Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 130: Mục tiêu

"Xin lỗi, ta có làm gián đoạn việc chúc mừng của các ngươi không?" Auroff lên tiếng, đồng thời ánh mắt đảo qua đám hải tặc, vài tên đứng gần bên cạnh thấy tình hình không ổn định có ý định lén lút bỏ chạy, nhưng ngay sau đó nghe lão già công lại nói, "Đừng căng thẳng, ta cũng không đến truy cứu việc các ngươi tự ý rời vị trí, dù sao chúng ta vừa mới thắng một trận chiến cực kỳ đẹp mắt, ta muốn nói ta rất vinh hạnh được cùng các vị sóng vai chiến đấu, lúc này vui vẻ một chút cũng không có gì là không tốt, đúng không?"
Lời này của hắn vừa dứt, đám hải tặc đều thở phào nhẹ nhõm, khôi phục lại bầu không khí náo nhiệt ồn ào như trước, thậm chí có người còn trêu chọc chuyện Auroff suýt bị một tên thủy thủ mới vào nghề bắn trúng chỗ hiểm trong trận chiến lúc trước. Auroff cười mắng lại, đợi một lát mới nói, "Vừa nãy hình như ta nghe thấy ai đó nói muốn làm một vụ lớn?" Nghe vậy, tên hải tặc vừa nói chuyện liền ưỡn ngực đứng lên, "Auroff tiên sinh, mọi người đều muốn biết khi nào thì chúng ta đi làm một chuyến lớn, có chiếc thuyền này rồi, giờ chúng ta muốn con mồi nào mà chẳng bắt được!"
Hắn lập tức nhận được một tràng hô hào hưởng ứng, lái chiến hạm Scarborough đi đánh nhau là ước mơ của mỗi gã đàn ông, tuy rằng vết thương trên người vẫn chưa lành lặn nhưng không ít người đã không nhịn được ngứa ngáy chân tay. "Tốt lắm, vậy hãy thử xem uy lực của những khẩu đại pháo này đi." Auroff hài lòng nói. "Bây giờ?" Đám hải tặc có chút khó hiểu, trận chiến đã kết thúc, xung quanh họ cũng không có con mồi nào khác, lúc này sao lại đi kiểm nghiệm uy lực của đại pháo, hay là đi bắn cho đỡ thèm sao?
"Ai nói chúng ta không có mục tiêu," Auroff chỉ về phía chiếc Sư Tử Biển ở đằng xa, "Kia chẳng phải là mục tiêu có sẵn rồi sao?" Chiếc Sư Tử Biển lúc này đang trôi nổi trên mặt biển, trông có vẻ ủ rũ chán nản, trên boong tàu chật ních những vũ khí của hải quân Anh bị giao nộp, phần lớn bọn họ sắc mặt sa sút, có người trong mắt tràn đầy mờ mịt, đến giờ vẫn chưa thể hiểu nổi vì sao trận chiến này lại thất bại, điều đáng sợ hơn là không biết sau khi trở về, vận mệnh gì sẽ chờ đợi bọn họ.
Lần ra khơi này không chỉ có thương vong thảm trọng, bỏ lại chiếc Scarborough, thuyền trưởng bỏ mình, mà ngay cả thuyền trưởng cũng bị người ta cướp đi, mà đối thủ cũng không phải là quân đội chính quy, chỉ là một đám hải tặc, những kẻ mà trước đây bọn họ chỉ cần đánh là chạy mất dép, đây quả thực là sự sỉ nhục lớn nhất trong lịch sử Hải quân Hoàng gia, mà bây giờ những người đang trốn ở trên chiếc thuyền này chính là những người bị đóng đinh vào cột sỉ nhục. Nhìn chiếc Scarborough ở cách đó không xa, không ít người không nhịn được nức nở khóc.
Ở một bên khác, trên boong tàu tầng hai của chiếc Queen Anne's Revenge, đám hải tặc lại rơi vào im lặng. Thế giới văn minh coi bọn họ là dã thú và ác đồ, bọn này cũng không phản đối cái nhìn đó, thậm chí còn có chút đắc ý, bởi vì chỉ có kẻ đủ mạnh mới có thể sống sót được ở vùng biển này. Họ kết bạn với bão táp, mỗi lần ra khơi đều phải đối mặt với hải quân, đá ngầm, thợ săn hải tặc, thậm chí cả sự uy hiếp từ những hải tặc khác, kẻ yếu sẽ bị đào thải, kẻ sống sót đều là những dũng sĩ không hề sợ hãi, bọn họ không coi nữ hoàng và pháp luật ra gì, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không có kiêng kị.
Là đàn ông, họ rất coi trọng lời hứa, trước đó thuyền trưởng đã hứa với đám thuyền viên kia, chỉ cần những người kia hạ vũ khí đầu hàng thì sẽ không làm tổn thương họ, nhưng giờ Auroff lại muốn xé bỏ lời hứa đó, nã pháo vào một đám người đã đầu hàng tay không tấc sắt. Điều này khiến bọn họ có chút khó tiếp nhận, sau một hồi im lặng, có người không nhịn được lên tiếng, "Trước đây chúng ta chưa từng làm chuyện như vậy, đây có phải là mệnh lệnh của thuyền trưởng không?"
"Giả một cái mệnh lệnh có lợi ích gì cho ta sao?" Auroff giơ tay ra. "Theo quy định, chúng ta chỉ cần trong chiến đấu vô điều kiện chấp nhận mệnh lệnh của thuyền trưởng," một người khác lên tiếng, "mà bây giờ chiến đấu đã kết thúc rồi, ta thấy chuyện này có thể bỏ phiếu biểu quyết." "Đừng giả ngơ nữa, các ngươi có biết nếu để đám người này quay về thì hậu quả sẽ thế nào không, rất nhanh thôi mọi bến cảng đều sẽ biết chiếc Scarborough đã rơi vào tay hải tặc, họ sẽ điều động nhân lực, xây thêm pháo đài, các ngươi cho rằng lúc này Bellomont còn đến Charleston dự đám cưới của con gái hắn sao? Bỏ qua cơ hội lần này, muốn bắt được nhân vật lớn như vậy sẽ không dễ như thế đâu."
Auroff cau mày nói, "Chúng ta không thể mạo hiểm như vậy được, lời nói của thuyền trưởng trước đó chỉ là để ổn định tình hình lúc đó, dù sao lúc ấy chúng ta ở thế yếu về số người, hơn trăm người sức cùng lực kiệt muốn bắt sống hơn bốn trăm quân nhân trang bị tận răng, không có chút mưu mẹo nào thì không thể, các vị, đừng quên mục đích của chúng ta trong trận chiến này là gì, nếu không có bảo tàng, vì cái gì chúng ta phải mạo hiểm lớn như vậy để giành lại chiếc thuyền này."
Cuối cùng câu nói của lão già công đã thuyết phục được đám hải tặc trên boong tàu, để tìm được kho báu của Kid, họ đã bỏ ra cái giá lớn đến mức khó tưởng tượng được, nhóm người ban đầu giờ chỉ còn chưa đến một phần ba, nếu như vào lúc này, vì một phút mềm lòng mà thất bại trong gang tấc thì không ai có thể chịu nổi hậu quả mà nó mang lại… Cuối cùng một chiếc thuyền nhỏ chở thủy thủ đã tiếp cận được chiếc Sư Tử Biển, người trên boong tàu thả thang dây để những người bên dưới lên thuyền, cho dù thế nào thì so với những người đồng đội đã chết kia, những người hiện tại vẫn còn sống không nghi ngờ gì chính là may mắn.
Tuy thua trận, tương lai chưa rõ nhưng chỉ cần còn sống là còn hi vọng, điều này bất kể là sĩ quan hay thủy thủ, khoảng cách giữa họ đều giảm đi không ít, quan hậu cần đang phát bánh quy khô cứng làm từ côn trùng cho mọi người, phòng thuyền trưởng cũng đưa cho những người bị thương, nhưng ngay lúc đó, mọi người bỗng nhiên hoảng loạn. Bởi vì họ nhìn thấy chiếc Scarborough ở đằng xa đột nhiên mở pháo, giống như một con quái thú biển sâu đang lộ răng nanh ra.
"Lạy Chúa!" Cái rổ trong tay quan hậu cần rơi xuống đất, những chiếc bánh quy văng ra khắp nơi, hắn há hốc miệng, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng. Cùng lúc đó, nỗi kinh hoàng lan ra với tốc độ chóng mặt trên boong tàu, các thủy thủ bị bản năng chi phối vội vàng chạy trốn, nhưng xung quanh là biển rộng mênh mông, bọn họ cũng không biết còn có thể chạy đi đâu được, số ít người còn giữ được chút lý trí muốn tháo dây thừng để căng buồm lên, nhưng tất cả đều đã muộn.
Không ai trên thuyền này rõ hơn tầm bắn của những khẩu đại pháo đó. Edward Teach lặng lẽ đứng trong phòng thuyền trưởng, nhìn chiếc Sư Tử Biển bị hỏa lực bao phủ, nó giống như một món đồ chơi rách nát, bị một đứa trẻ bốc đồng dẫm đạp, cuối cùng vỡ thành từng mảnh. Màn xả đạn kéo dài suốt năm phút, khi tất cả kết thúc, chỉ còn lại mặt biển cháy đen tĩnh mịch, những cột buồm gãy một nửa chao đảo theo con sóng. "Thật đáng tiếc, Chúa không ở đây ngày hôm nay."
Bạn cần đăng nhập để bình luận