Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 293: Động thủ

Chương 293: Động thủ
Vốn thấy Yamada rút đao, người đi đường xung quanh đều có tư thế giải tán ngay lập tức, nhưng bây giờ Koyama Akane ra tay, đỡ được một đao của Yamada, đám người lại dừng bước, ngược lại đứng sang một bên xem náo nhiệt từ xa.
Yamada đánh một kích không trúng, tâm tình trở nên có chút tồi tệ, mà càng tồi tệ hơn là hắn thấy người cản mình lại là một nữ nhi, hắn hừ lạnh một tiếng, "Bây giờ đạo trường cũng xuống dốc rồi sao, ai ai cũng nhận vào, thật không thể tin được!"
Cô gái trẻ tuổi đối diện nghe vậy lại không hề yếu thế, lên tiếng đáp, "Theo ta thấy phiên Chōshū mới là ngày càng suy đồi, đường đường là võ sĩ mà lại chỉ biết bắt nạt tiểu nữ nhi trên đường."
Sắc mặt Yamada trầm xuống, trong lòng sát cơ bùng phát, hắn bình thản nói, "Nữ nhân, ngươi đây là đang vũ nhục võ sĩ phiên Chōshū ta sao?"
Khác với ấn tượng của đại đa số mọi người, thời Edo Mạc Phủ đã hạn chế võ sĩ rất nhiều, không thể cứ không vui là chém dân thường, căn cứ vào "Công Sự Phương Ngự Định Sách" 71 điều do Tokugawa Yoshimune ban hành năm 1742, võ sĩ chỉ có thể "cắt bỏ ngự miễn" (chém người được miễn tội) khi danh dự bị tổn hại do hành vi vô lễ.
Mà quy định về hành vi vô lễ cũng rất tỉ mỉ, trước hết đa số tình huống ngươi chỉ có thể chém dân thường trong lãnh địa của đại danh mình (và đại danh của ngươi cũng không thích dân mình bị chém), ở Edo và Kyoto chém người rất nguy hiểm (thậm chí có dân thường Edo mưu cầu danh lợi cố ý khiêu khích võ sĩ), tiếp theo là không thể lôi chuyện cũ, hôm qua bị vũ nhục hôm nay mới đi chém người là không được, hơn nữa nếu đối phương xin lỗi, ngươi cũng không thể chém, ngoài ra võ sĩ sau khi chém người hoàn mỹ còn phải trải qua điều tra hỏi ý tương đối rườm rà, nếu phát hiện khai báo không thật sẽ lập tức bị tước đoạt thân phận võ sĩ, tất nhiên nếu không ai thấy hoặc là đám lãng nhân chạy trốn thì lại là chuyện khác.
Nên nói một cách nghiêm chỉnh thì trước đó Yamada đi chém hai cô bé bán lươn nướng cũng rất gượng ép, nếu tối nay hắn không uống nhiều thì chắc chắn sẽ không rút đao, còn là giữa ban ngày ban mặt.
Nhưng tình hình hiện tại lại khác.
Người phụ nữ trẻ không biết từ đâu xuất hiện này ăn nói ngông cuồng, Yamada dù say khướt nhưng đầu óc không phải không chuyển, đối phương vừa mở miệng hắn liền chụp cho một cái mũ "Vũ nhục võ sĩ phiên Chōshū", lần này hắn lại ra tay thì cho dù bị điều tra cũng có thể cãi.
Koyama Akane hiển nhiên cũng nhận ra mình vừa nãy ăn nói hơi không ổn, nhưng nàng còn chưa kịp mở miệng thì thiếu nữ lớn tuổi hơn đứng cạnh thiên Đại bỗng òa lên khóc.
Trước đó nàng ta sợ choáng váng, ngây người không nhúc nhích, đến giờ mới phản ứng lại.
"Tránh ra!" Yamada đã có mục tiêu mới, lười so đo với hai đứa trẻ nữa, không kiên nhẫn phẩy tay đẩy, trực tiếp đẩy cô thiếu nữ sang một bên khiến cô ta ngã nhào, thiên Đại cũng vội vàng chạy đến cạnh bạn, sau khi xác nhận người kia chỉ bị trầy da không có gì đáng ngại thì đôi mắt to xinh đẹp lại dời đến Koyama Akane, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Yamada thì đã lần nữa giơ đao, mặc dù ngoài miệng khinh thường Koyama Akane nhưng thấy đối phương có thể đỡ một đao của mình, hắn cũng không dám quá khinh địch, nhanh chóng thủ thế.
Đao pháp của Koyama Akane được truyền lại từ cha nàng, người là chủ đạo trường Koyama, nàng từ nhỏ đã lớn lên trong đạo trường, thời Koyama đạo trường hưng thịnh nhất, thường có người đến bái phỏng luận bàn nên Koyama Akane cũng luyện được một đôi mắt Hỏa Nhãn Kim Tinh, có thể nhìn ra một người có thực lực thật sự hay không chỉ qua tư thế cầm đao của người đó.
Tên võ sĩ phiên Chōshū trước mắt tuy ngang ngược nhưng không phải kẻ bất tài chỉ biết khoa tay múa chân, Koyama Akane lại chỉ cầm đao gỗ nên trận chiến này cũng không thoải mái gì với nàng.
Số người vây xem ngày càng đông, Matsuo và Takahashi lúc này đã gấp đến đổ mồ hôi, ai biết đám Shinsengumi kia có ở gần đó không, khi nào sẽ xuất hiện, vả lại trận chiến này dù Yamada thắng cũng chẳng có ý nghĩa gì vì đối phương chỉ là một nữ nhi, mà nhỡ đâu, nhỡ đâu Yamada mà thua thì không chỉ mình hắn mất mặt mà cả phiên Chōshū cũng mất mặt.
Hai người liếc nhau, thầm tính xem có nên dứt khoát ra tay đánh ngã Koyama Akane rồi kéo Yamada cùng đi hay không, nhưng ngay sau đó, một ánh mắt rơi vào người Matsuo, Matsuo từ trước đến nay chưa từng sinh ra cảm giác nguy hiểm mãnh liệt như vậy, hắn ngẩng đầu nhìn chủ nhân của ánh mắt đó, đó là một gã lãng nhân ăn mặc rách rưới, đối phương thấy hắn nhìn sang liền giương thanh đao trên tay lên, ý cảnh cáo rất rõ ràng.
Matsuo thầm kêu xui xẻo, hắn không phải là cao thủ như Yamada, vốn là vì không được chào đón ở nơi cũ nên mới cắn răng trà trộn vào phe thân Mạc Phủ, đang tính xem khi nào lật đổ chính quyền Mạc Phủ thì hắn là nguyên lão cũng có thể kiếm được một chức quan, Takahashi cũng ở trong tình cảnh tương tự, thường ngày hai người theo sau Yamada nhặt lợi nhuận bồi đao thì được, chứ thật sự để bọn họ động thủ với người khác thì cho dù là hai đánh một cũng không có tự tin thắng. Mà đối phương kia nhìn có vẻ nghèo túng không bị ràng buộc nhưng ánh mắt vừa rồi rất hung ác, Matsuo dám chắc, chưa từng giết người thì không có ánh mắt như vậy được.
Không lẽ là tên ác ôn đã giết người ở đâu đó rồi trốn đến Kyoto sao?
Vì cẩn thận, Matsuo và Takahashi quyết định lấy tĩnh chế động, đứng im tại chỗ.
Yamada và Koyama Akane thì đã toàn tâm toàn ý tham gia chiến đấu, không còn để ý đến chuyện xảy ra xung quanh nữa, Yamada tinh thông một loại đao pháp tên là Đại Thạch Thần Ảnh Lưu, là bước phát triển mới của Âm Lưu, do Đại Thạch sáng tạo ra, nghe nói Đại Thạch đã từng dùng một thanh trúc đao đánh bại hết các đạo quán ở Edo, không ai địch nổi, đặc điểm lớn nhất của Đại Thạch Thần Ảnh Lưu là tay trái nhanh chóng đột tiến, tay trái của Yamada ra đao nhanh như chớp giật, tính xâm lược rất lớn.
Koyama Akane thì dùng đao pháp gia truyền, chủ yếu lấy phòng thủ làm chính, một thanh đao gỗ được nàng thủ kín nước không lọt.
Đây là lần đầu tiên Trương Hằng thấy võ sĩ thời Edo so đao, dù là Koyama Akane hay Yamada, đao thuật của hai người đều không bằng hắn, theo Trương Hằng ước lượng thì đao pháp của Yamada chắc là vừa mới bước vào lv2 không lâu, còn Koyama Akane thì vẫn là lv1 đỉnh phong.
Nhưng một người vì uống quá nhiều rượu, người kia thì cầm đao gỗ nên không phát huy hết thực lực, so sánh ra thì Yamada bị ảnh hưởng lớn hơn, Trương Hằng dù không biết đao pháp của hắn thuộc phái nào nhưng có thể thấy hắn theo tốc độ lưu, đòi hỏi độ chính xác và nhanh nhẹn khi xuất đao rất cao, mà bây giờ hắn đi đường cũng xiêu vẹo, rõ ràng đã bị ảnh hưởng.
Tình hình của Koyama Akane thì tốt hơn một chút, vũ khí của nàng bất lợi, đao pháp thiếu biến hóa nhưng vì bản thân nàng đi theo lối chắc chắn nên trong mắt cao thủ như Trương Hằng lại không nguy hiểm như vẻ bề ngoài.
Bạn cần đăng nhập để bình luận