phương rất có thể tự dời đá đè chân mình.
"Bây giờ, tất cả tiểu tổ lập thành một vòng, mọi người kiểm tra người bên cạnh có quen biết không." Số 8 ra lệnh.
Các cảnh sát Liên Bang nghe vậy đều ngơ ngác, đồng nghiệp của họ vừa bị giết hại, trong lòng tràn đầy bi thương, nhất là người cảnh sát trước đó bị trúng đạn vẫn còn thấy trên mặt đất bộ thi thể thường phục đưa áo chống đạn cho mình, mà tất cả chuyện này là vì phối hợp với ba tên gia hỏa được cho là cấp trên phái đến đang truy nã trọng phạm.
Kết quả, đối phương không những không xin lỗi họ, mà quay đầu lại giơ súng chỉ vào họ, trong tình huống này, dù là người tính khí tốt đến mấy cũng khó tránh khỏi sinh lòng bất mãn, cho nên khi số 8 nói xong không ai di chuyển bước chân.
Nhưng sau đó họ nghe thấy một tiếng súng vang lên, số 2 nâng khẩu súng lục của mình bắn một phát lên trần nhà, lạnh lùng nói: "Chư vị, đừng để chúng tôi phải nhắc lại lần thứ hai, làm như vậy cũng là vì an toàn của các người, lần này tội phạm các người đối mặt so với trong tưởng tượng còn hung tàn xảo quyệt hơn nhiều, chẳng những giết chết đồng nghiệp các người, mà rất có thể còn mặc quần áo của một người trong số họ trà trộn vào hàng ngũ, không muốn lặng yên không tiếng động trở thành một bộ thi thể, tốt nhất các người vẫn nên nghe lệnh chúng tôi."
Các cảnh sát Liên Bang nghe vậy chìm vào im lặng, một lát sau cuối cùng có người bắt đầu di chuyển, rồi đến người thứ hai, người thứ ba... Họ dựa theo yêu cầu của số 8, lập thành một vòng tròn.
Mà ba người trong đội phản ứng khẩn cấp thì đứng theo hình tam giác, mỗi người nhìn chằm chằm một hướng, một khi Trương Hằng bị người nhận ra, bọn họ sẽ ngay lập tức bóp cò bắn chết đối phương, không cho Trương Hằng bất cứ cơ hội đào tẩu nào nữa.
Đây cũng là lý do vì sao số 8 nói lần này Trương Hằng tự dời đá đè chân mình.
Trong màn sương khói trắng, khuôn mặt của mỗi người đều mờ ảo, chỉ những người cách nhau nửa mét mới có thể thấy rõ khuôn mặt của nhau.
Ánh mắt số 8 đảo qua những bóng người, tinh thần của hắn lúc này cũng trở nên tập trung hơn bao giờ hết, bởi vì hắn tin rằng con mồi đã rơi vào bẫy của thợ săn.
Sau đó đến lúc thu lưới.
Các cảnh sát Liên Bang cẩn thận nhận diện người bên cạnh theo yêu cầu của số 8, thậm chí còn đưa tay sờ soạng mặt nhau, xác nhận không có mặt nạ silicon, kết quả lại khiến số 8 hơi ngạc nhiên.
Bởi vì trong mười bảy cảnh sát ở đây, thế mà lại không có ai bị người thay thế, cuối cùng tất cả đều vượt qua được kiểm tra.
Chẳng lẽ suy đoán trước đó của mình sai rồi? Trương Hằng xử lý mười người, kéo đi một bộ thi thể, không phải vì muốn mặc quần áo, nhưng đối phương làm như vậy là vì cái gì chứ?
Bản thân số 8 cũng là một cao thủ ám sát, thay đổi vị trí suy nghĩ, hắn tự đặt mình vào vị trí của Trương Hằng, nhưng vẫn không thể tìm ra đáp án, đồng thời số 8 cảm thấy như mình đã bỏ sót một thông tin rất quan trọng.
Ngay sau đó số 8 đột nhiên mở to mắt nhìn, nhìn về phía mười bảy cảnh sát Liên Bang trước mặt: "Chờ một chút, trong các người ai là người chạy tới nói với chúng tôi thiếu đi một bộ thi thể lúc nãy?!"
Các cảnh sát Liên Bang nghe vậy liếc nhìn nhau, lại không ai trả lời câu hỏi của số 8.
Trái tim số 8 dần chìm xuống đáy vực.
Dù đã ý thức được Trương Hằng đã trà trộn vào các cảnh sát Liên Bang, nâng cao cảnh giác, nhưng số 8 vẫn vô tình bỏ sót một người, đó là tên cảnh sát nhắc nhở hắn thiếu một bộ thi thể, mặc dù số 8 không có ý phân biệt đối xử người đó với những cảnh sát khác, nhưng vì đối phương là người đầu tiên nhắc nhở hắn chuyện này, cho nên trong tiềm thức của số 8 đã phân người đó vào một khu vực an toàn và đáng tin.
Sau đó, phần lớn sự chú ý của hắn tập trung vào mười bảy cảnh sát Liên Bang ở gần đó, ngược lại không để ý đến người ở gần mình nhất, số 8 phát hiện ra mình vậy mà hoàn toàn không có chút ấn tượng nào về động tĩnh sau cùng của người đó.
Hắn chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, dù cho thần kinh bền bỉ do ký ức tạo thành lúc này cũng cảm thấy một nỗi sợ hãi đã lâu không có.
Hắn nhanh nhất có thể xông tới trước mặt một cảnh sát, đoạt lấy máy dò nhiệt trong tay người đó, sau đó chiếu về phía vị trí của số 2 và số 3, rồi phát hiện ra cả hai không biết đã rời khỏi vị trí từ lúc nào.
Số 8 không cho rằng vào lúc này mà còn mạo hiểm tính mạng, hai người lại chạy lung tung, hơn nữa trước đó cũng không hề chào hỏi gì, cho nên khả năng lớn nhất là cả hai đã gặp chuyện không may.
Đã có vết xe đổ của số 6, số 8 cũng sẽ không nghi ngờ khả năng ám sát của Trương Hằng, nhưng khung cảnh trước mắt vẫn khiến hắn cảm thấy có chút khó tin, với thân thủ của số 2 và số 3, vậy mà trước khi bị xử lý không kịp phát ra bất cứ động tĩnh nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận