Ta Một Ngày Có 48 Giờ

Chương 230: Thật cao hứng các ngươi làm qua giới thiệu

Chương 230: Thật cao hứng các ngươi đã tự giới thiệu Trương Hằng và Holmes bắt tay, nhưng sau đó người sau không lập tức buông ra, "Ngươi từng sống một thời gian dài trên biển, là thủy thủ sao, không, giống người ra quyết định trên thuyền hơn, thuyền trưởng hoặc là lái chính, nhưng điều đó hẳn là chuyện rất lâu trước đây rồi, thú vị đấy, với tuổi của ngươi lẽ ra không nên giữ vị trí cao như vậy, xin lỗi, ta không hiểu rõ lắm về thể chế chính trị phương Đông... Ngươi từng trải qua chiến tranh, không chỉ một lần, và đã thấy m·á·u, nhưng không phải là quân nhân, càng thú vị nữa, ngươi còn luyện qua bắn cung, phải khen một câu là đa tài đa nghệ, ngươi đã đi qua rất nhiều nơi, là nhà lữ hành sao? Cuối cùng, hy vọng có cơ hội được nghe ngươi diễn tấu dương cầm."
"Oa, thật ấn tượng đấy, đây đều là do ngươi suy luận ra sao?" Trương Hằng hỏi.
"Chỉ là một vài trò mèo của nhà ảo thuật thôi, nói toạc ra thì không đáng nhắc đến, và xin thứ lỗi nếu có mạo phạm." Holmes cười nói, có thể thấy hắn vẫn cực kỳ kiêu ngạo đắc ý, điều này gần như giống hệt trong nguyên tác.
Vừa gặp lần đầu mà đã nói toàn bộ lai lịch của đối phương cũng không phải chuyện lịch sự, mặc dù cuối cùng hắn có nói kiểu mong được thứ lỗi, nhưng càng giống như thuận miệng nói qua, đây đại khái cũng là bệnh chung của tất cả các thiên tài từ xưa đến nay, bọn họ luôn lấy mình làm trung tâm, tùy ý làm việc, rất ít quan tâm cảm xúc của người khác.
Nhưng khoảnh khắc tiếp theo khi hắn định rút tay về thì phát hiện Trương Hằng vẫn không buông tay.
"Thiếu kiến thức về văn học, triết học, thiên văn học, hiểu biết về chính trị cũng cực kỳ hạn chế, nhưng kiến thức hóa học uyên thâm, về thực vật học thì lại thiên về một khía cạnh nào đó, không hiểu làm vườn, nhưng lại nắm rõ các loại 【 cua đồng 】, chính ngươi cũng đang sử dụng những con 【 cua đồng 】 đó, đáng tiếc thay, ngươi nên tránh xa chúng ra... Với ý chí của ngươi, ta tin là ngươi có thể làm được, giỏi nhận biết đất đai, có kiến thức phong phú nhưng không có hệ thống về khảo cổ học, từng tập quyền anh, đấu kiếm và côn thuật cũng tương đối xuất sắc, ngươi có một người anh làm quan chức chính phủ, hắn thông minh hơn ngươi, nhưng ngươi không muốn thừa nhận điều đó, tổ phụ là hào thân nông thôn, nhưng sau này gia cảnh sa sút, tiện thể nói luôn, ta cũng rất hy vọng được nghe ngươi kéo đàn violon, nhưng tiền đề là ngươi phải chơi thật tốt đã, nếu không thì chỉ là tiếng quỷ khóc sói hú thôi."
Trương Hằng nói một hơi, lần này thì đến lượt người đối diện trợn mắt há mồm, một lát sau, hắn dò hỏi nhìn sang bà Hudson, "Có phải bà kể hết chuyện của tôi cho cậu ta biết không?"
Bà lắc đầu, "Ta căn bản không biết ông suốt ngày ở trong phòng làm gì, thưa ông Holmes, tôi chỉ mong ông đừng làm phòng bừa bộn nữa thôi."
"Ha ha," Holmes nhíu mày, có vẻ như đang rơi vào vấn đề nan giải, một lúc sau mới nói, "... Về kiến thức hóa học, ngươi có thể nhìn ra từ dấu vết thuốc thử hóa học còn lưu trên tay của ta, còn đàn violon là khi chúng ta bắt tay ngươi chạm phải vết chai trên đầu ngón tay của ta, cộng thêm việc ta có đề cập vừa mới đi nghe hòa nhạc, cho nên cũng không khó đoán, về phần đấu kiếm, trên ban công có cây kiếm nhẹ của ta, ngươi nhìn thấy khi ở dưới lầu sao, ta từng chơi quyền anh, còn giữ lại vài thói quen nhỏ lúc tập quyền anh, ngươi nhìn ra được cũng không có gì lạ, không bàn đến côn thuật... Làm sao ngươi biết về kiến thức của ta trong các lĩnh vực khác, chuyện này cũng không phải bí mật gì, nếu chúng ta sống chung một thời gian, ngươi rất nhanh có thể nhìn ra được, nhưng đây mới là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt mà, còn anh trai của ta, ta rất ít khi kể cho người khác nghe, đến cả bà Hudson cũng không biết sự tồn tại của anh ta, chứ đừng nói là ông nội của ta, sao ngươi biết được?"
"Arthur Conan Doyle đã nói cho ta biết, không cần để bụng." Trương Hằng mỉm cười, cuối cùng cũng rút tay về.
"Arthur Conan Doyle? Đó là ai." Holmes lâm vào hoang mang, "Ta không nhớ mình có một người bạn như thế."
Lúc này, bà Hudson nói, "Thật vui vì hai người đã làm quen, tuy cách giới thiệu đối tượng của các cậu có hơi kỳ lạ, vì người bình thường lúc này sẽ thường giới thiệu bản thân... Nhưng không sao, quan trọng là hai người đã quen biết, ta có thể pha trà và chuẩn bị chút bánh cho hai người để các cậu tiếp tục trò chuyện."
"Thế thì còn gì bằng." Thấy Holmes đã bắt đầu sinh hứng thú với Trương Hằng, hắn tháo mũ treo lên mắc áo một bên, rồi cởi áo khoác, ngồi xuống ghế salon, móc ra cái tẩu, nhồi thuốc lá vào.
"Thưa anh Trương Hằng, phải thừa nhận là anh thú vị hơn tôi tưởng tượng nhiều, thực sự thì tôi vốn có chút ấn tượng cổ hủ về người phương Đông, lúc trước còn lo không biết anh có giống mấy người bạn cùng phòng trước của tôi không, ở không được hai ngày đã chuyển đi, nhưng giờ tôi dám khẳng định những ngày tới chúng ta sẽ chung sống rất vui vẻ."
"Thưa ông Holmes, tôi cũng rất hứng thú với khả năng quan sát và trinh thám của ông, hy vọng có thể học hỏi từ ông sau này." Trương Hằng cũng ngồi xuống ghế salon đối diện.
"Thú vị đấy, bình thường người khác toàn tìm đến tôi để nhờ giúp đỡ, cho dù là thám tử tư hay là mấy cảnh sát ở Scotland Yard, khi gặp những vụ án khó giải quyết, bọn họ đều sẽ mang chứng cứ đến nhờ tôi chỉ ra sai sót, nhưng họ chỉ muốn ăn thịt gà thôi, còn tự mình nuôi gà thì ngươi là người đầu tiên."
Holmes dừng lại, "Thật ra tôi cũng không ngại chia sẻ những kỹ năng mà tôi đã nghiên cứu tổng hợp ra, nhưng có những chuyện nghe thì đơn giản, thực tế lại là chuyện khác, cần luyện tập rất nhiều, trước đây cũng từng có người muốn theo học nhưng sau đó đều bỏ cuộc, nhưng ngươi thì khác, bản thân ngươi đã có năng lực quan sát xuất sắc, rất tốt đấy, có lẽ ngươi sẽ nhanh chóng nắm bắt được thôi."
"Mặc dù trên mẩu quảng cáo cho thuê trọ trên báo tôi đã ghi rất rõ rồi, nhưng vì thận trọng, tôi vẫn nên nhắc lại một lần những điều quan trọng, chúng ta sẽ cùng thuê một căn phòng, tiền thuê chia đôi, mỗi người một phòng ngủ, vì tôi đến trước nên anh không có quyền chọn, nhưng tôi đảm bảo phòng của anh cũng rất dễ chịu, phòng khách chúng ta dùng chung, nhưng khi tôi cần làm việc thì sẽ được ưu tiên sử dụng, đôi khi tôi sẽ làm vài thí nghiệm trong phòng, cũng có thể sẽ kéo đàn violon, mong anh thông cảm, à, anh có thói quen hay sở thích gì thì cứ nói cho tôi biết trước."
"Chỉ một điều thôi, tôi hy vọng anh đừng kéo violon vào lúc rạng sáng."
"Hợp tình hợp lý, tôi sẽ cố gắng tránh để chuyện này xảy ra." Holmes tỏ vẻ thành khẩn, nhưng lời nói có chút gian dối, hiển nhiên đã chuẩn bị tâm lý làm bậy.
"Vậy tôi không có ý kiến gì nữa."
"Tuyệt vời, vậy thì chúng ta hãy cùng cạn một chén cho cuộc sống chung sắp tới đi." Holmes nói rồi quay vào phòng bếp hô, "Bà Hudson, chúng ta đổi ý, không uống trà chiều nữa mà uống rượu đi, phiền bà lấy chai rượu Potter quý của tôi ra, chúng ta phải chiêu đãi vị khách phương Đông bí ẩn này thật tốt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận